Danh sách chương

 

“Nương tốt quá, hôm nay nương đẹp lắm!” La Văn Tùng vui vẻ reo to.

Thẩm Phái Lâm bật cười, thầm nghĩ vẫn là đứa con ngốc này dễ khiến người ta thương nhất.

“A Tùng hôm nay cũng đẹp trai lắm, ăn nhiều một chút nha.” Nói xong còn giúp hắn bóc vỏ trứng.

Mấy người khác cũng liếc mắt nhìn nhau, Lộc Tiểu Tuyết cũng hùa theo: “Nương hôm nay hình như trắng ra thì phải.”

“Nãi hôm nay sắc mặt hồng hào, nhìn rất tươi tắn.” Mấy đứa nhỏ nhà La Tinh cũng phụ họa theo.

La lão nhị thì nghĩ bụng: Mặt già thế kia đẹp chỗ nào? Nhưng không thể bị bỏ lại phía sau nên cũng nghiến răng nói: “Nương hôm nay khí sắc rất tốt.”

Nghiêm Xảo Vân thì nhìn kỹ hơn mấy lần, quả thật thấy sắc mặt bà bà hôm nay như trẻ ra mấy tuổi.

Kim Hồng Liên thì nghe không nổi mấy lời khen đó, hoảng hốt chen vào: “Ai mà sáng ra đã ăn như vậy, nương à, nhà mình gạo đâu có chịu nổi kiểu ăn uống thế này.”

“Không sao đâu, hôm nay ta vào thành có việc, tiện thể mua ít đồ về luôn.” Thẩm Phái Lâm nói nhẹ tênh.

La lão nhị cũng khoái ăn, nghĩ bụng đại ca ở trong thành chắc ngày nào cũng ăn ngon chẳng phải làm gì. Mình ở nhà chẳng lẽ ngay cả cái bánh màn thầu cũng không được ăn? Ít ra cũng phải có canh mà húp, không thể suốt ngày ăn cháo khoai đỏ.

Hắn vội nói ngay: “Nương, không cần đi lên trấn mua đâu, để con mua trong thôn, giá rẻ mà gạo lại ngon.”

“Được, chuyện này giao cho ngươi, mệt ai cũng không thể để bụng ta khổ.” Thẩm Phái Lâm gật đầu.

La lão nhị nhận việc mà vui ra mặt: “Con đi hỏi ngay, đảm bảo mua được gạo vừa rẻ vừa ngon.”

Nghiêm Xảo Vân tò mò hỏi: “Nương, hôm nay ngài lại đi trấn trên sao?”

“Chuyện nhận thầu định rồi, hôm nay ta lên ký hợp đồng, in dấu tay.” Thẩm Phái Lâm giải thích.

Nghiêm Xảo Vân há hốc mồm: “Nhà mình thật sự muốn làm nhận thầu à? Liệu có ổn không ạ?”

“Tóc dài kiến thức ngắn, mẹ ta làm gì có chuyện không thành?” Người đầu tiên mắng nàng chính là La lão nhị.

Nghiêm Xảo Vân vội vàng giải thích: “Nương, con không có ý đó, con chỉ là hơi lo lắng thôi ạ.”

“Lo lắng cũng phải, nhưng mấy người cứ chờ mà xem. Nhà mình dựa vào chỗ đất hoang đó mà phát tài được, đến lúc đó đừng nói trứng gà, móng heo bàng mỗi người một cái cũng có.” Thẩm Phái Lâm không quên vẽ thêm cái “bánh vẽ” thật to.

La Văn Tùng reo lên: “Con tin nương! Con muốn ăn móng heo kho!”

“Chờ có tiền rồi mua cho con ăn.” Thẩm Phái Lâm vừa nói vừa cười, cái bánh vẽ càng ngày càng đẹp.

“Mấy người cứ nghe ta, sau này có tiền, nhà mình muốn ăn gì có đó, muốn mặc đồ mới thì có đồ mới, muốn xe đạp thì có xe đạp.”

Một câu nói khiến cả bàn ăn sáng mắt long lanh.

Ăn xong rửa miệng, lần này Thẩm Phái Lâm không mang La lão nhị đi theo mà gọi La Văn Tùng và Lộc Tiểu Tuyết cùng đi.

La lão nhị tức thì há hốc mồm: “Nương, sao ngài chỉ dẫn hắn theo mà không dẫn con?”

Thẩm Phái Lâm dịu dàng nói: “Hôm qua con đi đường xa rồi, chắc cũng mệt, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi ăn uống cho khỏe.”

Nghe vậy, La lão nhị lại cảm động, thầm nghĩ: “Vẫn là mẹ ruột, hiểu lòng người, không sai khiến mình làm trâu làm ngựa mãi.”

Thẩm Phái Lâm trong lòng cười thầm: “Dùng không nổi La lão nhị, ta đương nhiên dẫn nhi tử mình thương đi ăn ngon mặc đẹp, mang theo cái bao cát đi theo làm gì, tự rước mệt.”

Bà bà đi rồi, Nghiêm Xảo Vân lo việc trong nhà đâu ra đó, lại xuống ruộng làm nốt công việc rồi mới vội vã quay về.

La lão nhị thì nằm nghỉ thật sự, vắt chân trên giường nhai bánh kê, thấy nàng quay về thì châm chọc: “Nhà ngươi bán ngươi rồi mà ngươi còn nhớ họ suốt ngày.”

Nghiêm Xảo Vân không dám cãi, chỉ nói lảng: “Văn Hoa, lúc nãy em thấy cà chua ngoài vườn lớn lắm rồi, đỏ au, chút nữa khát thì hái ăn thử nhé.”

“Giờ là ăn được rồi sao?” La lão nhị ngạc nhiên hỏi.

Nghiêm Xảo Vân gật đầu: “Ừ, năm nay vườn rau nhà mình tốt lắm, rau hẹ cũng non hơn nhà khác.”

La lão nhị bật dậy: “Vậy để ta đi hái thử một quả, tối nay bảo đại tẩu nấu cà chua xào trứng, nương kiểu gì cũng thích ăn.”

Nghiêm Xảo Vân thở phào nhẹ nhõm, xách tay nải lặng lẽ rời nhà, đi về bên nhà mẹ đẻ.

 

Hết Chương 70.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page