Nhân Ngư Và Succubus

Chương 7:

Chương trước

Chương sau

“Thật ra succubus chúng mày đều thấp hèn như nhau. Mày đoán thử xem, giải thưởng cho nhà vô địch cuộc đua xe hôm nay là gì?”

 

Tim tôi khựng lại, vội vàng chạy ra ngoài.

 

  1.  

 

Cuộc đua đang diễn ra sôi nổi.

 

Họ đã tiến đến đoạn giữa đường đua.

 

Chiếc xe đua phía sau Tống Tự Dã bám sát nút, còn Giang Diên Thừa cách anh không đến nửa thân xe.

 

Những chiếc xe đua va chạm quyết liệt, lốp xe ma sát với mặt đường tóe lửa.

 

Người dẫn chương trình đột ngột bật mic.

 

“Giải thưởng cho nhà vô địch hôm nay rất đặc biệt, đó là — một succubus!”

 

Sau khoảnh khắc im lặng, toàn trường bỗng bùng nổ.

 

“Succubus là gì chứ?!”

 

“Tôi biết, đó là một loài sinh vật, báu vật của nhân gian, chơi rất thú vị.”

 

“Lớp tôi có một cô gái là succubus, hầu như tuần nào cô ấy cũng đi với đàn ông khác nhau!”

 

“Vậy là họ không có tình cảm sao, ai cũng được ư?!”

 

“Trời ơi, họ đột nhiên tăng tốc, đúng liều mạng vì niềm vui!”

 

Chỉ thấy chiếc xe phía sau Tống Tự Dã đột ngột tăng tốc, liên tục tấn công vào bên hông phía sau anh.

 

Chiếc xe đua đắt tiền bị va chạm tóe lửa, bầu trời nở rộ pháo hoa, toàn trường sáng rực lên.

 

Giang Diên Thừa gần như lướt sát xe của Tống Tự Dã, cả người như không màng đến tính m/ạ/ng để chặn lại.

 

Tống Tự Dã nghiến chặt quai hàm, đôi mắt sau kính bảo hộ càng trở nên sâu thẳm, sắc bén.

 

Bàn tay nắm vô lăng nổi gân xanh qua lớp găng tay, phần chai mỏng trong lòng bàn tay như nóng bừng lên.

 

Lần cuối cùng, Giang Diên Thừa đạp ga hết cỡ, đánh vô lăng ch/ế/t, liều mình đ/â/m vào Tống Tự Dã.

 

Đây hoàn toàn là kiểu đ/â/m không màng đến sống ch/ế/t của bất kỳ ai.

 

Tim tôi đập thình thịch.

 

Tống Tự Dã cũng đạp ga hết sức, liều mạng lao về phía trước.

 

Tôi kích động đến nghẹn lời, toàn bộ máu trong cơ thể như sôi lên, cảm giác yếu ớt vì đói khát biến mất hoàn toàn.

 

Giang Diên Thừa bị hất khỏi đường đua, Tống Tự Dã là người chiến thắng.

 

Toàn trường reo hò.

 

Tống Tự Dã hạ cửa sổ xe xuống, tháo mũ bảo hiểm.

 

Gương mặt góc cạnh đầy cương nghị do mồ hôi ướt đẫm càng thêm quyến rũ, đường nét gương mặt sắc sảo mà mượt mà, đôi môi vì gắng sức mà bị cắn đến chảy m/á/u.

 

Tống Tự Dã hoàn toàn không có sự mềm mại như những mỹ nam ngư khác, cả người toát lên vẻ đẹp hoang dã.

 

Anh bước xuống xe, bộ đồ đua ôm sát cơ thể, ánh đèn chiếu lên tạo thành những mảng bóng tối. 

 

Vuốt tóc, yết hầu chuyển động, mồ hôi nhỏ xuống, quyến rũ như cái đêm trong bồn tắm.

 

Tôi đói quá.

 

Nửa tháng không được ăn uống gì, vào khoảnh khắc này, tôi bị sự cám dỗ cực độ lôi cuốn.

 

Chạy đến trước khi người dẫn chương trình kịp nói, ép Tống Tự Dã ngả người xuống thân xe.

 

Tôi chống tay lên cạnh tai anh, ngẩng đầu rồi hôn lên.

 

Đôi môi khô khốc xen lẫn chút mùi tanh của m/á/u, khiến nụ hôn càng thêm k/í/ch th/í/ch.

 

Đám đông náo nhiệt hẳn lên.

 

Trong tầm mắt, tôi thấy Giang Diên Thừa bò ra khỏi chiếc xe đã hỏng nát, lảo đảo nhìn cảnh tượng trước mắt đầy chật vật.

 

“Giỏi thật, cô gái này là ai vậy chứ.”

 

“Quá táo bạo.”

 

“Quả nhiên, vô địch không chỉ có giải thưởng mà còn được nụ hôn ngọt ngào của mỹ nhân.”

 

Người dẫn chương trình hỏi anh ta về cách xử lý giải thưởng.

 

Giải thưởng là một cô gái succubus vừa trưởng thành, cơ thể các mặt vẫn chưa hoàn toàn phát triển.

 

Trong chiếc lồng, cô gái mở to mắt, sợ hãi nhìn mọi thứ xung quanh.

 

“Tôi sẽ đưa cô ấy đến nơi an toàn, cho cô ấy đi học. Succubus và con người là bình đẳng.”

 

Có người trong đám đông lẩm bẩm: “Dù sao cũng là succubus, đưa đi làm gì, chẳng bằng chơi gì đó thú vị.”

 

Ánh mắt sắc bén của Tống Tự Dã quét qua, người đó lập tức im bặt.

 

  1.  

 

Tôi và Tống Tự Dã vừa hôn nhau vừa đi lên lầu.

 

Cổ anh ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay cũng dính ướt.

 

Vì vận động, giọng nói trở nên khàn đục.

 

Anh buông tôi ra.

 

“Đói.”

 

“Sao vậy, em tìm anh ngoài mấy chuyện này ra, chẳng còn việc gì khác à?”

 

Tôi ôm lấy mặt anh, suy nghĩ một chút.

 

Rồi hôn lên anh một cái: “Cảm ơn anh.”

 

Tôi chớp mắt.

 

“Được không? Nếu chưa đủ, em sẽ nói thêm, nhưng em đói lắm rồi.”

 

Tống Tự Dã giữ lấy sau đầu tôi và hôn.

 

“Trên người bẩn rồi, anh đi tắm, đợi nhé.”

 

Tôi lẽo đẽo theo sau anh.

 

“Em cũng bẩn, chúng ta cùng tắm có được không?”

 

Phòng tắm ướt át và nóng bức.

 

Đuôi của tôi lặng lẽ xuất hiện, xuyên qua lớp sương mù, đụng mạnh vào một chiếc cột.

 

Tống Tự Dã bóp nhẹ gốc đuôi của tôi.

 

“Quấn chặt nào, succubus nhỏ bé.”

 

 

Sau khi ăn uống no đủ, tôi cuộn tròn trong vòng tay anh.

 

“Lần này sao lại chịu cho em ăn?”

 

“Em không nhận ra khi em lao xuống hôn anh, không phải vì thực sự đói, mà là vì phấn khích, tự hào, và còn…”

 

“Còn gì nữa?” Mặt tôi bắt đầu nóng lên khi nghe anh nói.

 

“Cảm động.”

 

Cảm động?

 

“Ý anh là, em thích anh?”

 

Tống Tự Dã nhướng mày: “Anh cũng thích em.”

 

“Em đang hỏi ngược lại mà!”

 

“Nhưng anh là câu khẳng định.”

 

Tôi suy nghĩ một chút.

 

Dường như đúng là như vậy.

 

Từ khoảnh khắc anh thật sự đối xử bình đẳng với succubus, trái tim tôi đã nghiêng về phía anh.

 

29.

 

Tống Tự Dã bước vào kỳ phát t/ì/nh.

 

Tôi chưa từng thấy anh như thế này, nhưng có thể cảm nhận được cơn sóng mạnh mẽ đang kéo đến.

 

Nguyên nhân là do buổi dạ tiệc thương mại.

 

Giang Diên Thừa có chút đ/i/ên, đã cho anh uống thuốc mạnh.

 

Loại thuốc này được hắn bỏ ra số tiền lớn để đặt riêng, nhắm vào nhân ngư.

 

Thuốc ức chế hoàn toàn vô hiệu.

 

Đúng vậy, bí mật của Tống Tự Dã đã bị người em trai cùng cha khác mẹ của anh tiết lộ.

 

Anh chịu đựng cơn d/ụ/c v/ọ/ng dữ dội, gắng gượng qua khỏi buổi dạ tiệc.

 

Tôi muốn giúp, nhưng anh nhất quyết từ chối, sợ làm tổn thương tôi.

 

Tức quá, tôi cắn một cái lên người thằng c/h/ó Giang Diên Thừa kia.

 

Nhân ngư có tác dụng gây ảo giác, nhờ “sự kết hợp” của tôi với Tống Tự Dã, người bị tôi cắn có thể ngất đi cả chục ngày.

 

Trong thời gian đó, hắn bị cướp mất vài hợp đồng lớn.

 

Khi tỉnh lại, điều chờ đợi hắn sẽ là án t/ù.

 

Cuối cùng, chúng tôi lên máy bay trở về hòn đảo nhỏ.

 

Biển của hòn đảo là nơi anh sinh ra, có tác dụng xoa dịu.

 

Cả hành trình, Tống Tự Dã đều ở trong một cái lồng.

 

Trên lồng có vết m/á/u, anh co lại trong góc nhỏ. 

 

Đuôi cá xuất hiện, lớp vảy lấp lánh vì thuốc mà trở nên rực rỡ, trên người có vài vết cào.

 

Cả người toát lên vẻ đẹp bi thương.

 

Tôi cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.

 

Tống Tự Dã trở nên quyến rũ hơn, nhưng tôi không có ham muốn, chỉ là lo lắng vô hạn, không ngừng tỏa ra mùi hương an ủi đặc trưng của succubus.

 

Khi đặt chân lên hòn đảo, Tống Tự Dã ngâm mình xuống biển.

 

Rồi từ từ chìm xuống.

 

Tôi hơi lo lắng.

 

Nhưng chẳng bao lâu sau.

 

Gió lộng rít qua biển, một nhân ngư tuyệt đẹp từ mặt nước nhảy lên.

 

Phía sau là cầu vồng sau cơn mưa.

 

Mái tóc bạc của anh nổi trên mặt nước, hình xăm cá màu đen trên làn da rám nắng càng hiện rõ.

 

Các đường cơ bắp mượt mà, đuôi cá màu đen tím lấp lánh chút ánh vàng.

 

Tôi hiện ra đôi cánh nhỏ, bơi vào biển.

 

Rồi hôn nồng nàn với Tống Tự Dã.

 

Đuôi của tôi quấn quanh eo anh, giữ thăng bằng.

 

Đuôi cá đẹp đỡ lấy tôi, rồi thả xuống, nhấp nhô lên xuống.

 

Tống Tự Dã lau mồ hôi trên trán, nhưng động tác không dừng lại.

 

Trên mặt biển, đôi cánh nhỏ run rẩy vỗ nhẹ, ánh sáng trên đuôi cá lấp lánh dưới ánh mặt trời có nhịp điệu… 

 

Hết Chương 7:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page