Danh sách chương

Tôn Tú Lan cúi đầu nhìn thấy, liền bĩu môi ghét bỏ: “Chỉ là mấy cái trứng chim mà giấu kỹ như giấu vàng vậy, làm như quý giá lắm.”

Lúc trước cuộc sống của nàng khổ sở vô cùng, Lộc Tiểu Tuyết vì nể tình cùng thôn nên mới nhận nàng làm việc. Vàng bạc gì đó cũng là nàng tình cờ nghe lén được, chẳng rõ La Văn Tùng nhặt được từ lúc nào, cũng không biết ở bụi cỏ lau nào.

Vừa rồi thấy La Văn Tùng từ bụi lau chui ra, dáng vẻ như cất giấu báu vật, nàng còn tưởng là vàng bạc gì, ai ngờ lại chỉ là mấy cái trứng chim dở hơi, lật qua lật lại cũng chỉ được ba cái trứng vịt trời, không đáng mấy đồng.

La Văn Tùng vừa giận vừa sốt ruột, đưa tay đẩy nàng: “Ngươi làm vỡ trứng của ta rồi, phải đền cho ta!”

Tôn Tú Lan bị đẩy lảo đảo, quay người chạy ngay: “Rõ ràng là tự ngươi làm vỡ, mắc mớ gì tới ta!”

La Văn Tùng đuổi theo mấy bước rồi quay lại, ngồi thụp xuống, đưa tay định dán lại trứng.

Trứng đã vỡ rồi thì sao dán lại được, La Văn Tùng tức đến nỗi nước mắt rơi lả chả.

Hắn hít hít mũi, lại chui vào đám cỏ lau tìm tiếp, hy vọng có thể thấy thêm tổ chim nào nữa. Nhưng lật tung cả bụi lau chỉ thấy đúng một tổ, bên trong còn sót lại một quả trứng lẻ loi.

“Lấy hết đi rồi, chim mẹ sẽ buồn mất…”

La Văn Tùng mím môi, cuối cùng không nỡ ra tay với quả trứng cuối cùng ấy.

Hắn đáng thương lau nước mắt, ỉu xìu định đứng dậy đi về, ai ngờ bàn chân lại đạp phải vật gì đó cứng rắn, tê rần một cái.

“A!” La Văn Tùng hét lên, thò tay sờ, từ trong bùn móc ra một khối cứng, rửa sơ đi, ngón tay chạm vào lộ ra một đường ánh kim.

Dưới ánh nắng, kim loại ánh lên lấp lánh.

Lúc này xa xa có tiếng gọi: “A Tùng, A Tùng”

La Văn Tùng nghe thấy mẹ gọi, vội vã chạy đi, chẳng buồn rửa chân: “Nương, con ở đây!”

Thẩm Phái Lâm thấy con lấm lem bùn đất, không biết nó vừa làm trò gì, liền nghiêm mặt: “Không được chạy loạn, có chơi thì chơi trong tầm mắt mẹ thôi, không được một mình ra sông!”

“Dạ, con nhớ rồi ạ.” La Văn Tùng ngoan ngoãn đáp.

La Văn Minh thấy tìm được cháu, cười ha hả: “A Tùng ngoan quá, giờ còn biết giúp việc trong nhà rồi!”

“Đúng rồi, con biết làm việc mà!”  La Văn Tùng tự hào đáp.

Thẩm Phái Lâm chỉ lắc đầu, không nói thêm, gọi đám đàn ông nhà họ La về ăn cơm.

Đi ngang bờ sông, lại thấy một cô bé đang lom khom mò gì đó dưới nước, trông như đang bắt ốc.

Thẩm Phái Lâm liếc qua không để ý, nhưng La Văn Minh thì hô lớn: “Trời tối rồi, mau về nhà đi, đừng chơi dưới sông nữa!”

Tôn Tú Lan vội vã chạy mất.

La Văn Tùng hậm hực méc mẹ: “Nương, vừa rồi nàng bắt nạt con, còn làm vỡ trứng chim của con. Con nhặt được ba cái, định chia cho mẹ, cho Tiểu Tuyết, còn con giữ một cái, cuối cùng đều bị nàng đập vỡ hết, con chưa ăn được miếng nào!”

Thẩm Phái Lâm nhíu mày: “Con bé đó nhà ai vậy?”

“Là con nhà lão Tôn, ở cuối thôn, tên là Tôn Hải Ngân.”

Nhà họ Tôn là dân từ nơi khác tới. Nguyên chủ trước kia không có ấn tượng gì, nghĩ chắc là loại người ẩn mình trong thôn, ngày thường chẳng có tí hiện diện nào, giờ lại dám bắt nạt Văn Tùng.

Thẩm Phái Lâm dặn con: “Con đừng chủ động gây sự với người ta, nhưng nếu có ai bắt nạt con, dám đánh con, thì con cứ đánh lại cho mẹ.”

“Thím à, thím đừng dạy A Tùng như thế, nó không biết nặng nhẹ, lỡ đánh người ta bị thương thì sao?” La Văn Minh vội ngăn lại, thầm nghĩ thím này càng lớn tính càng nóng.

Thẩm Phái Lâm nói chắc nịch: “Cả thôn ai chẳng biết tình trạng của A Tùng? Biết vậy mà còn cố tình bắt nạt, bị đánh cũng đáng đời!”

La Văn Tùng nghe thế liền mừng rỡ, lớn tiếng tuyên bố: “Lần sau mà nàng còn dám giành trứng với con, con sẽ đánh nàng luôn!”

La Văn Minh chỉ còn biết lắc đầu bất lực.

Cả đám người kéo nhau về nhà họ La, vừa vào cửa thấy mâm cơm thịnh soạn, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.

Thẩm Phái Lâm nói sẽ ăn thịt, Lộc Tiểu Tuyết liền mua đầy đủ, trên bàn món nào cũng có thịt, nào là thịt kho tàu chắc nịch, nào là thịt xào ớt xanh đậm đà, nhìn là phát thèm.

“Lão nhị, ngồi uống với huynh đệ mấy chén đi, hôm nay phải ăn cho no, ai không ăn no không cho về đâu nhé!” Thẩm Phái Lâm cười khanh khách, rót rượu đầy cho từng người.

Nàng khách khí như vậy khiến đám đàn ông nhà họ La vừa mừng vừa ngạc nhiên. Ngay cả La Văn Minh cũng thấy thím mình lần này làm việc rất có tình, rất đúng đạo lý.

Dù gì cũng là người một nhà, ai gặp việc kêu một tiếng là cả nhà giúp, nhưng nếu được ăn ngon uống đủ, lần sau ai nấy càng làm việc nhiệt tình hơn.

Lão nhị nhà họ La lần này được nở mày nở mặt, cũng hào hứng ngồi xuống, giọng nói lớn hơn ngày thường không ít.

Bữa cơm ấy, mọi người đều ăn uống no nê, hài lòng ra về.

Lúc chia tay, La Văn Minh vỗ ngực đảm bảo: “Thím à, sau này có việc gì, cứ gọi một tiếng, chúng tôi chắc chắn đến giúp ngay.”

“Nghe chú nói thế tôi yên tâm rồi. Tôi mới nuôi vịt lần đầu, mấy thứ khác có thể học dần, chỉ sợ có người đến phá thôi.”  Thẩm Phái Lâm cười nói.

La Văn Minh liền tiếp lời: “Đây là việc quốc gia chính phủ quản, ai dám phá, tôi sẽ xử lý!”

Mấy người khác nhà họ La cũng phụ họa: “Ai dám chọc thím là chọc cả nhà họ La, để xem hắn sống sao nổi!”

Mấy lời khí thế hừng hực ấy vang lên, rồi một đám người say lướt khướt mới chịu ra về. Thẩm Phái Lâm liền dặn lão nhị dìu từng người đi, kẻo có ai rơi xuống ao.

Lão nhị có uống một ít, mặt đỏ bừng nhưng vẫn còn tỉnh táo. Đưa Văn Minh về tận nhà, đang định quay về thì bị giữ lại.

La Văn Minh kéo tay em: “Văn Hoa này, nương ngươi có ý chí, có gan làm lớn, ngươi cứ nghe lời nương, theo nương làm ăn đàng hoàng, biết đâu sau này giàu thật.”

“Chuyện đó chắc chắn rồi, đương nhiên con nghe lời nương!” Lão nhị hớn hở đáp.

La Văn Minh lại hỏi: “Chuyện lớn thế này, sao Văn Tuấn không về nhìn xem?”

Lão nhị định trả lời, chợt nhớ ra chuyện trong nhà với đại ca đang căng thẳng, người ngoài chưa biết thì chớ.

Hắn lấp liếm: “Nó bận lắm, thật sự rất bận, chẳng có thời gian về đâu. Văn Minh ca, em phải về đây.”

Nếu lúc tỉnh táo, có khi La Văn Minh đã nhận ra điều gì bất thường. Nhưng lúc này hắn đã ngà ngà say, nên chẳng nghĩ nhiều.

 

Hết Chương 79.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page