Danh sách chương

Thôn Trường Tuyền ít ra mỗi nhà cũng đủ ăn, còn thôn Thanh Sơn núi nhiều mà nghèo, mấy năm khó khăn kia, chết đói cũng không ít người.

Năm đó La Văn Hoa thấy Nghiêm Xảo Vân lớn lên coi được, bèn tới cửa cầu hôn. Nhà họ Nghiêm vừa mở miệng đã đòi một món lễ hỏi không nhỏ, đến lúc con gái xuất giá, đến một tấm chăn cũng không đưa theo.

Mấy năm nay, La Văn Hoa không ít lần lấy chuyện đó ra mà càm ràm.

Nghiêm Xảo Vân cõng túi trở lại thôn Thanh Sơn, dọc đường gặp ai cũng có người chào hỏi:

“Xảo Vân về rồi à?”

“Này, mang cái gì cho mẹ đấy?”

“Hiếm khi về một chuyến, qua đây ngồi chơi đi!”

Cô chỉ cười cười, cúi đầu lẳng lặng bước thẳng đến trước cửa nhà:
“Mẹ, con về rồi.”

Từ trong phòng bước ra một người đàn bà mặt mày héo úa, khóe miệng rủ xuống. Đến khi thấy con gái xách đồ về, sắc mặt bà mới hơi giãn ra một chút:
“Xảo Vân về rồi à? Mau vào nhà ngồi, mẹ pha cho ly nước đường đỏ mà uống.”

Nghiêm Xảo Vân được đối xử bất ngờ đến mức luống cuống:
“Thôi khỏi mẹ ơi, mẹ nghỉ tay đi, đừng bận rộn nữa.”

Nghiêm mẫu nghe vậy liền thuận thế ngồi xuống:
“Không phải lễ Tết gì mà mày cũng có thì giờ về, bà già La kia chắc không gây khó dễ gì cho mày hả?”

“Mẹ, mẹ đừng nói vậy, bà đối với con cũng tốt lắm… Lâu rồi không về, trong lòng cứ nhớ mẹ.”

Nghiêm mẫu bĩu môi:
“Chỉ có mày nói bà ta tốt! Con gái à, mày đúng là bị tao nuôi thành quá biết điều. Bà ta mà dám ức hiếp mày thì cứ đứng lên mà cãi, cần đánh thì đánh, cần mắng thì mắng, không đánh lại thì cứ lên hội phụ nữ mà tố, nói bà ta là tàn dư phong kiến, xem còn dám bắt nạt mày nữa không!”

Nghiêm Xảo Vân mặt đỏ lên, giọng nhỏ như muỗi:
“Mẹ, mẹ chồng thật sự tốt với con…”

Lời này, Nghiêm mẫu nghe một chữ cũng không lọt. Nghĩ tới cái bà già nhà họ La keo kiệt, tính toán chi li, lễ lạt mà con gái đem về cũng chẳng ra hồn, trong lòng bà lại càng bực.

Bà ngồi xuống, tròng mắt đảo một vòng:
“Về thì về, mang theo chi đồ vậy? Mẹ coi thử là cái gì.”

Nói xong không đợi con gái đáp, đã vội kéo túi ra xem, vừa thấy liền kinh hãi:
“Cái này ở đâu ra vậy? Không phải mày trộm của bà ta đấy chứ?”

Không đợi con gái giải thích, bà đã ôm túi chạy vội vào phòng:
“Phải giấu nhanh! Bà ta mà hỏi tới, mày cứ nói là không thấy, cùng lắm bà ta đi báo trộm, cũng chẳng làm gì mày được!”

Nghiêm Xảo Vân há miệng, lời tới miệng mà không biết nói sao. Cô đứng đó, bối rối nhìn mẹ đi ra đi vào. Nghiêm mẫu nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của con thì cau mày:

“Vừa mới khen mày biết giấu đồ, giờ lại ngu ra rồi! Gì chứ, nói thử coi?”

“Mẹ… con không có trộm… là mẹ chồng cho con…”

Nghiêm mẫu sững người, rồi nhìn sượt qua bụng con gái:
“Mày có rồi hả? Lần này là con trai chứ?”

“Nếu vậy thì tốt quá, chờ mày sinh được thằng cu cho nhà họ La, địa vị coi như vững chắc. Khi đó con rể còn dám đánh mày, mày cứ ôm con khóc lóc ầm ĩ lên, xem nó dám không?”

Nghiêm Xảo Vân cúi đầu:
“Con… chưa có.”

Nghiêm mẫu nhíu mày:
“Chưa có mà bà ta chịu cho mày ăn uống thế à? Nhà họ La trúng số chắc?”

Bà sốt ruột vỗ vỗ vai con gái:
“Rốt cuộc là sao? Mày cái miệng cũng chặt quá, hỏi cả nửa ngày không moi được câu nào! Người ta thấy mày như khúc gỗ, chồng mày không nạt mới lạ.”

Trên đường về, Nghiêm Xảo Vân chỉ nghĩ đến chuyện chia đồ ăn ngon cho mẹ và em trai, vậy mà gặp người thật rồi, nghe mấy lời ấy, trong lòng lại bỗng dưng thấy lạnh lẽo.

Bà mẹ chồng tuy nghiêm khắc, nhưng hôm nay ra ngoài mua đồ ăn, còn nhớ phần cho con dâu một phần. Vậy mà về đến nhà mẹ ruột, đến ly nước cũng chưa kịp uống.

Nghiêm mẫu chẳng mảy may hiểu con gái nghĩ gì. Thấy cô càng im lặng, bà lại càng bực:

“Mày mau nói coi, nhà họ La có phải giàu lên rồi không? Ăn uống tốt thế cơ mà. Thế tiền đâu? Có cho mày không?”

Nghiêm Xảo Vân rưng rưng lắc đầu.

Nghiêm mẫu tức đến chỉ vào trán con:
“Mày đúng là đồ ngốc! Ăn có no mấy cũng hết, phải giữ tiền trong tay mới gọi là chắc! Bà già nhà họ La keo thế kia, một đồng cũng tiếc, đến chồng mày cũng không có tiếng nói, suốt ngày nghe lời mẹ, mẹ con mày chẳng ai được coi trọng cả!”

“Nữ thì cũng là người, ai bảo lớn rồi là phải gả đi, tùy tiện đẩy một cái là xong! Mày thương hai con bé kia làm gì, thương quá Tống Tử Quan Âm lại tưởng mày không cần con trai, sao ban được con cho mày?”

“Mày còn nhớ tam thẩm mày không? Vì muốn sinh con trai, đặt tên con là Chiêu Đệ, rồi Thuận Đệ, tới đứa thứ ba sinh ra liền chết đuối trong bồn cầu, giờ đứa thứ tư mới là con trai đấy!”

Nghiêm Xảo Vân đỏ mắt:
“Kỳ Kỳ với Chồi Non đều là con gái ruột của con, mẹ đừng nói như vậy nữa…”

“Ruột thì ruột, nhưng nếu không vì tụi nó, chồng mày có dám đánh mày không? Bà già nhà họ La có dám ngược đãi mày không? Tất cả là do mày đẻ ra hai đứa con gái!”

“Đừng ngốc nữa, mau sinh thằng cu đi, tới lúc đó địa vị mày mới chắc, lúc ấy muốn moi tiền từ tay bà ta cũng không khó.”

“Rồi mày đem tiền về cho mẹ, mẹ giữ hộ. Sau này chồng mà đánh mắng mày, mẹ còn có cái mà chống lưng. Mà em mày đến giờ vẫn chưa cưới được vợ, người ta không thèm là vì nhà mình nghèo. Mày là chị nó, chẳng lẽ không giúp được gì sao? Nó mà không lấy vợ sinh con, họ Nghiêm nhà mình chẳng phải tuyệt hậu à?”

“Con gái à, mẹ là mẹ ruột mày, mẹ nói gì cũng là vì muốn tốt cho mày thôi.”

Nghiêm Xảo Vân chỉ thấy tim lạnh từng đợt. Cô lờ mờ nhớ lại, hồi bé cô không tên là Xảo Vân, mà gọi là “Tới Đệ”.

Năm cô bảy tuổi, mẹ sinh được em trai. Từ đó trong nhà mới đổi lại tên cho cô, nói rằng gọi “Chiêu Đệ” thì lấy được ít lễ hỏi, phải đổi tên cho dễ gả.

Thời gian qua lâu rồi, đến mức cô quên mất – rằng chính mình cũng suýt bị dìm chết trong bồn cầu năm xưa.

“Nương, trễ rồi, con phải về.”

Nghiêm Xảo Vân đứng dậy, giọng khản đặc.

Hết Chương 73.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page