Danh sách chương

 

Hắn hận không thể lập tức lên trấn mua xe đạp, tiếc rằng mẹ ruột lại chẳng mảy may quan tâm đến chuyện đó, chỉ lo nhớ thương vịt con.

“Đồng chí, nghe nói trong thôn các người có người bán vịt con, không biết ở chỗ nào?”

Hiển nhiên người nuôi vịt con cũng có chút danh tiếng, đối phương lập tức chỉ đường: “Ngươi nói là lão Hoàng đầu phải không? Ổng ở cuối thôn đó, các người cứ đi thẳng vào trong là thấy.”

Thẩm Phái Lâm dắt người đi theo hướng đó, từ xa đã trông thấy mấy gian nhà xập xệ, còn lờ mờ nghe tiếng cãi vã.

“Hôm nay ông không xử lý đám vịt đó thì xéo khỏi nhà tôi! Từ nay về sau ông sống với vịt luôn đi, đừng kéo mẹ con tôi theo!”

Giọng đàn ông khúm núm: “Bà nó, đây là tôi cực khổ ấp ra vịt con, nhất định sẽ bán được mà.”

“Một tháng trước ông cũng nói vậy, rồi sao? Cực khổ ấp ra đám vịt, kết quả chẳng ai thèm mua. Rao khắp nửa tháng trời mà mới bán được chưa tới trăm con!”

Người đàn bà nổi khùng: “Nhiều như vậy vịt, mỗi ngày đều phải ăn, tiền đó ở đâu ra? Ông làm tôi nhức cả đầu! Trong nhà vất vả mới tích cóp được ít tiền, toàn bị ông đổ vô chỗ này. Tôi hỏi ông, con mình đi học thì sao? Ông tính lấy vịt đóng học phí hả?”

Thẩm Phái Lâm liếc mắt nhìn xung quanh, gật đầu: “Xem ra là đúng chỗ rồi.”

Bên trong đã bốc lên mùi phân vịt, còn có tiếng cạc cạc non nớt vang lên.

“Lão Hoàng đầu có nhà không? Chúng tôi đến mua vịt con.”

Tiếng cãi nhau lập tức im bặt. Một cái đầu thò ra, lão Hoàng đầu vẻ mặt mừng rỡ: “Các người muốn mua vịt con hả?”

“Vào, vào mau! Mau pha trà tiếp khách!”

Vợ lão Hoàng cũng không còn cãi nhau nữa, vội vàng chạy đi châm trà.

Không trách hai vợ chồng bỗng dưng niềm nở, thực tình là đám vịt con này bán không được, chẳng mấy nữa là kẹt vốn.

Nhà lão Hoàng vốn đã chẳng khá giả gì, nhìn căn nhà là biết. Nhưng ông cũng là người dám nghĩ dám làm. Năm trước nghe đài báo, lại có người từ trên xuống tuyên truyền, nói nghề ấp vịt con là làm ăn ngon ăn chắc.

Lão Hoàng nghĩ, giờ chính sách cũng cởi mở hơn rồi, nhà ai có điều kiện chả nuôi gà nuôi vịt? Chỉ cần ông ấp được ra vịt mầm, bán chắc không lo.

Thế là bất chấp vợ phản đối, ông đem hết tiền dành dụm trong nhà đổ vào chuyện này.

Ai ngờ vịt thì ấp ra được, mà bán lại là chuyện khác.

Lúc kỹ thuật viên hướng dẫn còn hứa hẹn, nói bán không được sẽ thu mua lại, giờ thì lật mặt như trở bàn tay. Nói là người nuôi nhiều quá, chỉ tiêu thu mua đầy rồi.

Hai vợ chồng tức thì sốt ruột. Nuôi một ngày là tốn một ngày thức ăn, toàn là tiền cả!

Người trong thôn cũng có vài người mua giúp, nhưng chẳng thấm vào đâu.

Lão Hoàng từng nghĩ gánh đòn ra rao hàng mấy thôn quanh quanh, mà bán được quá chậm.

“Các người định mua bao nhiêu?” – Lão Hoàng sắc bén, liếc một cái đã nhận ra Thẩm Phái Lâm là người quyết định, liền hỏi thẳng nàng.

“Vịt nhà tôi đều là giống tốt, béo khỏe, các người cứ tự mình xem đi. Nhưng phí tổn cao, giá cả so người ta mắc hơn ba phần.”

Nói rồi ông cắn răng: “Nếu mua trên một trăm con, tôi tính 5 hào một con cho các người. Đây là giá sát gốc, rẻ hơn thì tôi lỗ vốn mất.”

Thẩm Phái Lâm vừa nghe liền nghĩ thầm: “Người này không biết buôn bán rồi, mới mở miệng đã lộ hết bài.”

“Chúng tôi cứ xem vịt trước đã. Nếu thật sự tốt, tôi muốn hai ngàn con.”

Lão Hoàng giật mình, vội vàng dẫn họ ra sau xem.

“Đều ở đây cả. Tôi chăm kỹ lắm! Nếu không phải trong nhà thật sự nuôi hết nổi, không có vốn thuê chỗ rộng hơn, tôi còn định nuôi lớn rồi mới bán.”

Nói vậy chứ tám phần là không thật. Nuôi tới mức đầy cả sân, càng ngày càng tốn cám, đầu tư thêm mà gia cảnh ông thì rõ là kiệt quệ.

Thẩm Phái Lâm liếc mắt ra hiệu cho con dâu.

Nghiêm Xảo Vân chẳng ngại mùi phân, bước thẳng vào, ngồi xổm xuống từng con xem kỹ.

Chẳng bao lâu, nàng gật đầu: “Vịt chắc nịch, con nào cũng lanh lợi, còn biết cắn tay tôi nữa. Được lắm.”

Thẩm Phái Lâm cũng khom lưng nhìn thử. Đám vịt con lông vàng mềm mượt, mỏ bẹt bẹt, kêu cạc cạc rộn ràng trông thật vừa mắt.

Nàng ngẩng lên hỏi: “Ở đây tổng cộng bao nhiêu con?”

Lão Hoàng nhanh nhảu: “Tổng cộng 2636 con.” 

Ông quyết bắt được mối này, bèn cắn răng nói: “Nếu các người mua hết, tôi tính tròn 1250 đồng.”

“Tôi lúc trước mua thiết bị tốn hơn 300, sau đó là trứng, rồi cám, rồi ngày đêm chăm sóc, cực chẳng ai bằng… Tôi lấy giá đó là chẳng lời mấy đâu!”

Thẩm Phái Lâm tính toán sơ sơ, thấy giá cũng tạm. Nhưng chưa kịp gật đầu, Nghiêm Xảo Vân đã lên tiếng:

“Đồng chí, nói vậy là không đúng rồi. Thiết bị nuôi không phải dùng một lần, ông ấp được lứa này thì cũng còn dùng được cho lứa sau. Trứng vịt ngoài kia tám hào một cân, trong nhà nuôi chứ có thuê mướn ai đâu mà kể công. Bán kiểu này thì lời to quá!”

Lão Hoàng cuống lên: “Không phải vậy! Mỗi thứ chi phí tưởng ít, mà cộng lại thì đầy ra. Với lại tôi vì mấy con vịt này ngày đêm không dám ngủ, sợ chết đói, mắt cũng trũng cả xuống rồi đây này!”

Nghiêm Xảo Vân tiếp lời: “Kể gì thì kể, chứ giá ông đưa vẫn cao. Năm ngoái vịt con mới mấy xu một con.”

Thấy bà bà liếc qua ra hiệu ủng hộ, Xảo Vân càng thêm khí thế: “Ông đừng tưởng tụi tôi không biết giá thị trường. Tụi tôi hỏi kỹ rồi, bán lẻ vịt con cao lắm cũng 5 hào 2, mua nhiều thì chắc chắn phải rẻ hơn nữa.”

Lão Hoàng sốt ruột: “Vậy các người muốn giá thế nào? 5 hào là ưu đãi lắm rồi! Cứ đi hỏi khắp làng trên xóm dưới coi còn ai bán rẻ hơn tôi không!”

“Chúng tôi mua số lượng lớn, giúp ông giải quyết cả một mớ rắc rối. Mỗi ngày nuôi thêm là lỗ thêm. Ông tính đi, tụi tôi đây là giúp ông gỡ vốn, còn gì nữa!”

 

Hết Chương 76.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page