Lý Khanh Khanh

Chương 7:

Chương trước

Chương sau

Ta lắc đầu, khẽ đáp: 

“Ta không hận ngươi. Gặp lại ngươi, ta không còn cảm thấy vui sướng như trước, nhưng cũng không oán ghét. Ta sớm đã hiểu, so với hận thù, quên lãng mới là sự giải thoát lớn nhất. Như ngươi đã hứa từ trước, giữa chúng ta, từ nay về sau vĩnh viễn không gặp lại. Coi như ta chưa từng quen biết ngươi, chưa từng gặp gỡ ngươi.” 

 

Không biết vì sao, chiếc đèn thỏ đột nhiên rơi xuống đất, bị gió thổi bay xa. Hắn ta lảo đảo một bước, như thể không còn đứng vững. 

 

Dưới lớp mặt nạ, cằm hắn ta cắn chặt đến run rẩy, khóe mắt thoáng chút đỏ. Hắn ta ngước mắt nhìn ta lần nữa, chăm chú quan sát từng nét trên gương mặt ta, như muốn khắc sâu tất cả vào lòng. 

 

Sau hai tiếng ho khẽ, hắn ta nở một nụ cười nhạt: 

“Ta luôn đáp ứng nàng, lần này cũng không ngoại lệ.” 

 

Bên tay ta bỗng xuất hiện một đứa trẻ, nó nắm lấy tay ta, lớn tiếng nói: 

“Tỷ tỷ, phu quân của tỷ tìm tỷ đã lâu lắm rồi, mau theo đệ đi, huynh ấy lo lắm đấy!” 

 

Ta bị đứa trẻ kéo đi, vội quay đầu lại, lễ phép gật đầu với Triệu Hành, rồi bị nó lôi xềnh xệch về phía trước. 

 

Chúng ta đến một nơi rực rỡ đèn hoa, ánh đèn trải dài khắp cả dòng sông, mười dặm sông đều nổi hoa đăng. Đứa trẻ kia sau khi kéo ta đến đây thì biến mất tăm, để lại ta đứng trước một sạp kể chuyện. 

 

Người kể chuyện đang kể một câu chuyện cẩu huyết, đoạn cuối thì bình rằng: 

“Thanh mai trúc mã vốn chẳng bền lâu, duyên phận trời ban mới là chân lý.” 

 

Khi câu nói vừa dứt, bỗng có một tiếng cười khẽ vang lên. 

 

Người kể chuyện khó chịu cau mày, nhìn về phía phát ra tiếng cười. Một người mặc áo đen, tóc đen cột cao, dựa nghiêng vào lan can.

 

Hắn đeo mặt nạ bạc, nhưng phần lộ ra cũng đẹp đẽ vô cùng, khiến các cô nương qua đường không khỏi dừng lại, lén ngắm nhìn mãi không thôi. 

 

Hắn tiện tay ném một thỏi bạc lên bàn, khẽ ngẩng cằm, nói: 

“Thanh mai trúc mã không bền lâu ư? Thôi nào, đổi lại đi. Đổi thành: Trúc mã lưu lạc nơi phương xa, nhiều năm sau trở về cùng thanh mai bạc đầu giai lão, chẳng phải hay hơn sao?” 

 

Người kể chuyện rối rít cảm tạ, đồng ý ngay. Nhưng Cố Cảnh Sách chẳng buồn nhìn thêm, chỉ nhàn nhạt nói: 

 

“Để lần sau ta đến nghe tiếp.” 

 

Hắn từ từ tiến về phía ta. 

 

Dù là cuối hạ, nhưng có những người, chỉ cần nhìn thoáng qua, đã khiến người ta cảm thấy như đang giữa mùa hè rực rỡ. 

 

Cố Cảnh Sách nhét cây kẹo đường vào tay ta. Thấy ta ngẩn người, hắn cúi mắt, khẽ nói: 

 

“Khanh Khanh Lý gia, nàng có phải đã quên rồi không? Chúng ta cũng là thanh mai trúc mã đấy. Ta được tìm về khi mới bảy tuổi, lần đầu gặp đã bị nàng đánh cho một trận. Ở Thượng Kinh, ta cũng chỉ nhớ mỗi mình nàng thôi. 

 

Ta từng nghe người ta nói đến một từ: *tình căn thâm chủng* (tình sâu bén rễ). Thì ra hạt giống ấy đã gieo từ ngày ấy rồi.” 

 

Hắn bật cười: “Dù sao thì ta cũng chẳng tìm được cô nương nào khác có cái đầu cứng như nàng.” 

 

Ta sững lại trước ánh mắt chất chứa tình ý của hắn. Nhưng hắn chỉ nghiêng đầu ta sang bên, khẽ nói: 

 

“Đừng nói gì. Bên ngoài sắp bắn pháo hoa rồi.” 

 

Ta dường như trông thấy bóng dáng Triệu Hành khoác áo trắng như ngọc, đứng từ xa đăm đăm nhìn chúng ta. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn ta đã biến mất, như một giấc mộng cũ vụn vỡ tan tành. 

 

Ngay sau đó, tiếng pháo hoa vang rền. Ta bị Cố Cảnh Sách kéo vào vòng tay, ngửa mặt nhìn pháo hoa rực rỡ nở tung trên bầu trời đêm. Thật đẹp. Ta quay đầu nhìn hắn, lại phát hiện hắn vẫn luôn chăm chú nhìn mình. 

 

Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng. Ta khẽ hỏi: 

 

“Cố Cảnh Sách, huynh từng ăn thanh mai chưa?” 

 

Giữa tiếng ồn ào của dòng người, hắn cúi xuống, hơi thở nóng ấm phả bên tai ta: 

 

“Đương nhiên là từng. Trong phủ của ta còn chôn hai hũ rượu thanh mai. Loại rượu cay nồng nhưng hậu vị ngọt ngào. Ta vẫn tiếc chưa nỡ uống, đợi lúc nào sẽ đào lên cho nàng nếm thử.” 

 

Nàng thấy không, cũng là thanh mai, có kẻ bảo rằng vị chua chát khó chịu, lại có người cười khẽ, nói rằng yêu nhất là rượu thanh mai. 

 

Ta khẽ nâng tay, chạm vào chiếc mặt nạ bạc trên mặt hắn, nhẹ nhàng vén lên một góc, để lộ đôi mày mắt tuấn tú của hắn. Ở lễ hoa đăng, có tục lệ rằng nếu gặp được lang quân vừa ý, nàng có thể tháo mặt nạ của chàng. 

 

Ta ngẩng đầu lên, khẽ lướt môi qua khóe miệng hắn. Hắn liền đưa tay giữ lấy cằm ta, cúi đầu hôn xuống. 

 

Đúng lúc ấy, pháo hoa nổ tung nơi chân trời. 

 

Giữa khoảnh khắc môi răng kề cận, hắn khàn giọng gọi ta một tiếng: 

“Khanh Khanh.”

 

8

 

Ta cùng Cố Cảnh Sách đến Lĩnh Nam. Thần y quả nhiên danh bất hư truyền.

 

Đến đầu hạ năm sau, cổ tay trái của ta đã hoàn toàn hồi phục. Cảm giác ấy không khác gì người bại liệt lâu năm đột nhiên có thể đứng dậy bước đi.

 

Trong niềm hân hoan, ta liền mượn cung tên của Cố Cảnh Sách đi săn, bắn về mấy con thỏ mang về. 

 

Lĩnh Nam dân phong thuần phác, ta vừa xách mấy con thỏ lông lá dính chút bùn đất trên chân mà đi về, đã được người đi đường liên tục gửi lời chúc mừng.

 

Ngay cả một bà bán cá cũng nhét vào tay ta vài con cá, vui vẻ nói: 

“Chúc mừng Vương phi đại hỉ!” 

 

Từ trước đến giờ, ta vốn không có thân phận rõ ràng. Có kẻ từng hỏi nữ nhân bên cạnh Nam An Vương là ai, ta thuận miệng đáp là biểu muội xa của hắn. Khi ấy, Cố Cảnh Sách chỉ nhìn ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không. 

 

Đêm đó, ta liền bị hắn đè xuống, cắn vào vành tai, khàn giọng nói: 

“Biểu muội nhà ai lại có thể ở trong phòng ca ca giữa đêm khuya thế này?” 

 

Ta vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, chỉ đành quay về vương phủ. Vừa tới cổng, đã thấy hai con sư tử đá trầm mặc cũng được phủ lên tấm lụa đỏ, người ra vào bận rộn chuẩn bị không ngớt.

 

Ta bước vào tận trong cùng, thì thấy Cố Cảnh Sách ngồi bên bàn đá. Mái tóc hắn cột cao nhưng vài lọn lơi xuống, trông có vẻ thư thả, đang cẩn thận đun nấu rượu thanh mai. 

 

Thấy ta đến, hắn vẫy tay gọi: “Hũ rượu này vừa mới đào lên, mau lại uống thử một ngụm.” 

 

Ta hỏi: “Vì sao ta lại thành Vương phi rồi?” 

 

Hắn khẽ liếm đầu lưỡi, đôi mắt sáng tựa sao đêm, đáp: 

 

“Ta nào dám để nàng làm thiếp? Dù thế nào, nàng cũng phải là chính thất phu nhân của ta.” 

 

Cố Cảnh Sách thở dài: 

“Thương cho một Nam An Vương như ta, phủ đệ trống vắng, các lão đại nhân kia thiếu điều muốn ép con gái nhà mình vào vương phủ. Ta còn biết làm sao đây?” 

 

Ta cố ý trêu hắn: “Sao là làm sao?” 

 

Hắn thở dài thêm một tiếng, ánh mắt lại đầy thâm tình: 

“Biết trách ai được, khi trong lòng ta đã sớm có một trái thanh mai bé nhỏ?” 

 

“Lý Khanh Khanh, ta phải làm gì với nàng đây?” 

 

Làm thế nào ư? Ta uống rượu thanh mai hỉ tửu của hắn, thì đành phải gả cho hắn thôi. 

 

Cố Cảnh Sách vốn hào phóng. Hôn sự còn chưa thành, nhưng bạc thưởng đã phát khắp cả thành.

 

Ta trách hắn hoang phí, nhưng hắn lại cao ngạo đáp: 

“Bổn vương có tiền. Từ lần đầu gặp nàng, ta đã bắt đầu tích góp bạc rồi. Ban đầu còn nghĩ chắc chẳng có cơ hội dùng, lòng đau buồn không thôi. Giờ thì xem như của cải cuối cùng cũng có đất dụng võ.” 

 

Dân chúng Lĩnh Nam đều biết, Nam An Vương – người từng khiến bao cô nương say mê – cuối cùng đã quyết cưới vợ, khiến không ít giai nhân trong khuê phòng khóc than. 

 

Ta không còn bận tâm đến những chuyện ở Thượng Kinh, cho đến một ngày nọ, có một bà lão ăn xin chặn lại xe của ta giữa đường. 

 

A hoàn của ta vén màn xe tía lên. Bà lão kia hất mái tóc bù xù che mặt ra, để lộ đôi mày mắt quen thuộc.

 

Ta nhận ra ngay, đó chính là Ứng Như Thị – người từng một thời làm mưa làm gió với thân phận Thái tử phi. Ai mà ngờ được, ngày trước nàng ta rạng rỡ là thế, giờ đây lại rơi vào cảnh này. 

 

Nghe nói Ứng thượng thư phạm tội nặng, tội chồng thêm tội, ngay cả Ứng Như Thị cũng không được tha. Khắp triều đình đều tán dương Triệu Hành anh minh. 

 

Ứng Như Thị ngẩng đầu, ánh mắt lưu luyến dừng lại nơi viên bảo thạch bên tóc mai của ta. Ánh nhìn ấy vừa như hoài niệm, vừa chất chứa căm hận. Nàng ta cất giọng lạnh lùng: 

 

“Lý Khanh Khanh, không ngờ ngươi còn chưa chết. Thật đáng tiếc.” 

 

Tên thị vệ bên cạnh liền tát nàng một cái: “To gan! Dám vô lễ với Vương phi!” 

 

Ứng Như Thị gạt vệt máu nơi khóe miệng, cười thê lương. Nàng ta lại ngẩng đầu lên, khẽ hỏi ta: 

 

“‘Ta thấy Khanh Khanh thật yêu kiều, nàng thấy ta đây chẳng khác Như Thị’ – ngươi đoán, câu này có ý gì?” 

 

Ta hiểu rõ câu này. Ngày trước, khi vừa gặp Ứng Như Thị, Triệu Hành đã thốt ra câu ấy, dùng cả tên nàng ta mà ngâm thành thi. Khi đó, người đời còn xem đó là một câu chuyện tình đẹp. 

 

“Người người đều nói ta và Triệu Hành tâm đầu ý hợp. Hắn quả thật không hổ danh là Thái tử, tâm cơ sâu sắc, diễn trò xuất sắc đến mức lừa được tất cả mọi người.

 

Hắn lừa cả ngươi, nhưng chỉ có ta là tỉnh táo. Ngay từ ngày bước chân vào Thái tử phủ, ta đã biết câu thơ ấy vốn không dành cho ta. Thì ra, từ đầu đến cuối, trong lòng hắn vẫn còn một Lý Khanh Khanh.

 

Ngươi đoán xem trong từng trang sách của hắn là gì? Là Lý Khanh Khanh, là Khanh Khanh trong mộng, là thanh mai trúc mã – nhưng tuyệt nhiên không phải là ta.” 

 

“Ta từng đem thanh mai đến cho ngươi, nhưng sau đó hắn lại đem một giỏ thanh mai khác quăng xuống trước mặt ta, bắt ta phải ăn hết từng quả.

 

Buồn cười không? Hắn yêu ngươi đến vậy, nhưng lại chẳng dám để ngươi biết nửa phần.

 

Hắn chưa từng chạm vào ta, dù biết rõ ta giả mang thai, vẫn nhắm mắt dung túng, còn cùng ta diễn vở kịch nực cười ấy. 

 

Hôm ấy dưới cổng Thừa Thiên, ngươi có lẽ không biết, hắn lục tìm khắp nơi nhơ nhuốc, cho đến khi tìm thấy thi thể nữ mang vòng tay lưu ly của ngươi.

 

Khi ấy hắn đã nôn ra một ngụm máu. May thay, người chết không phải là ngươi. Ta còn thay hắn thở phào nhẹ nhõm. 

 

Hết Chương 7:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page