Danh sách chương

La Văn Minh gọi một tiếng:
“Ba anh em nhà La Văn, cả ba lại đây!”

Thẩm Phái Lâm đứng bên cạnh nhìn, trong lòng thầm gật gù. La Văn Minh quả nhiên không hổ là người có thể làm thôn trưởng, việc gì đến tay hắn cũng được sắp xếp gọn ghẽ. Người nhà họ La cũng phục hắn, ai nấy đều tình nguyện nghe theo.

Lại nhìn sang một đôi anh em bên nhánh nhà La Nhị, quả thực không thể so được. Ngoài sức lực ra thì chẳng có cái gì, đặt cạnh La Văn Minh càng thêm lu mờ như cục đất.

“Cũng gần xong rồi, trời sắp tối. Mọi người đi rửa ráy đi, rồi qua nhà tôi ăn cơm!” Thẩm Phái Lâm cất giọng gọi.

Có thằng nhỏ cố tình trêu:
“Thẩm thím, nghe nói thím nuôi vịt, có khi nào đợi vịt lớn rồi chia mỗi người một con không đó nha?”

La Văn Minh trợn mắt lườm nó một cái, bụng nghĩ thím mình keo kiệt vậy mà chịu chia vịt à?

Ai ngờ lời còn chưa dứt, đã nghe Thẩm Phái Lâm cười tủm tỉm gật đầu:
“Được, hôm nay đến giúp, sau này mỗi người một con.”

La Văn Minh bật cười mắng đùa:
“Đừng có nói bừa! Thím, chờ vịt nuôi lớn rồi đem bán lấy tiền trước đi. Dù gì nhà thím cũng là hộ nhận thầu duy nhất trong thôn ta, còn phải làm gương cho người ta chứ.”

Cả đám người vừa nói vừa cười, hớn hở kéo nhau đi lên bờ. Bỗng nhiên có tiếng gọi giật lại:

“Tiểu thúc đâu? Tiểu thúc đâu mất rồi?” La Tinh hét lên.

Thẩm Phái Lâm trong lòng giật thót. Hồi nãy La Văn Tùng cũng nằng nặc đòi đi theo giúp, thấy nó sức khỏe tốt nên cho đi dọn cây trúc bên bờ. Nhưng giờ nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng đâu cả.

La Văn Tùng kế thừa vóc dáng cao lớn của nhà họ La, nhưng trí óc chỉ dừng ở mức bốn, năm tuổi. Trong mắt mọi người, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ ngây ngô chưa lớn.

Thẩm Phái Lâm không ngại chăm nó, vẫn luôn cố gắng dạy dỗ, mong sau này nó có thể tự lo cho bản thân. Hễ làm việc gì, cô cũng đều cố tình dẫn nó theo.

Hồi nãy cả nhóm người đang thu dọn bãi sông, náo nhiệt vô cùng. Mà La Văn Tùng thì mê nhất là náo nhiệt. Nó đương nhiên cũng đòi theo giúp.

Thẩm Phái Lâm sợ nó mệt, bèn bảo đi dọn cây trúc bên cạnh việc nhẹ hơn. Ai ngờ…

Trẻ con mà, càng bị cấm thì càng muốn làm. Nhân lúc không ai chú ý, nó trốn ra xa, bắt chước mấy anh em lội xuống bãi sông.

Thực ra việc “dọn bãi sông” cũng không có gì to tát, chủ yếu là dẹp mấy tảng đá lớn, nhổ ít cỏ dại, chừa không gian cho nước chảy và cây thủy sinh phát triển.

La Văn Tùng vừa dính nước đã khoái chí. Nó mê chơi nước, nhưng từ lúc có Thẩm Phái Lâm trong nhà, cô luôn canh chừng sát sao, không để nó xuống nước khi không có người lớn đi theo.

Hôm nay ai nấy đều bận tối mắt, chẳng ai để ý đến nó.

Sợ bị mẹ phát hiện rồi mắng, La Văn Tùng chui tọt vào đám cỏ lau ven sông, vừa nghịch nước vừa trốn kỹ. Đang chơi thì bỗng ánh mắt nó sáng rực: giữa đám lau có vật gì đó lấp lánh!

Con nít thấy đồ lạ là mê ngay, nó hí hửng chui lại gần xem thử.

Trong đám cỏ, có một tổ vịt hoang. Trong tổ nằm im bốn quả trứng màu xanh lam nhạt.

“Trứng chim!” La Văn Tùng mừng rỡ la lên.

Nó liếm liếm khóe miệng, tưởng tượng như đã nếm được vị ngon của trứng vịt hoang, rồi hí hửng nhặt từng quả lên:
“Một quả cho ta, một quả cho nương, một quả cho Tiểu Tuyết, còn một quả… để lại cho vịt mẹ.”

Tay nâng trứng nhẹ nhàng như nâng bảo vật, nó cẩn thận rón rén bò lên bờ.

Bỗng một giọng nói vang lên:

“Ngốc tử, nhặt được cái gì đấy?”

La Văn Tùng giật mình. Tuy nhỏ nhưng nó biết “ngốc tử” là mắng chửi. Nó quay lại nhìn, thấy một cô bé đang đứng cách đó không xa, nhưng không nói gì.

“Ê, hỏi ngươi đó!” Cô bé cao giọng, rồi tiện tay nhặt một hòn đá nhỏ ném vào người nó.

La Văn Tùng bực bội nói:
“Còn như vậy nữa là ta đánh ngươi đó!”

“Ui, ngốc tử mà cũng biết hung dữ hả?” Cô bé nhếch mép, mắt ánh lên vẻ giễu cợt.

Cô tên là Tôn Tú Lan, khoảng mười tuổi, mặt mũi thanh tú nhưng lời lẽ thì cay nghiệt.

“Đưa đồ ngươi nhặt cho ta, bằng không ta sẽ méc mẹ ngươi, nói ngươi ăn hiếp ta. Đến lúc đó xem bà ấy có đánh ngươi không!”

Nghe đến “mẹ”, La Văn Tùng rụt cổ lại, vẻ mặt sợ hãi.

Trước đây từng có người mách lẻo, mẹ nó chưa hỏi đúng sai đã đánh trước rồi mới xét sau. Nó sợ cái cảnh đó lắm.

Tôn Tú Lan thấy nó chùn bước, liền tiến thêm một bước, giọng đanh lại:
“Mau đưa đây!”

“La không cho! Đây là trứng ta muốn đem về cho nương với Tiểu Tuyết!” La Văn Tùng ôm trứng chặt vào ngực, hét toáng lên.

Ánh mắt Tôn Tú Lan thoáng âm trầm, nghiến răng rồi lao tới giật lấy.

Thực ra sức của La Văn Tùng rất khỏe, hơn hẳn cô bé nhỏ con như Tú Lan. Nhưng nó lại biết đánh người thì phải đền tiền, nên thường nhịn được là nhịn. Nó không muốn làm ai đau.

Chính điều đó lại tạo cơ hội cho Tôn Tú Lan.

Hai đứa giằng co qua lại, đột nhiên bụp một tiếng trứng chim rơi xuống đất, vỡ đôi!

La Văn Tùng đứng sững, mắt trợn tròn. Rồi bỗng “oa” một tiếng, khóc òa lên:
“Trứng của ta!”

Hết Chương 78.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page