Danh sách chương

 

Hai bên ngươi tới ta đi, lời qua tiếng lại nhanh như gió, không bao lâu lão Hoàng đành phải thua cuộc.

Hắn thật sự không nuôi nổi từng đó vịt con, nhiều mồm như thế ăn ngốn ăn ngấu, hắn cũng không gánh nổi. Mà để đó đói chết thì cũng lỗ vốn.

“Thế này đi, ta để ngươi rẻ một chút, 1200.”

Lão Hoàng lắc đầu quầy quậy: “Bớt nữa là không được, ta thà để lại bán dần còn hơn. Cùng lắm thì vay ít tiền mua cám nuôi, nuôi lớn rồi bán ra cũng được giá.”

Nghiêm Xảo Vân còn định cãi thêm, nhưng thấy ánh mắt mẹ chồng quét tới liền im bặt: “Thế cũng được.”

Lão Hoàng thở dài một hơi, quay sang nói với Thẩm Phái Lâm: “Đại muội tử, con dâu ngươi miệng lưỡi cũng bén thật, ta cũng phải sợ nàng.”

“Buôn bán nhỏ thôi mà, lần này nói xong rồi, nếu lứa vịt con này nuôi được, sang năm ta lại tìm ngươi mua.” Thẩm Phái Lâm tiện tay vẽ cho ông ta một cái bánh vẽ.

Lão Hoàng nghe vậy thì thấy nhẹ nhõm hẳn, cười ha hả: “Yên tâm, vịt nhà ta chắc nịch, nuôi là lớn.”

Thực ra ông cũng lời được một chút. Dù sao không tốn công thuê người, bán được một ngàn hai cũng đủ giải quyết mấy chuyện mâu thuẫn trong nhà.

Lão Hoàng vui vẻ hỏi: “Mấy người các ngươi tính mang vịt con về kiểu gì?”

“Ông có giao được không?” Thẩm Phái Lâm hỏi.

Nghiêm Xảo Vân lập tức chen vào: “Chúng ta mua từng này vịt con, ông cũng nên giao tới tận nhà đi chứ. Không thì lần sau chúng ta cũng không dám làm ăn nữa.”

Lão Hoàng bất đắc dĩ: “Các ngươi ở thôn nào?”

Nghe giọng là biết người thôn bên gần đó.

“Thôn Trường Tuyền.”

“Được, vậy mai ta cho người chở tới. Hôm nay chở luôn không?”

Lão Hoàng cũng tính rồi, ông chở theo vợ với mấy đứa nhỏ, hai ngàn con vịt cũng chở được một chuyến.

Thẩm Phái Lâm nghĩ ngợi, bãi sông còn chưa thu dọn xong: “Ngày mai đi, để vịt ở lại thêm một ngày.”

Chưa để lão Hoàng nói gì, nàng đã nhấn mạnh: “Mai giao vịt là giao tiền, một tay giao vịt, một tay giao tiền.”

Lão Hoàng nghe vậy thì gật đầu ngay: “Được, phải là tiền mặt đấy nhé, ta không nhận hóa đơn ghi nợ đâu.”

Thẩm Phái Lâm bật cười: “Tất nhiên rồi, đảm bảo đưa tiền mặt.”

Số tiền hôm qua nàng đã rút ở trấn, còn cẩn thận lấy dư ra đề phòng bất trắc. Không ngờ mua vịt lại chỉ hết có hơn 1000.

Chuyện đã định, Thẩm Phái Lâm dẫn con trai, con dâu vội vã quay về nhà, vì bãi sông còn chưa dọn dẹp, ít nhất cũng phải vây tạm lại. Ngoài ra cũng phải mua ít cám vịt nữa.

“Về nhà trước dọn sơ cái bãi sông kia. Nuôi vịt thì không cần quá cầu kỳ, nhưng ít nhiều gì cũng phải vây lại chút.” Thẩm Phái Lâm dặn dò.

“Trong nhà chưa có chuồng vịt, giờ vịt còn nhỏ, dùng tạm chuồng heo cũ cũng được. Ban ngày thả ra, tối gom về là tạm ổn.”

“Cám thì ta hỏi Văn Minh thử, trong thôn có bắp, có dưa, cám mì, bã đậu gì đó thì mua ít về, phối hợp cho vịt ăn.”

Nàng còn định mua ít hạt giống rong tảo, cỏ heo, gieo xuống bãi sông. Sau này lớn lên, vịt có thể tự kiếm ăn, đỡ tốn công tốn cám.

Tranh thủ còn phải khen một câu cho Nghiêm Xảo Vân. Hôm nay nàng ra mặt mặc cả quá xuất sắc, thật đáng biểu dương.

Được khen, Nghiêm Xảo Vân đỏ mặt, đi đường cũng thấy nhẹ cả người.

Vội vã về, lại phải quay đầu đi gấp.

Thân thể Thẩm Phái Lâm giờ đã khá hơn nhiều, nhưng chạy một vòng cũng mệt phờ. Nàng thở hồng hộc, thầm nghĩ vẫn nên mau mua chiếc xe đạp, không thì hai cái chân chạy kiểu này chịu không nổi.

Thời gian gấp rút, trong nhà ai dùng được đều bị nàng kéo ra bãi sông.

Để tránh ảnh hưởng nguồn nước sinh hoạt, Thẩm Phái Lâm nhận thầu phần bãi sông ở hạ lưu thôn. Muốn vây hẳn lại thì khá phiền, nên nàng chỉ dùng gậy tre quây tạm một vòng, ở giữa dùng lưới giăng.

Lúc này La lão nhị rất chịu khó, khi thì chặt tre, khi thì đóng cọc, mệt đến mức thở như trâu.

Thẩm Phái Lâm đứng bên nhìn mà nhíu mày nàng đúng là quên mất chuyện dọn bãi sông, lại vội đi mua vịt con. Giờ mua xong rồi mà chỗ nuôi còn chưa sẵn sàng.

Nếu hôm nay không làm xong, mai vịt giao tới cũng không dám thả ra, chẳng may thả một cái là mất hết.

May mà vịt còn nhỏ, có thể tạm nuôi trong chuồng heo, hoặc đuổi ra khu nước không có người cũng được.

Đang nghĩ cách xoay xở, thì thấy La Văn Minh vác cuốc tới, phía sau còn dẫn theo mười mấy trai tráng, đều là nam nhân nhà họ La.

“Thẩm thím, sao dọn bãi sông mà không nói tiếng nào? Tụi cháu qua phụ một tay, tranh thủ ban ngày làm cho xong.” La Văn Minh cười nói.

Thẩm Phái Lâm nhìn trận mưa người đúng lúc mà tới, vội nói: “Sợ làm phiền mọi người thôi. May mà các cháu tới, không thì mai vịt giao tới, thím cũng không biết để đâu.”

La Văn Minh nghe xong thì giật mình: “Vịt mua rồi à?”

“Vừa chốt sáng nay.” Thẩm Phái Lâm không nói nhiều, đảo mắt nhìn đám trai tráng phía sau, cơ bản toàn là cháu trai, cháu rể.

“Hôm nay làm phiền các cháu. Chờ xong việc thì về nhà thím ăn cơm. Hồng Liên, Xảo Vân, Nai Con, ba đứa đừng làm nữa, đi mua ít thịt, chuẩn bị ít rượu, tối nay làm cho lão nhị với mấy anh em uống một chén.”

Ban đầu bọn họ cũng không mấy tình nguyện. Dù gì Thẩm Phái Lâm nổi tiếng keo kiệt, nhưng thôn trưởng đã gọi, lại có mặt mũi La Văn Tuấn, nên đành qua giúp.

Giờ nghe có thịt có rượu, mấy ông đều hớn hở.

Ba người Kim Hồng Liên vội vã phủi bùn chạy đi mua đồ.

Thẩm Phái Lâm sợ không đủ ăn, dặn kỹ: “Mua nhiều vào, thịt phải đủ.”

Trong đám người, một thiếu niên bên cạnh La Văn Minh lẩm bẩm: “Văn Minh ca, thím hôm nay chắc uống nhầm thuốc, không những mời cơm, còn nói thịt quản đủ. Đừng để lát nữa bưng lên chỉ có mỗi dĩa rau xanh.”

“La cà gì, đừng nói bậy. Thím tuy tính toán, nhưng đâu phải người không biết điều.” La Văn Minh trừng mắt mắng khẽ: “Mau làm đi.”

Người đông thì việc nhanh, mười mấy đàn ông cùng làm, chẳng mấy chốc đã dọn xong bãi sông.

Đây là cái hay của đại tộc, tuy nhiều người không ủng hộ Thẩm Phái Lâm là phụ nữ mà đi nhận thầu nuôi vịt, nhưng chỉ cần La Văn Minh gọi một tiếng, họ La ít nhiều cũng phải có người ra mặt giúp đỡ.

 

Hết Chương 77.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page