Danh sách chương

Có thể thấy nó cũng uất ức lắm. Dù người bị mẹ cấm không cho đi học là muội muội, nhưng nó vẫn thấy bất bình.

“Các ngươi đã biết nghe lời lại hiểu chuyện, còn thông cảm cho người khác, vậy chẳng phải là thần tiên rồi sao. Ta chỉ mong các ngươi làm người tốt, không cần làm thần tiên.”

Thẩm Phái Lâm vừa nói vừa cười.

“Nhân sinh trên đời ta cái gì cũng có thể ăn chính là không thể ăn ủy khuất nhớ kỹ chưa”

La Tinh xì một tiếng cười khẽ lại vội vàng đưa tay che miệng sợ bị mẹ nghe thấy rồi lại bị mắng cho một trận.

La Oánh Oánh hít hít mũi thật cẩn thận dựa sát vào người nàng.

Thân thể nhỏ xíu ấm áp mặt mày đầy tín nhiệm cùng ỷ lại khiến Thẩm Phái Lâm trong nháy mắt có chút không được tự nhiên nhưng nàng cũng không đẩy hài tử ra ngược lại còn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng trong lòng dâng lên mấy phần cảm thán.

Một hài tử hiểu chuyện như vậy không nên bị giày xéo thành dáng vẻ đáng thương như trong tiểu thuyết.

Trong tiểu thuyết cốt truyện La Văn Tuấn ly hôn Kim Hồng Liên ly hôn nhưng không rời nhà tiếp tục vì La gia làm trâu làm ngựa ngay cả La Tinh cũng ngày càng sa sút huống chi là nữ hài La Oánh Oánh.

Nàng tự nhiên không có cơ hội đi học nhưng La Oánh Oánh thông minh hiếu học mỗi lần cầm sách vở của đệ đệ đều có thể xem được đôi chút.

Đáng tiếc nàng dù thông minh hiếu học trong mắt cha mẹ cũng chỉ là một nữ nhi La Văn Tuấn vì thăng quan phát tài liền nhẫn tâm đem nữ nhi gả cho một lão quang côn lớn hơn nàng hai mươi tuổi vào cửa liền làm mẹ kế cho con riêng lớn hơn nàng.

Lão quang côn keo kiệt sợ tức phụ trẻ tuổi lấy tiền trốn mất đối với nàng vừa gắt gao lại động một chút là đánh mắng hai đứa con riêng và tức phụ đều ở nhà cả nhà coi nàng là bảo mẫu mà sai khiến.

Mới đầu La Oánh Oánh còn về nhà khóc kể nhưng La Văn Tuấn chỉ không kiên nhẫn bảo nàng nhẫn nhịn dỗ cho nam nhân kia vui để hắn được thăng chức còn Kim Hồng Liên ngoài khóc ra chỉ biết than mình không dễ dàng nói rằng ai cũng phải khổ như vậy một hồi rồi sẽ qua thôi.

Ngâm mình trong nước đắng như vậy La Oánh Oánh sống cả đời.

Thẩm Phái Lâm khinh thường Kim Hồng Liên chính là ở chỗ nàng chẳng những tự mình làm thánh mẫu còn buộc hai đứa nhỏ cùng nhau phụng hiến kéo cả hai vào vũng bùn không thoát ra được.

Nghĩ đến mấy kẻ ghê tởm trong cốt truyện ánh mắt Thẩm Phái Lâm dần lạnh xuống.

Đảo mắt nhìn quanh nhà nàng dứt khoát hô lên một tiếng:

“Đều lại đây cho ta”

La lão nhị sợ bị mắng nên vội vàng kéo ma lưu tới Nghiêm Xảo Vân một tay dắt hài tử vừa đi vừa nhút nhát nhìn bà bà.

La Văn Tùng muốn chạy nhảy bị Lộc Tiểu Tuyết túm chặt lại không cho làm loạn.

Kim Hồng Liên mặt còn treo nước mắt đôi mắt dõi thẳng về phía nữ nhi một bộ dạng thương tâm đến thấu lòng.

Thẩm Phái Lâm lạnh lùng nói:

“Lão nương cùng các ngươi nói lần cuối cùng chờ khai giảng cuối năm sáu tháng sau người La gia đến tuổi đều phải đi học ít nhất phải học hết tiểu học với sơ trung”

“Học xong nếu có bản lĩnh thì tiếp tục thi lên học cao hơn học phí trong nhà sẽ lo không có bản lĩnh thì về nhà làm ruộng còn lại phải tự nghĩ cách mưu sinh”

“Việc này là ta định ai cũng không được phản đối nghe rõ chưa”

“Minh bạch minh bạch” La lão nhị vội vàng gật đầu

Nghiêm Xảo Vân nắm tay hai nữ nhi trong lòng vui mừng đáp:

“Nương chúng ta đều nghe rõ”

La Văn Tùng cũng bắt chước gật đầu như giã tỏi

“Minh bạch minh bạch nương nói tiểu hài tử đều phải đọc sách đọc sách là việc tốt ta cũng muốn đọc sách”

Thẩm Phái Lâm nhìn cái đầu to cao lớn của hắn cảm thấy tiểu học chắc chắn không nhận hắn chỉ có thể an ủi một câu.

“Ngươi ở nhà theo ta ta có nhiệm vụ càng quan trọng giao cho ngươi”

La Văn Tùng rất dễ dỗ cao hứng hô to:

“Ta càng quan trọng”

Thẩm Phái Lâm bật cười mỗi lần thấy hắn vui vẻ như vậy nàng cũng vui theo

Ánh mắt rơi lên người Lộc Tiểu Tuyết:

“Tiểu Tuyết ngươi cùng Oánh Oánh A Tinh bọn họ cùng đi học đi”

“Ta” Lộc Tiểu Tuyết cả người chấn động “Ta cũng có thể đi học sao”

Dù là hôm qua hay hôm nay bà bà đều nhắc đến chuyện cho hài tử đi học nhưng trong mắt cả nhà hài tử chỉ có mấy đứa La gia nàng là con dâu nuôi từ bé lúc trước dùng lương thực đổi lấy để chăm La Văn Tùng tự nhiên không tính vào.

Lộc Tiểu Tuyết trong lòng từng hâm mộ nhưng cũng hiểu thân phận của mình chưa từng dám mơ xa.

Hiện tại bà bà lại nói nàng cũng có thể đi học.

Lộc Tiểu Tuyết hoài nghi bản thân quá khát vọng nên nghe nhầm.

Thẩm Phái Lâm gật đầu nhìn nàng nói:

“Ngươi cũng mới mười ba tuổi tuổi này học tiểu học thì hơi muộn nhưng còn chưa phải không kịp chính ngươi phải nắm chặt chương trình tranh thủ nhảy lớp như vậy sau này cũng không kém bạn học là bao”

Có thể ở dưới hoàn cảnh bi đát trong tiểu thuyết mà còn nuôi lớn bốn đứa cháu Lộc Tiểu Tuyết tuyệt đối là hài tử thông minh chỉ tiếc đầu thai sai thành nữ chủ khổ tình kịch.

Thẩm Phái Lâm không tính gánh trách nhiệm cho cuộc đời bọn nhỏ nhưng nàng không keo kiệt cho bọn họ một cơ hội có bắt được hay không phải xem bản thân bọn họ.

“Chính là ta” Lộc Tiểu Tuyết nhìn sang người bên cạnh “Ta đi học vậy A Tùng phải làm sao”

“Để hắn theo ta ta đang tính nhận thầu ruộng ở đầu thôn A Tùng có thể giúp được chút việc” Thẩm Phái Lâm đáp

Hết Chương 46.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page