Nhưng Tiêu Châu – cái tên khốn đó – dám chọc nó khóc.
Tôi dỗ nó xong, nửa đêm leo tường ra ngoài tìm Tiêu Châu đánh một trận.
Cậu ta thua và hứa sẽ không bao giờ bắt nạt em gái tôi nữa, còn từ bỏ một người tên Lộ Sâm Sâm nào đó.
Tôi chẳng biết Lộ Sâm Sâm là ai, cậu ta từ bỏ cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Sau đó, tôi và Tiêu Châu làm lành.
Cậu ta còn hứa giúp tôi dọa bất kỳ ai có ý định tiếp cận Lê Sênh.
Và cậu ta không được phép xuất hiện trước mặt con bé nữa, để khỏi làm nó sợ.
Mẹ bảo tôi không cần quá tốt với Lê Sênh, chỉ cần lo cho bản thân là đủ.
Tôi không hiểu nổi. Nếu tôi không tốt với Lê Sênh, thì ai sẽ tốt với nó?
Dù sao cả năm ba mẹ tôi cũng không ở nhà. Tôi đối xử tốt với em gái mình thì có sao?
2
Bố mẹ không quan tâm đến Lê Sênh, ngay cả sinh nhật nó cũng không nhớ, chỉ bắt nó học những thứ vô ích.
Họ cũng bắt tôi học những kiến thức thương mại dù tôi chẳng thích chút nào.
Chẳng ai quan tâm đến sở thích của chúng tôi, chỉ cần chúng tôi tuân theo kỷ luật của gia đình.
Ngôi nhà này giống như một cái lồng lớn, nhốt chặt chúng tôi bên trong.
Khi Lê Sênh nhảy múa trông như một chú bướm xinh đẹp.
Tiêu Châu nói tôi mắc hội chứng “yêu em gái”, kệ cậu ta.
Cả đời này cậu ta cũng không có cơ hội xem Lê Sênh nhảy đâu.
Không biết tôi đã xử lý những tên muốn tiếp cận Lê Sênh bao nhiêu lần.
Khi con bé học cấp hai, tôi phải đề phòng cả đám thiếu niên tóc vàng nổi loạn quanh khu vực.
Đến khi con bé học cấp ba, tôi lại phải để ý bọn trai hư và những tên nham hiểm trong trường.
Không ai hiểu nổi, vừa phải đi làm vừa phải đề phòng đám “heo” kia, mệt mỏi biết bao.
Dù cảnh giác hết mức, cuối cùng tôi vẫn không ngăn được một tên tỏ tình sau kỳ thi đại học. Giận thật sự!
Ba mẹ định lấy Lê Sênh làm công cụ trao đổi.
Tôi phản đối, nhưng trong nhà này, tôi không có quyền quyết định.
Thế là tôi nhờ Tiêu Châu trông chừng, nếu có ai dám làm gì, cứ đưa thẳng kẻ đó “lên trời”.
Tiêu Châu hứa chắc nịch, nhưng tôi biết trong lòng cậu ta sợ chết khiếp.
Lần trước, khi Lê Sênh xem màn pháo hoa mừng sinh nhật của cô Ngô, mắt con bé sáng rực.
Tôi đã chuẩn bị một màn pháo hoa bất ngờ cho nó, và quả nhiên con bé rất thích.
Tôi còn chụp lại hình ảnh đó, in ra và đặt lên bàn làm việc của mình.
Nhưng chỉ một lúc sau, bố mẹ đã định giới thiệu em bé 18 tuổi của tôi cho một tên đàn ông hơn ba mươi.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình bất lực, không thể bảo vệ được Lê Sênh.
3
Tôi muốn đưa Lê Sênh ra nước ngoài. Đó là lần đầu tiên tôi cãi nhau kịch liệt với ba mẹ.
Tôi lấy việc rời khỏi Nhậm gia ra để đe dọa, cuối cùng họ đồng ý cho tôi đưa con bé đi.
Tôi biết Lê Sênh đã lén nghe cuộc tranh cãi.
Nhưng cuộc cãi vã đó không đem lại kết quả.
Sau cùng, tôi phải quỳ xuống, hứa rằng cho đến khi Nhậm gia đạt được vị thế như họ muốn, tôi sẽ không rời đi.
Tôi không ngờ quyết định này lại gây tổn thương cho Lê Sênh.
Khi em ấy nằm trong vòng tay tôi với gương mặt dính đầy máu, tay chân tôi như mất hết sức lực.
Tôi đã sắp xếp cho con bé rời đi sớm hơn dự định.
Ngôi nhà này vốn dĩ là món quà tôi chuẩn bị tặng em ấy, chỉ là tôi tặng sớm hơn mà thôi.
Tôi đã chuyển toàn bộ cổ phần đầu tư vào công ty của Tiêu Châu và một số công ty khác, cùng với căn nhà và một cửa hàng, sang tên Lê Sênh.
Khoản cổ tức từ những công ty này đủ để em ấy trở thành một “tiểu phú bà”.
Con bé khóc và hỏi tôi có phải sẽ bỏ rơi nó không.
Thật là đồ ngốc, làm sao tôi có thể bỏ rơi em ấy được?
Tôi trở về nước, tiếp quản Nhậm gia và chỉ trong một năm đã thực hiện được nhiều dự án lớn, đưa Nhậm gia lên đỉnh cao.
Nhưng tôi cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Khi rảnh, tôi lại đến hồ Tri Vi, ngồi vào chỗ cũ, chỉ để nhìn ngắm và suy nghĩ…
4
Tiêu Châu nói, Lê Sênh thường đến tìm cậu ta để hỏi tin tức về tôi.
Bây giờ con bé đã nhập học và cũng bắt đầu bận rộn.
Cậu ta nói, dạo này con bé bận bịu với việc học ở trường.
Cậu ta nói, con bé bắt đầu trò chuyện với bà cụ hàng xóm, thường tặng bà hoa và nhận lại bánh quy.
Cậu ta nói, gần đây em ấy hỏi thăm về tôi nhiều hơn. Tôi cần phải đi gặp em ấy.
Dù công ty họp hành liên miên, tôi vẫn thức suốt vài đêm để sắp xếp được hai ngày trống, kịp về gặp em ấy vào dịp Trung thu.
Có lẽ do ăn uống không đầy đủ, em ấy gầy đi nhiều.
Lê Sênh mặc áo sơ mi hồng và váy trắng, đi dưới hàng cây ngô đồng.
Khi nhìn thấy tôi, em ấy rất vui. Tôi biết chắc rằng em ấy rất nhớ tôi.
Tôi không có nhiều thời gian ở bên em, chỉ kịp ôm em vào lòng khi nước mắt em rưng rưng nhìn tôi.
Tiêu Châu nói, em ấy đã thử ăn khắp nơi ở khu phố người Hoa nhưng vẫn không tìm được món ăn nào đúng vị, nên có chút thất vọng.
Không trách được, gần đây tôi gọi điện cho em ấy, cảm giác em không còn hứng thú như trước.
Có lẽ tôi nên học nấu ăn từ dì Trần.
Tiêu Châu còn bảo: “Hai người đừng hỏi tôi về tình hình của nhau nữa. Cả hai có miệng thì tự hỏi nhau đi.”
Thôi được, cậu ta thất tình, nên tôi sẽ tha thứ cho cậu ta lần này.
5
Vào đêm giao thừa, khi tôi xuất hiện trước cổng trường của em ấy, Lê Sênh như một viên đạn nhỏ lao thẳng vào lòng tôi.
Em ấy ôm chặt hơn trước, và tôi cảm nhận được rằng em ấy đã gầy đi, phải ôm thật chặt mới được.
Chúng tôi cùng nhau ăn bữa cơm tất niên.
Tôi nhận được chiếc áo len đỏ mà em đã đan cho, thật sự rất vui!
Chúng tôi đi đến phố người Hoa, tôi cõng em ấy trên vai, miệng trêu rằng em béo lên.
Nhưng trong lòng lại nghĩ, em ấy đã gầy đi nhiều quá, chắc chắn không ăn uống đầy đủ.
Trộm ở nước ngoài đúng là quá “tận tụy”, ngay cả ngày Tết cũng khiến chúng tôi mất chiếc xe đạp và phải đi bộ về.
Nhưng phong cảnh tuyết trên đường rất đẹp.
Em ấy nói: “Nếu một mai ta cùng tắm mình trong tuyết, đời này coi như đã bên nhau đến bạc đầu.”
Tôi không nỡ quét đi những bông tuyết trên mái tóc của em.
Tôi gói cho em ấy rất nhiều sủi cảo và hoành thánh mà em thích, cùng với xiên kẹo đường.
Vì không mua được sơn tra, tôi đã làm xiên kẹo dâu thay thế.
Em ấy lại khóc, đúng là cô nhóc mít ướt.
Chỉ cần đợi thêm chút nữa, tôi sẽ có thể ở bên em đến khi em hoàn thành nốt những năm học còn lại.
—
Sau lần trở về này, vì khoản đầu tư sai lầm của ba, nhà họ Nhậm gặp khủng hoảng tài chính, các dự án đều thiếu vốn.
Ba tôi càng sống lâu càng làm ra những quyết định sai lầm.
Lê Sênh muốn về nước nghỉ hè, nhưng tôi đã từ chối, dù biết em ấy sẽ rất buồn.
Tôi cầu cạnh khắp nơi, nhưng trong giới thương trường, nếu không có lợi ích, chẳng ai thèm để tâm đến bạn.
Tiêu Châu đã dốc hết sức giúp đỡ, những thứ có thể bán ở nhà gần như đã bán hết.
Cả phần cổ phần và cổ tức tôi từng đưa cho Lê Sênh, em ấy cũng nhờ Tiêu Châu chuyển lại cho tôi.
Em ấy đúng là đồ ngốc, những thứ đó đủ để em ấy sống sung túc cả đời, lấy ra làm gì cơ chứ?
6
Tôi đã bán công ty mình gây dựng bao năm, dùng số tiền đó để bù đắp vào lỗ hổng của nhà họ Nhậm.
Tôi trả lại nhà họ Nhậm cho họ.
Nhà họ Nhậm bây giờ đã ở tầm cao mà ngay cả hôn nhân chính trị cũng không đạt được.
Ba mẹ nên hài lòng rồi.
Tôi nói với họ rằng, chỉ cần tôi còn sống, họ sẽ không bao giờ được dùng tương lai của Lê Sênh để đổi lấy lợi ích.
Cuối cùng, họ phải thỏa hiệp, đồng ý không can thiệp vào chuyện giữa tôi và Lê Sênh nữa.
—
Tôi vượt qua nửa vòng trái đất để đến bên em ấy.
Dù con chó của em cắn tôi, tôi không trách nó, cũng không trách em.
Ngược lại, tôi còn âm thầm khen ngợi Kappa.
Phải như vậy mới đúng, gặp người lạ thì cứ cắn trước rồi tính sau.
Tôi hỏi em tại sao không đổi tên cho Kappa. Em bảo đó là thứ duy nhất chủ nhân cũ của nó để lại.
Tôi đã cùng Lê Sênh trải qua những ngày cuối cùng của thời sinh viên.
You cannot copy content of this page
Bình luận