Danh sách chương

Sọt tre họa quá mức tiêu hao tinh lực, hơn nửa tháng sau đó, Thẩm Phái Lâm gần như không rời khỏi nhà, một mình chiến đấu hăng say.

Trước khi bắt tay vào làm, nàng dặn đi dặn lại người trong nhà không được để lộ chuyện này ra ngoài. Bằng không người trong thôn kéo tới xem, đừng nói làm việc, đến thở cũng khó.

May mà người La gia còn biết nghe lời, cho tới khi nàng hoàn thành bức mẫu đơn đồ, chuyện vẫn không bị đồn ra ngoài.

Mười mấy ngày sau, rốt cuộc bức tranh hoa mẫu đơn cũng hoàn thành.

Lũ nhỏ vây lại xem không chớp mắt, từng đứa đều sững sờ.

Kim Hồng Liên vội giữ chặt lũ nhỏ, dặn từng đứa:
“Cái này là nãi các ngươi bỏ biết bao công phu mới làm ra, không được đụng vào, dơ một chút cũng không xong!”

Thẩm Phái Lâm duỗi người, nhìn lại thời gian cũng vừa đẹp, liền phất tay gọi La lão nhị cùng xuất phát.

La lão nhị ôm chặt bức tranh đã được bọc vải cẩn thận, dọc đường đi không ngừng lải nhải:
“Nương, cái này chắc chắn bán được giá tốt! Ngươi nói xem, chúng ta nên đòi giá bao nhiêu? Ít nhất cũng phải một trăm đi?”

Thẩm Phái Lâm liếc xéo:
“Một trăm mà xứng với công ta khổ sở mấy ngày trời à?”

Ngón tay nàng đã mài đến nứt nẻ, Lê Lê mệt đến game over, phải rút về thân thể chính để nghỉ ngơi. Một trăm đồng? Nàng thật sự không nỡ!

La lão nhị trợn tròn mắt:
“Một trăm còn chưa đủ? Một trăm đồng đủ mua cả một ngọn núi tre rồi đó!”

Thẩm Phái Lâm lười cãi nhau với hắn. Hai người một đường suôn sẻ tới thành phố, theo địa chỉ ghi trên báo mà tìm đến nơi tổ chức hội chợ thương mại, kết quả vừa tới nơi đã trố mắt đứng hình.

“Đại thẩm, muốn bày bán hàng trong hội chợ phải có giấy giới thiệu. Nếu ai cũng mang ít dưa ít táo tới bán thì khác gì biến hội chợ thành cái chợ cóc?”
Người phụ trách hội chợ tầm tuổi còn trẻ nhưng tư thế thì y như lãnh đạo ngân hàng.

Thẩm Phái Lâm nhíu mày, giải thích:
“Ta đây không phải là đặc sản bình thường, anh mở ra xem đi, chắc chắn lạ mắt.”

“Không cần xem. Dù gì muốn bán trong hội chợ thì phải có chứng nhận. Chứng nhận đều phát từ lâu rồi, bà có bản lĩnh thì đi xin một cái đi, không có thì cũng đừng làm phiền.”

Người phụ trách thẳng tay gạt đi, còn bày ra tư thế đuổi người.

Thẩm Phái Lâm còn muốn tranh thủ:
“Báo chí đăng rành rành ra đó, kêu gọi nông dân tích cực tham dự. Tôi không phải nông dân thì là gì? Hay anh cho tôi một góc nhỏ ngồi bán cũng được?”

“Góc nào cũng có người đặt rồi. Đại thẩm, bà cũng đừng làm khó tụi tôi. Đây là thành phố, không phải quê nhà của bà. Mọi chuyện đều phải theo quy trình, không thể tùy tiện.”

Nói xong còn gõ gõ cửa, tỏ rõ ý tiễn khách:
“Ngày mai là khai mạc, giờ tôi bận tối mắt, không có thời gian tiếp bà nữa. Bà đi nhanh đi.”

Thẩm Phái Lâm càng nghe càng tức. Đối phương đến nhìn hàng cũng không thèm nhìn, một chút cơ hội cũng không cho.

“Vậy mấy người có lãnh đạo không? Cậu không làm chủ được thì cho tôi gặp người có thể làm chủ đi. Thứ tôi mang tới thực sự là hàng tốt.”

Người phụ trách mặt trầm xuống:
“Sao bà nói không thông thế? Còn không đi là tôi gọi công an đến bắt bây giờ, cho vào đó ở vài ngày cho tỉnh ra!”

Trong bụng hắn thầm khinh: Một bà già nông thôn thì mang được cái gì quý? Cái gì trái méo táo nứt cũng tưởng là bảo bối.

Một câu “bà già nông thôn” khiến Thẩm Phái Lâm tức đến mức muốn bốc hỏa.

La lão nhị nghe đến chữ “công an” thì run cầm cập, kéo tay nương:
“Nương, đi thôi đi thôi!”

Thẩm Phái Lâm nghẹn một bụng lửa, không sợ bị bắt thật, nhưng nếu bị giữ lại mà lỡ mất thời gian hội chợ thì đúng là thiệt hại lớn.

Hai mẹ con đành rời khỏi tòa nhà.

La lão nhị gục đầu ỉu xìu, than:
“Người ta không cho vào cửa, lần này coi như xong. Đừng nói trăm bạc, đến mười đồng tiền lộ phí cũng không kiếm nổi.”

“Ngài nói rồi mà, kiếm tiền đâu có dễ. Phải tới cho bằng được, mà tới rồi lại không vào nổi cửa.”

“Hừ, thành phố gì mà khinh người quá. Nếu mà là trước kia, chúng ta là bần nông với trung nông, cán bộ còn phải cúi đầu chào!”

Thẩm Phái Lâm đang bực, nghe hắn lải nhải thì càng đau đầu:
“Được rồi, vừa rồi ở đó thì im thin thít, giờ ra ngoài lại nói oang oang.”

La lão nhị lập tức câm miệng.

“Đi, tới chỗ hội chợ xem sao.”
Thẩm Phái Lâm nói xong liền kéo hắn đi tới sân tổ chức.

 

Hết Chương 56.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page