Ta bình tĩnh nói: “Năm thứ ba sau khi huynh rời kinh, Thái tử bị thích khách ám sát. Ta dùng thanh đao cong để chắn kiếm cho hắn, nhưng lưỡi kiếm lại đâm trúng cổ tay trái của ta. Đến giờ, tay này vẫn không còn sức. Những việc như cầm đao hay bắn cung, ta đều không làm được nữa.”
Hàng mi của Cố Cảnh Sách khẽ rung lên. Hắn nhẹ nhàng lau khô tay ta, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào ta:
“Ở Lĩnh Nam có một vị thần y tính tình cổ quái, nhưng tài giỏi đến mức có thể cải tử hoàn sinh, nối liền xương thịt. Năm xưa ta được phái đến Lĩnh Nam, đã chịu không ít khổ sở.
Có lần bị thương nặng đến mức không đứng dậy nổi, nhưng ông ấy vẫn chữa khỏi cho ta. Nàng cũng sẽ được chữa khỏi. Những năm qua, ta đã thu thập rất nhiều thanh đao đẹp, nghĩ nàng chắc sẽ thích.”
Hắn chăm chú nhìn ta, trong mắt không có chút đùa cợt. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt gọn mấy lọn tóc rối bên thái dương của ta:
“Tay sẽ được chữa lành, và nàng, Khanh Khanh, cũng sẽ trở nên tốt hơn.”
Căn gác này không cao lắm, nhưng chẳng biết từ đâu một luồng khí nóng tràn tới. Bên ngoài phố xá huyên náo, phủ Thái tử dường như đã bắt lửa.
Ta đứng dậy, dựa vào lan can, nhìn ra xa. Trong ánh lửa bập bùng, Đông Cung đã bị thiêu rụi, cuốn trôi theo cả mười sáu năm giữa ta và Triệu Hành.
Cố Cảnh Sách đứng bên cạnh ta, dáng người cao ráo, phong nhã tựa ngọc:
“Đêm nay, Thượng Kinh thật chẳng yên bình.”
Gió thổi qua, mang theo mùi hương từ người hắn đến gần ta. Không kìm được, ta nghiêng người lại gần hắn, khẽ hỏi:
“Huynh có mùi rất dễ chịu. Lúc nãy ta đã định hỏi rồi, đó là hương gì vậy?”
Cố Cảnh Sách cúi mắt nhìn ta, yết hầu khẽ lăn nhẹ, trầm giọng nói:
“Đó là mê điệt, loài hoa lạ cỏ kỳ của đất Lĩnh Nam.”
Khoảng cách giữa chúng ta khá gần, hơi thở nóng ấm của hắn phả lên mặt ta.
Nhìn thấy vành tai hắn thoáng ửng đỏ, ta không nhịn được mà bật cười:
“Cố Cảnh Sách, dường như tai huynh rất dễ đỏ.”
Hắn nghiêng mặt đi, nhưng lại phát hiện động tác ấy càng khiến ta nhìn rõ vành tai hơn, nên đành quay đầu lại.
Bị ta trêu chọc đến bối rối, hắn bực bội nắm đầu ta ấn vào cổ mình, nghiến răng gọi đầy đủ tên ta: “Lý Khanh Khanh. Không được nhìn.”
Lặng im một thoáng, giọng hắn khàn thấp tiếp lời: “Ta không dễ ngượng.”
Rồi lại nói: “Chỉ là trước mặt nàng. Vậy thôi.”
6
Không biết Cố Cảnh Sách tìm đâu ra một thi thể nữ, vóc dáng vô cùng giống ta, gương mặt đã không còn nhìn rõ.
Hắn cho thi thể ấy khoác lên y phục của ta, còn ta thì tháo vòng lưu ly đeo tay, vốn dùng để che vết sẹo, rồi tiện tay đeo vào cổ tay thi thể ấy.
Cố Cảnh Sách vứt thi thể vào đám người chết, giả làm như Lý Khanh Khanh đã bỏ mạng trong cuộc hỗn loạn này.
Cơn biến loạn kỳ thực được dẹp yên rất nhanh. Cố Cảnh Sách nói: “Triệu Hành chưa chắc đã không biết hôm ấy có thích khách. Chỉ là hắn cố tình sắp đặt trước, dụ rắn ra khỏi hang, nhân cơ hội diệt sạch lũ gian thần mà thôi.”
Ta thở dài cảm thán: “Quả nhiên là lòng dạ đế vương.”
Bởi vậy mấy ngày nay, trong thành kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt. Tuy biến loạn không quá lớn, nhưng Triệu Hành vẫn hạ lệnh phong tỏa cửa thành và thủy lộ để truy bắt tội phạm.
Nghĩ đến chuyện ta hôm ấy cũng có mặt dưới cửa Thừa Thiên, lòng thầm đoán hắn ta ắt đã biết. Có lẽ hắn ta còn hy vọng ta bỏ mạng trong loạn cục này.
Ta hiếm khi để tâm đến chuyện này, nhưng vừa chìm vào suy tư thì đã bị Cố Cảnh Sách búng nhẹ vào trán. Ta trừng mắt lườm hắn, hắn chỉ cười, giấu tay ra sau lưng như đứa trẻ tinh nghịch.
Cố Cảnh Sách nói: “Có đoán được ta mang theo thứ gì không?”
Ta nghiêng đầu muốn nhìn, nhưng hắn đã đưa tay chắn lên trán ta, rồi mới từ từ lấy ra. Đó là một chiếc mặt nạ hồ ly, sắc đỏ như son, phớt chút hồng nhạt như mây chiều.
Hắn nhướng mày hỏi: “Giống nàng không?”
Khẽ bật cười, hắn nói: “Một con hồ ly nhỏ.”
Ta lập tức trừng mắt: “Có chỗ nào giống chứ?”
Cố Cảnh Sách cúi người, áp mặt nạ vào gần mặt ta, nhưng đôi mắt hắn lại dừng trên gương mặt ta mà nhìn. Khẽ nói: “Chỉ thiếu một nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt là sẽ giống hệt.”
Ánh mắt chúng ta chạm nhau, không hiểu sao ta cảm thấy nóng bừng, vội quay đầu đi. Ta hỏi: “Mặt nạ này để làm gì?”
“Đêm mai là lễ hoa đăng, dù thành có phong tỏa thế nào, nửa đêm chúng ta cũng có thể rời khỏi Thượng Kinh.”
Những ngày qua, thành trong thành ngoài đều nghiêm cấm ra vào để truy bắt tội phạm.
Nhưng lễ hoa đăng là đại lễ vào cuối hạ của Đại Tuyên, khi ấy nam nữ xuất hành đều phải đeo nửa chiếc mặt nạ. Cơn sóng gió trong Thượng Kinh rồi sẽ được xoa dịu bởi lễ hội rực rỡ này, cùng với lòng dân đang đôi phần hoang mang cũng sẽ bình ổn lại.
Ta khẽ nắm lấy góc tay áo của hắn, hỏi: “Cố Cảnh Sách, Lĩnh Nam có gì?”
Hắn nói: “Ở đó có vải thiều tươi ngọt, có loại gạo ngon nhất, non nước cũng rất hữu tình. Chỉ là, nơi ấy nhiều muỗi mòng hơn chút. Nhưng nàng yên tâm, chỉ cần nàng bên cạnh ta, ta đảm bảo ngay cả côn trùng cũng không dám cắn nàng.”
Hắn tuổi trẻ phong lưu, lời nói mang theo chút ngông nghênh không giấu được trong ánh mắt.
Ta nhớ đến chuyện sau khi lão vương gia qua đời, hắn bị phái đi Lĩnh Nam xa xôi. Khi đó, ai cũng nghĩ rằng, với một thiếu niên chỉ mới mười ba tuổi, hắn ắt sẽ bỏ mạng nơi ấy. Thế mà giờ gặp lại, hắn vẫn ung dung tự tại như vậy.
Ta khẽ hỏi: “Khi mới đến, nơi đó cũng tốt như bây giờ chăng?”
Cố Cảnh Sách nghe vậy, nét mặt thoáng trầm xuống. Hắn cúi đầu nhìn ta, nụ cười phai nhạt, nói: “Không phải.”
“Lĩnh Nam dân cư thưa thớt, quan lại thông đồng với giặc cướp, chẳng ai coi trọng một đứa trẻ mười ba tuổi như ta. Rắn độc, sâu độc, khí độc, cùng những mũi tên lén lút đều đã thử qua.
Có những khi chỉ nhờ may mắn, ta mới giữ được mạng, nhưng máu chảy lúc nào cũng không ít. Tuy nhiên, khi năm tháng qua đi, bọn chúng không còn đè ép được ta nữa. Giờ đây, Lĩnh Nam đã trở thành nơi rất tốt, dân chúng cũng không tiếc gọi ta một tiếng Nam An Vương.”
Hắn chỉ nói vài câu nhẹ nhàng, nhưng đủ để hé lộ đôi phần những tháng năm nặng nề đã qua.
Bất chợt, hắn vươn tay chạm vào khóe mắt ta, nơi có một nốt ruồi nhạt màu. Cố Cảnh Sách khẽ nói:
“Khanh Khanh Lý gia, ánh mắt này nhìn ta, chẳng lẽ là nàng đang xót thương ta?”
Ta trừng mắt nhìn hắn, híp mắt cười: “Phải đó, Nam An Vương.”
Hắn hơi khựng lại, nụ cười trên môi chợt tắt, nhanh chóng quay đầu đi, như thể sắc hồng phớt trên chiếc mặt nạ hồ ly đã nhuộm lên đôi gò má gầy gò của hắn.
Cố Cảnh Sách lẩm bẩm: “Khanh Khanh Lý gia, nếu nàng nói thế, ta sẽ coi là thật đấy.”
Ta kéo dài giọng, dịu dàng đáp: “Thật ra thì—”
“—cũng chẳng phải là không thể.”
7
Đến ngày lễ hoa đăng, khắp thành đều treo đèn lồng rực rỡ. Đêm về, chắc hẳn sẽ còn có cả pháo hoa. Vì cần sắp đặt công việc, Cố Cảnh Sách không thể đi cùng ta. Thấy ta bồn chồn không yên, hắn đành để ta tự mình dạo phố một lát.
Phố đêm náo nhiệt vô cùng. Ta đeo chiếc mặt nạ hồ ly, hớn hở chạy khắp các ngõ ngách. Từ khi vào Đông cung, quy củ luôn nghiêm ngặt, đã lâu rồi ta mới được tự do thoải mái như thế này.
Ta dừng bước trước một sạp hàng nhỏ. Chủ sạp là một lão ông đã ngoài sáu mươi, thấy ta chăm chú nhìn chiếc đèn thỏ treo ở góc sạp, bèn cười nói:
“Cô nương, cô thích chiếc đèn thỏ này sao? Đáng tiếc, vừa mới có người đặt trước rồi. Thật tiếc quá!”
Ta vừa định nói “không cần đâu”, thì đã thấy một bàn tay gầy gò vươn tới, lấy chiếc đèn xuống. Có người dừng bước ngay bên cạnh ta.
Lão chủ sạp cười tươi:
“Này, chủ nhân đã đặt chiếc đèn tới rồi. Nếu cô nương thật sự thích, có thể bàn bạc cùng người ấy một chút.”
Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một thân ảnh khoác bạch y, trên mặt đeo mặt nạ, để lộ phần cằm với đường nét thanh tú.
Đôi mắt người ấy khẽ rơi xuống nhìn ta, sau lưng hắn ta còn treo đầy đèn lồng. Sao ta lại không nhận ra chứ? Người đó chính là Triệu Hành.
Ta thật không ngờ, một tân đế bận rộn trăm công nghìn việc như hắn ta, lại có thể xuất hiện dưới ánh đèn lễ hội như thế này.
Hắn ta khẽ nâng chiếc đèn thỏ trong tay, cất tiếng hỏi:
“Chiếc đèn này, cô nương có muốn mang đi không?”
Cảnh tượng này khiến ta nhớ đến đêm Thượng Nguyên nhiều năm về trước. Khi ấy, giữa dòng người đông đúc, ta lạc mất gia bộc, bị đám đông xô đẩy đến hoảng loạn mà khóc nức nở.
Chính Thái tử Triệu Hành đã tìm thấy ta. Để dỗ dành, hắn ta gỡ xuống một chiếc đèn thỏ, nhẹ giọng an ủi ta. Và khi ấy, đôi tai của hắn ta cũng ửng đỏ, ngượng ngùng gọi ta một tiếng:
“Khanh Khanh.”
Giờ đây, ta chỉ có thể cố giữ lại chút tình cảm xưa, nhưng cũng đành giả vờ như kẻ xa lạ, lạnh nhạt mà gọi hắn ta một tiếng “cô nương”.
Ta chẳng còn bận tâm vì sao mọi chuyện lại thành thế này, cũng không cần biết hắn ta và Ứng Như Thị có thật sự là phu thê ân ái hay không.
Chỉ biết rằng, Lý Khanh Khanh, vị trắc phi từng được hắn ta hạ mình cưới về, đã chết trong một trận loạn thế.
Ta cúi mắt nhìn chiếc đèn thỏ, khẽ nói:
“Không cần đâu. Đèn này thuở nhỏ thấy thú vị, giờ đây nhìn lại chỉ tầm thường thế thôi. Giống như trái thanh mai xanh trên cành, tưởng là đẹp đẽ, nhưng khi ăn vào thì chua chát vô cùng. Như con ngựa tre thơ ấu từng cưỡi, giờ cũng chẳng buồn chạm đến nữa.”
Ta ngước mắt nhìn ta hắn, mỉm cười nói:
“Thật ra, ngươi nói đúng. May thay, ta sớm đã không còn buồn bã nữa.”
Ánh đèn mờ ảo chiếu vào mắt hắn ta, lấp lánh tựa hồ như ngấn lệ. Hắn ta nhẹ giọng nói: “Nàng hận ta.”
You cannot copy content of this page
Bình luận