Tôi lấy áo phao của anh và giục anh mặc vào.
Chúng tôi đạp xe đến Chinatown.
Tôi đạp trước, chở anh ngồi sau nhưng đạp mãi không nổi.
“Anh ơi, em đuối rồi, anh xuống đây đạp đi!”
Tôi thở hổn hển, mệt như cái ấm nước sôi.
“Anh uống rượu rồi, lái xe là vi phạm luật đấy!”
Anh đùa, nhưng cuối cùng cũng xuống và ngồi lên phía trước.
“Nắm chặt nhé! Đi thôi!”
Anh đạp xe rất nhanh, chỉ mất hơn mười phút đã đến Chinatown.
Chỗ đó đông đúc và nhộn nhịp.
Người bản xứ cũng tham gia rất hào hứng.
Chúng tôi chen vào đám đông xem múa lân, nhưng tôi chỉ nhìn thấy lấp ló vài hình ảnh.
“Anh ơi, em không thấy gì cả!”
Tôi phụng phịu.
“Chờ đã.”
Anh quỳ xuống và nhấc tôi lên vai.
“Bây giờ em cũng là người ngắm thế giới từ vai người khổng lồ rồi!”
Tôi cười thích thú khi ngắm nhìn đám đông từ trên cao.
“Dạo này em ăn gì mà nặng thế?”
Anh kêu than, nhưng vẫn kiên nhẫn cõng tôi.
Khi đoàn múa đi xa, tôi xuống khỏi vai anh và kéo anh đi mua kẹo hồ lô.
Nhưng hôm nay quá đông, chúng tôi không mua được gì, chỉ đành mua hai ly nước sơn tra và đi bộ về.
“Xe đâu rồi? Xe của em đâu?”
Tôi nhìn chiếc khóa bị cắt đứt, cảm giác như trời đất tối sầm lại.
“Chắc Tết này bọn trộm không nghỉ làm.”
Anh uống cạn ly nước sơn tra rồi kéo tôi đi.
“Giờ về sao đây?”
Tôi thở dài, cầm cái khóa gãy.
Anh vứt cái khóa vào thùng rác, nắm tay tôi và nói:
“Đi bộ về thôi.”
Ra khỏi khu Chinatown, không gian trở nên yên tĩnh hơn.
Bỗng nhiên, tuyết bắt đầu rơi, đọng lại trên cây, mặt đất và trên tóc chúng tôi, phủ trắng xóa.
“Đây chính là điều người ta hay nói: “Nếu một ngày cùng người yêu dầm tuyết, đời này xem như đã cùng nhau bạc đầu”.”
Tôi đùa muốn phủi tuyết trên đầu anh, nhưng anh cứ nhảy lên khiến tôi không với tới.
“Anh cao thì giỏi lắm à? Đồ đáng ghét!”
Tôi giậm chân giận dỗi.
—
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Nhậm Duệ Chi đã dậy từ lâu, đang bận rộn trong bếp với tạp dề in hình Thủy Thủ Mặt Trăng.
Trên bàn là những khay bánh bao và sủi cảo, cùng vài xiên kẹo hồ lô.
“Dậy rồi à, cô bé lười!”
Anh nặn một chiếc sủi cảo tròn trịa chỉ trong vài giây.
“Sao anh làm nhiều sủi cảo thế?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy thêm nhiều khay để trên bậu cửa.
“Đây là sủi cảo tôm, kia là nhân cá, còn kia là hoành thánh nấm hương thịt gà. Mỗi loại một ít. Anh sẽ cấp đông hết, em thích thì chỉ cần lấy ra nấu.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương từ anh – một tình cảm vừa như gia đình, vừa như thứ tình cảm vượt trên tất cả.
—
Không mua được sơn tra, đây là dâu tây.”
Nhậm Duệ Chi vừa lẩm bẩm vừa làm việc không ngừng tay.
“Anh sắp đi rồi sao?”
Có lẽ vì gặp nhau khó khăn nên chia ly lại càng lưu luyến.
Nước mắt vòng quanh trong mắt, nhưng vẫn không rơi xuống.
“Sao thế? Khóc à? Đúng là nhóc mít ướt.”
Nhậm Duệ Chi dùng bàn tay dính đầy bột ôm lấy mặt tôi.
“Duệ Duệ, thêm một năm nữa thôi, anh sẽ chuyển đến đây ở cùng em. Đợi em tốt nghiệp, em muốn đi đâu, làm gì, trở thành ai, đều được. Anh sẽ luôn ủng hộ em.”
Ánh mắt chúng tôi giao nhau, bỗng dưng tôi cảm thấy mặt mình nóng lên.
“Một năm, thật sự có thể sao? Còn Nhậm gia thì sao? Còn công ty thì thế nào?”
Anh khác tôi.
Anh là người thừa kế Nhậm gia, còn tôi chỉ là con nuôi của họ.
“Con nít đừng lo mấy chuyện đó, cứ lo ăn chơi là đủ rồi. Chuyện của người lớn không cần bận tâm, kẻo lại biến thành bà già lo xa.”
Anh dùng tay dính đầy bột cọ loạn lên mặt tôi, khiến mặt tôi dính đầy bột.
“Ái chà, anh làm em dính đầy bột rồi! Phiền chết đi được, Nhậm Duệ Chi!”
Tôi hất tay anh ra, xoay người lén lau nước mắt rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Buổi tối, Nhậm Duệ Chi có chuyến bay.
Trước khi đi, anh còn dặn tôi đóng gói mấy đĩa sủi cảo đã đông sẵn vào đúng túi.
13
Anh mặc chiếc áo len đỏ tôi đan cho, lên chuyến bay về nước.
Tôi vừa ăn hoành thánh, vừa để nước mắt rơi vào bát.
Những ngày không có anh, với tôi đều giống như nhau.
Tôi vẫn đến lớp, ra cửa hàng, thỉnh thoảng đến tìm hiểu tin tức về Nhậm Duệ Chi từ Tiêu Châu.
Hào quang nam chính của Tiêu Châu giờ đây chẳng còn ảnh hưởng gì với tôi.
Có lẽ bánh xe vận mệnh đã âm thầm thay đổi từ lâu.
Tiêu Châu từng quen Bạch Yên, nhưng vì thiếu đi nhân vật phản diện là tôi, tình yêu của họ bắt đầu suôn sẻ và cũng kết thúc chóng vánh.
Có lẽ vì thiếu tôi – kẻ thử thách tình yêu, nên tình yêu của họ không đủ bền vững.
Hiện tại, Tiêu Châu đang hẹn hò với một cô gái lai xinh đẹp, một nhân vật chưa từng xuất hiện trong sách.
Cô ấy thực sự rất đẹp, đẹpđến mức tôi không thể rời mắt.
“Nhậm Lê Sênh, em có thể rời mắt khỏi bạn gái anh được không?”
Tiêu Châu gõ đầu tôi, cố kéo ánh mắt tôi ra khỏi khuôn mặt của Anna.
“Nhưng chị Anna xinh quá! Em thích chị ấy.”
Cô ấy thật sự rất đẹp. Đúng là tên keo kiệt, nhìn thôi cũng không cho.
“Chị cũng thích em.”
Anna vừa đẹp vừa tốt, hoàn toàn không giống tên ngốc Tiêu Châu.
“Chị có đồng ý… có đồng ý…”
Tôi ngại ngùng khi nhìn thẳng vào mắt Anna.
“Ê, dừng lại ngay! Cô ấy là bạn gái anh, cô ấy không thích con gái đâu!”
Tiêu Châu nghiêm khắc phê phán hành vi “nhòm ngó” của tôi.
“Chị đồng ý làm người mẫu của em không? Sợi dây chuyền mới nhất của em, chị đeo lên chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Tôi rút điện thoại ra, cho Anna xem chuỗi dây chuyền lam ngọc thuộc bộ sưu tập “Sao Trời” mà tôi vừa hoàn thành.
Những viên lam ngọc nhỏ xen lẫn với pha lê, giống như các vì sao rải rác trên bầu trời.
“Được, trông đẹp lắm. Để hôm nào chị quảng bá cho em.”
Anna có nhiều người hâm mộ trên mạng, quả đúng là người vừa đẹp vừa tốt.
Nói chuyện dịu dàng, trên người còn thơm nữa.
“Vậy thì tốt quá!”
Nhìn mỹ nhân rạng rỡ trước mặt, tôi cảm thấy trái tim xao động.
“Lê Sênh, để anh bảo tài xế đưa em về nhé?”
Tiêu Châu cười như một tên “ác quỷ”, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
“Ờ… vậy thôi. Tạm biệt chị Anna.”
Tiêu Châu kéo tôi ra khỏi cửa, nhét tôi vào xe và nhờ chú tài xế đưa tôi về nhà.
—
Mỗi ngày, tôi vùi đầu vào các bản vẽ. Những bản vẽ dần dần phủ kín bức tường trong phòng.
Tôi biến phòng tập nhảy thành phòng làm việc.
Tôi hơi nhớ Nhậm Duệ Chi, không biết giờ anh đang làm gì, ăn gì.
Hoa trong vườn nở rất đẹp.
Tôi thường ngắt vài bông, cắm vào bình một cách tùy ý, không theo bất kỳ kỹ thuật cắm hoa nào.
Tôi cảm thấy như vậy cũng rất đẹp.
14
Cửa hàng nhỏ của tôi dần dần có tiếng trong khu vực. Tôi gọi điện báo tin vui này cho Nhậm Duệ Chi.
“Anh ơi, dạo này cửa hàng của em làm ăn tốt lắm. Anh không biết đâu, khách hàng đông nghịt luôn!”
Tôi nhìn ra bầu trời đen kịt, bên anh chắc đang là ban ngày.
“Thật sao? Lê Sênh của anh giỏi quá!”
Tôi nghe tiếng giấy lật qua lật lại bên đầu dây anh.
“Anh ơi, sắp nghỉ hè rồi. Em có thể về nước không?”
Tôi khuấy ly sữa dê, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bên trong.
“Lê Sênh, đợi anh xong việc bên này, anh sẽ đến với em, được không? Giờ anh phải vào họp, mai anh gọi lại cho em nhé.”
Anh vội vàng cúp máy.
Tôi cảm thấy hụt hẫng, đổ sữa dê vào bát cho mèo con.
Tôi thật sự muốn kể với anh rằng tôi đã nuôi một bầy mèo con, từ lúc chúng chưa mở mắt đến khi chúng khỏe mạnh sau một tháng.
Tôi cũng muốn kể rằng tác phẩm mới của tôi đã được một người nổi tiếng giới thiệu, và việc kinh doanh đang rất tốt.
Có lẽ tôi đã quá phụ thuộc vào anh.
Tôi mở điện thoại và xem bạn bè chia sẻ hình ảnh ở đảo Sudha. Thật đẹp.
Ngày hôm sau, tôi đặt vé đến đảo Sudha.
Đảo này nằm sát biên giới, rất gần với đất liền.
Tôi mang theo bản vẽ và nhờ bà cụ hàng xóm chăm sóc đàn mèo.
Bà rất yêu thú cưng và thích hoa.
Tôi thường tặng bà những bông hoa tươi, còn bà thì cho tôi bánh quy vừa nướng.
Tôi nghĩ mình cần một chuyến đi để giải tỏa tâm trạng.
Tôi thuê một căn nhà bên bờ biển trong một tháng.
Từ cửa sổ nhà, tôi có thể nhìn thẳng ra biển.
Ban ngày, tôi ngắm biển, còn hoàng hôn, tôi ngắm mặt trời lặn từ chiếc võng dưới bóng cây ven bờ.
Có một con chó vàng hoang thường theo tôi.
Người dân ở đây nói nó tên là Kappa, trước kia thuộc về một ông lão đã qua đời, sau đó trở thành chó hoang.
You cannot copy content of this page
Bình luận