Danh sách chương

 

“Ta đi tìm chỗ ở trước, mai quay lại đây sau.”

La lão nhị ngơ ngác hỏi: “Nương, người chẳng phải nói không cho tụi con mở quầy à? Vậy con tới cũng đâu làm được gì.”

Thẩm Phái Lâm liếc hắn một cái: “Cái đầu óc này… Mở quầy thì phải chứng minh năng lực, chứ đi dạo hội chợ thì ai cũng được. Mình là người, sao không được đi? Đã tới rồi thì phải đi cho biết, không lẽ tới rồi lại về tay không?”

La lão nhị gật đầu cái rụp: “Cũng phải, tới rồi thì cũng nên tranh thủ mở mang tầm mắt.”

Thẩm Phái Lâm thầm nghĩ lão nhị đúng là đầu óc trống rỗng, cả cái La gia này chỉ sợ có mỗi La Văn Tuấn là đầu óc lanh lẹ.

Hai người tìm được một nhà khách, tốn một phen công phu mới ổn định chỗ ở.

Thẩm Phái Lâm còn bận nghĩ chuyện ngày mai, không có tâm tư ra ngoài đi dạo. Còn lão nhị thì cứ lảng vảng nhìn nàng, như con chuột nhắt.

“Ngươi mệt thì đi ngủ đi, cứ lắc lư trước mặt ta làm gì?”

La lão nhị cười hề hề hai tiếng, lại hỏi: “Nương, đã tới Nam Hưng thị rồi, hay là mình tìm đại ca nhờ giúp một tay?”

“Đại ca quen biết rộng, biết đâu có mối với mấy ông lớn, nếu ảnh chịu ra mặt giúp một tiếng, sọt tre họa của mình chắc bán được.”

Nếu La Văn Tuấn là người đáng tin thì đúng là biện pháp tốt nhất.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Thẩm Phái Lâm không khỏi lắc đầu. La Văn Tuấn là loại người ích kỷ, tính toán đủ điều. Nếu để hắn biết bà làm ra sọt tre họa, tám phần là gây chuyện cho bằng được.

Bà chẳng xuyên không tới đây để suốt ngày đấu đá với con trai, nghĩ tới nghĩ lui, lão nhị ngốc nghếch thế này lại dễ thương hơn nhiều.

“Nếu Văn Tuấn biết, còn tới phiên ngươi nhúng tay sao?”

Thẩm Phái Lâm nói lời nghiêm túc: “Lão nhị à, ta muốn tự tay làm chuyện này, để sau này cho lão đại thấy, La gia không phải cứ có hắn mới xoay chuyển được.”

Quả nhiên lão nhị nghe xong thì không nói thêm gì nữa.

Một đêm yên lặng.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Thẩm Phái Lâm ăn đại hai cái bánh bao, rồi dắt lão nhị tới hội chợ thương mại.

Vì còn sớm nên khu chợ vẫn khá vắng vẻ, nhưng đã lác đác vài khách tới xem hàng, phần lớn là khách lẻ.

Người giữ cửa còn nhận ra hai mẹ con, cười nói: “Hai người tới sớm ghê, mau vào đi, lúc này ít người nên đi dạo được nhiều hơn.”

Thẩm Phái Lâm cười chào lại, rồi quang minh chính đại bước vào.

La lão nhị lon ton đi phía sau, vừa bước vào đã trố mắt nhìn không kịp.

Trong mắt Thẩm Phái Lâm, hội chợ giờ còn khá đơn sơ, nhưng với la lão nhị thì đúng là mở mang tầm mắt.

Từng quầy hàng treo bảng hiệu rõ ràng, bày đủ loại sản phẩm khiến người ta vừa nhìn đã hiểu. Có máy may, xe đạp – những món có giá trị cao, lại có đồng hồ thạch anh, quạt điện cảm ứng – thứ hiếm thấy ở quê.

Nào là đồng hồ từ Thượng Hải, giày từ Thiên Tân, gốm sứ nhiều màu sắc sặc sỡ từ khắp nơi – khiến người ta hoa mắt không biết nhìn gì trước.

La lão nhị nhìn mà suýt chảy nước miếng, thì thào: “Bảo sao người ta không cho mình mở quầy, nhìn họ bán toàn mấy thứ hay ho, hơn mình gấp trăm lần.”

Thẩm Phái Lâm không nói gì, chỉ dắt hắn đi một vòng rồi dừng lại trước một quầy hàng tre.

La lão nhị ngạc nhiên: “Nương, họ cũng bán đồ tre trúc kìa.”

Có lẽ thấy hai người không giống khách sẽ mua đồ, người trông quầy chỉ hờ hững nói: “Cứ tự nhiên xem.” rồi quay đi.

Thẩm Phái Lâm quan sát kỹ. Quầy hàng tre này rõ ràng nhắm tới khách ngoại thương, kiểu dáng rất “Tây hóa”: có diều, quạt tay, đèn lồng, rương hành lý, cả tượng 12 con giáp bằng tre, chụp đèn, rổ bánh mì… Toàn là đồ trang trí, không thấy những món gia dụng phổ biến như rổ, rá. Rõ ràng họ đã nghiên cứu gu của khách ngoại quốc.

“Đi thôi.”

La lão nhị ngạc nhiên: “Đi về luôn hả?”

Thẩm Phái Lâm đáp: “Tìm chỗ ngồi nghỉ một lát, đợi khách đến mua đồ.”

La lão nhị đành theo bà đến một chỗ vắng. Nhưng vẫn không nhịn được: “Nương, hội chợ gì cũng có, người ta có tiền mua máy may xe đạp thì ai thèm mua sọt tre họa? Cùng lắm treo tường thì treo lịch là cùng, ai lại treo tranh tre cho mắc công?”

Thẩm Phái Lâm bình tĩnh nói: “Cho nên mới phải tìm đúng người.”

Từ đầu bà đã nhắm tới khách ngoại thương. Trong nước giờ vật chất còn khan hiếm, người dân chỉ vừa đủ ăn đủ mặc, ai lại bỏ tiền mua tranh về ngắm?

Nhưng khách ngoại thì khác. Với tỷ giá hiện tại, hàng xa xỉ trong nước ra nước ngoài lại thành vừa túi tiền. Bà tin vào thẩm mỹ và tay nghề của mình – hoàn toàn xứng đáng với cái giá ấy.

Mẹ không chịu đi, la lão nhị cũng chỉ đành ngồi đó chờ.

Ngồi từ sáng đến trưa, lão nhị đói meo, rụt rè nói: “Nương, giờ đông người rồi, rốt cuộc mình định bán cho ai? Hay để con ra bắt chuyện thử, thấy ai có vẻ nhiều tiền thì hỏi luôn?”

Thẩm Phái Lâm liếc nhìn, vẫn chưa thấy người của ngoại thương xuất hiện, giữa sân toàn dân buôn nhỏ và khách địa phương.

“Chờ thêm chút.”

Lão nhị ôm bụng kêu ọc ọc, xoa tay nói: “Nương, con thấy có quầy bán điểm tâm, người cho con hai đồng mua miếng lót bụng với.”

Thẩm Phái Lâm thấy hắn phiền quá, bèn đưa cho năm đồng.

Lão nhị hí hửng chạy tới chỗ bán đồ ăn. Chỗ đó đồ rẻ, người lại đông, hắn hoa cả mắt mới chọn được mấy món vừa miệng. Nghĩ sợ bị mắng, hắn còn đoán khẩu vị của mẹ mà mua thêm vài cái.

“Nương, người ăn thử xem, còn nóng hổi đây.”

Hắn mua khá nhiều loại: bánh xốp đường đỏ, bánh gạo kê, bánh hoa quế, bánh in… Thẩm Phái Lâm cầm một miếng bánh xốp đường đỏ ăn thử, hơi ngọt nhưng rất hợp khẩu vị thời buổi này – mềm, thơm, ăn vào thấy dễ chịu.

La lão nhị vừa ăn vừa líu lưỡi khen: “Vẫn là trong thành bán điểm tâm ngon thật, hơn hẳn mấy món ở trấn mình.”

 

Hết Chương 57.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page