Bà ấy không cho tôi tiễn, tôi liền đặt một tài xế hộ, sau đó đưa người lên xe.
Sau khi bà ấy rời đi, tôi vẫn cảm thấy bất an.
Xe mấy triệu, ăn mặc lại tinh tế, rõ ràng không phải một phụ nữ trung niên bình thường.
Nhỡ tài xế nảy sinh ý đồ xấu thì sao?
Tôi gọi cho mẹ tổng giám đốc nhưng không ai bắt máy, bèn gọi cho tài xế.
Tài xế nói bà ấy đã xuống xe tại trung tâm thương mại và bảo tài xế tời đi.
Tôi tìm thấy xe của bà ấy trong bãi đậu xe trung tâm thương mại, nhưng không thấy người, đành đi vào trong tìm.
【Thông báo: Chị Giang Hàm Nghiên, xin chào! Mẹ của sếp chị, đồng thời cũng là mẹ chồng tương lai của chị, đang chờ ở quầy phát thanh. Xin nhắc lại, mẹ của sếp chị, cũng là mẹ chồng tương lai của chị, đang chờ ở quầy phát thanh.】
Có lẽ khách hàng trong trung tâm thương mại không biết Giang Hàm Nghiên là ai.
Nhưng tôi thì đã quyết định: sẽ không bao giờ quay lại trung tâm thương mại này nữa.
17.
Theo yêu cầu mạnh mẽ của mẹ tổng giám đốc, tôi lại đưa bà ấy về biệt thự.
Lúc này, Cố Thượng An đang ở nhà.
Vừa đẩy cửa vào, mẹ tổng giám đốc đã đi thẳng vào vấn đề: “Cố Thượng An, hôm nay tiểu thư Giang đã cứu mẹ.”
“Sao lại thế?”
“Con đừng bận tâm sao lại thế, con phải báo đáp người ta.”
Hai mẹ con trao đổi ánh mắt một lúc lâu, rồi Cố Thượng An quay sang nhìn tôi, đưa ra câu hỏi hai chọn một quen thuộc.
Vẫn là biểu cảm tự tin quen thuộc của anh.
Vẫn là câu trả lời kiên định quen thuộc của tôi.
Mẹ tổng giám đốc tức đến phát khóc. “Không ra gì! Mẹ đã mất trí nhớ rồi mà nó vẫn không chịu lấy con.”
Cố Thượng An cau mày: “Mẹ mất trí nhớ khi nào?”
Lời này vừa thốt ra, nếu tôi còn không hiểu, thì chắc tôi mới là người mất trí nhớ.
Cả chuyện này từ đầu đến cuối đều đầy lỗ hổng, tôi cứ tưởng đó là một lỗi bug của thế giới tiểu thuyết.
Giang Hàm Nghiên, cô thực sự là một cô gái may mắn.
Nếu là cô ấy, chắc hẳn ngay lần đầu tiên lựa chọn, cô ấy đã chọn kết hôn với Cố Thượng An rồi.
Nhưng tôi không phải Giang Hàm Nghiên.
18.
Ngày hôm sau, tôi rời khỏi biệt thự.
Tôi muốn tìm Lục Hành, đòi anh ta bốn mươi triệu, sau đó hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi thế giới này.
Chỉ là, sau khi Giang Hàm Nghiên trở lại, cô ấy chắc chắn sẽ phải mất một khoảng thời gian để giải thích với Cố Thượng An.
Tôi mở ứng dụng, gửi tin nhắn riêng cho Lục Hành, anh ta bảo tôi đến Bali.
Trên máy bay, tôi viết thư cho Giang Hàm Nghiên.
【Giang Hàm Nghiên thân mến, không biết sau khi tỉnh lại, cô có nhớ những chuyện đã xảy ra không. Dù thế nào đi nữa, hãy làm theo những gì tôi dặn.】
【Hãy trả lại sáu mươi triệu cho Cố Thượng An, anh ấy rất thích cô, cũng là một người tốt, cô có thể ở bên anh ấy.】
【Còn bốn mươi triệu của Lục Hành, hãy trả lại cho anh ta. Người này xấu xa, thân hình cũng chẳng có gì đặc biệt, sau này tránh xa anh ta ra.】
Lục Hành gửi định vị cho tôi.
Khi tôi tìm thấy người, anh ta đang nằm trên bãi biển.
Cuối cùng cũng nhìn thấy rốn – đúng là chân ngắn thật.
Anh ta chống đầu, nở một nụ cười tà mị: “Cô thật sự đến à? Được rồi, tôi sẽ chuyển tiền cho cô.”
“Tại sao anh không chuyển thẳng tiền cho tôi luôn, còn bắt tôi đến Bali làm gì?”
“Nhìn bên kia kìa.”
Tôi quay đầu theo hướng anh ta chỉ, một chiếc máy quay đang chĩa thẳng vào mình.
“Nếu Cố Thượng An nhìn thấy bức ảnh này, chắc chắn sẽ tức đến phát điên, HAHAHAHAHA.”
Cười theo kiểu phản diện tiêu chuẩn quá đấy.
Tôi không dám tưởng tượng Cố Thượng An sẽ ra sao, chỉ vội vàng thúc giục Lục Hành chuyển tiền.
“Rồi rồi, sẽ bảo người chuyển ngay, cô vội đi đầu thai à?”
Thì tôi đang vội đi đầu thai còn gì.
Điện thoại báo chuyển khoản từ Lục Hành, lúc này tôi mới nhận ra trên máy bay đã có một khoản chuyển ba mươi triệu được gửi đến trước đó.
You cannot copy content of this page
Bình luận