Danh sách chương

Nếu cô được học, cô có thể thi cấp ba, vào đại học. Nếu không đậu đại học thì còn có trường trung cấp. Ra trường sẽ có việc làm, có thể tự nuôi bản thân, thậm chí nuôi cả em trai và phụng dưỡng ba mẹ.

“Nhưng… muốn học thì phải có tiền. Muốn có tiền thì phải xin ba. Mẹ nói đúng… nếu con cứ học thì chẳng khác gì làm ba thêm khổ… Con không phải đứa con tốt.”

“A Tinh… chị nghĩ như vậy… có phải ích kỷ lắm không? Mẹ nói, mình không thể chỉ nghĩ cho bản thân, còn phải nghĩ cho người khác nữa…”

“Nương nói rất đúng, hắn là cha, chúng ta là tiểu hài tử, hắn chiếu cố chúng ta là chuyện nên làm.”
La Oánh Oánh dừng lại, nhìn về phía đệ đệ: “A Tinh?”

La Tinh đáy mắt thoáng qua một tia hận ý: “Tỷ, ta hận hắn. Hiện tại hắn phát đạt rồi thì không nghĩ tới mẹ và chúng ta nữa, trong lòng chỉ có vợ con bên ngoài. Hắn đúng là vong ân phụ nghĩa. May mà bà nội vẫn sẵn lòng quản chúng ta. Chúng ta nghe lời bà, chăm chỉ học hành, sau này thi đại học, đi làm nhà máy kiếm tiền. Đến lúc đó, chúng ta đưa tiền cho hắn, ném vào mặt hắn để hắn hối hận!”

“Ta nuôi hắn lúc về già là phải đạo.”
La Oánh Oánh bị lời này chọc cười, lau nước mũi: “Nhưng mà ta cũng tiếc tiền lắm.”

“Kỳ thật, ba đối xử với hai ta cũng không đến nỗi tệ, chưa từng đánh mắng, thỉnh thoảng còn cho ta đồ ăn ngon.”

“Đó là vì hắn suốt ngày không ở nhà, lúc thì đi học, lúc thì đi làm. Mà ngươi đừng tưởng ta không biết, đồ ăn ngon đó toàn là đồ thừa hắn ăn không hết. Cũng chỉ vì mẹ không nhìn ra mà thôi…”

La Tinh là con trai duy nhất trong nhà, được chiều chuộng hơn các chị em, tính tình cũng lớn gan hơn.

Từ khi cha mẹ ly hôn, mẹ bỏ lại đệ đệ, hắn liền nhìn thấu nhiều chuyện, trong lòng nảy sinh hận ý với cha.

La Oánh Oánh thấy ánh mắt đầy hận của em trai, hoảng sợ, vội khuyên:
“A Tinh, đừng như vậy. Cha tuy có sai, nhưng chung quy vẫn là cha của chúng ta. Mẹ mà thấy ngươi thế này sẽ buồn lắm, chắc chắn sẽ mắng.”

“Ta không ngốc, sao lại để mẹ biết được.” La Tinh hờ hững nói.

Hắn còn khuyên chị:
“Tỷ, lát nữa nếu mẹ có hỏi gì, bất kể bà khóc hay giận, cứ nói là nghe theo bà nội. Có giỏi thì bà đi cãi với bà nội.”

La Oánh Oánh hơi do dự: “Mẹ cũng khổ, bà ấy trong lòng không vui…”

“Cho nên chúng ta càng phải học giỏi, sau này có tiền đồ, kiếm được tiền thì mới cho mẹ được cuộc sống sung sướng. Chứ tỷ mới 16 tuổi đã gả, ta 16 tuổi đi làm ruộng, thì còn hiếu thuận được cái gì?”

La Oánh Oánh giật mình, biết rõ làm vậy là không đúng, sẽ khiến mẹ đau lòng, nhưng trong lòng lại đáng xấu hổ mà thấy động tâm.

Dưới sự khích lệ của đệ đệ, La Oánh Oánh cắn răng, thầm nghĩ: “Ta sẽ cố gắng học hành, không lãng phí cơ hội này. Tuy giờ dùng tiền của ba, nhưng tương lai có tiền đồ rồi, ta nhất định sẽ hiếu kính ba mẹ.”

Trong phòng, Thẩm Phái Lâm nghe được đoạn đối thoại giữa hai tỷ đệ, không nhịn được đi ra xem thử. Nhìn thấy hai đứa tay trong tay đi vào nhà, chắc là định khuyên mẹ bọn nó.

Nàng khẽ nhíu mày, không ngờ trong cả nhà, người nhìn rõ mọi chuyện nhất lại là La Tinh – một đứa con trai nhỏ tuổi.

Nghĩ đến cốt truyện trong tiểu thuyết, La Tinh sau này sẽ vì sức ép của cha mẹ và dư luận mà bị ép hiến thận cho em trai khác mẹ, cuối cùng thành người tàn tật suốt đời, Thẩm Phái Lâm cảm thấy buồn bã.

Chỉ cần đứa nhỏ này có chủ kiến, có nàng ở đây, tuyệt đối không để kịch bản ngu ngốc đó xảy ra.

Thẩm Phái Lâm âm thầm ghi nhớ đứa nhỏ này một bút, lại bắt đầu lo lắng về tiền bạc.

Gia sản trong nhà không dư được bao nhiêu, tiền bạc thiếu thốn, đến mức ăn bữa mặn cũng khó, đừng nói tới chuyện nhận thầu gì đó.

Không trách nguyên chủ lại keo kiệt đến thế – thật sự là không có tiền.

Nếu tiêu hết số tiền này, chẳng phải nàng sẽ phải ăn trấu uống nước lã sao? Ăn uống không ra gì, dị năng hồi phục chậm, thân thể không tiêu hóa nổi.

Dù sao kiếm tiền cũng không quan trọng bằng sức khỏe, Thẩm Phái Lâm quyết định xem hết số tiền ấy là tiền ăn. Nếu không sợ dạ dày yếu, nàng hận không thể ăn mười hai bữa một ngày để mau chóng dưỡng lại thân thể.

Nghĩ đến đây, Thẩm Phái Lâm nảy ra một ý tưởng.

Nàng nhớ trong những năm đầu thập niên 80 – thời kỳ vừa cải cách mở cửa – nhà nước có chính sách hỗ trợ nông thôn phát triển, mỗi năm đều có khoản cho vay không lãi suất.

Vay tiền mà không cần trả lãi – chẳng phải là thiết kế dành riêng cho nàng sao?

Thẩm Phái Lâm phấn chấn tinh thần, không ngủ nữa, ngồi dậy lấy vở viết kế hoạch.

Muốn vay được tiền, nàng phải thuyết phục được nhân viên ngân hàng rằng mình có kế hoạch phát triển kinh tế nông thôn rõ ràng, không phải vay bừa bãi.

Cả đêm bận rộn, sáng hôm sau thức dậy, nàng vẫn thấy mệt, năng lượng cơ thể chưa đủ, cả người cứ như đang lên men.

Nhìn mình trong gương, sắc mặt vàng vọt, hai mắt thâm quầng, trông còn già hơn. Thẩm Phái Lâm vội quay mặt đi, tự an ủi: đây chỉ là tạm thời. Chờ dị năng hồi phục, nàng nhất định sẽ dưỡng thân thể lại thật tốt, ăn gì cũng ngon, mạnh khỏe phơi phới.

Sau khi học hỏi kinh nghiệm từ La Văn Minh, hôm sau, trước khi ra cửa, nàng kéo La lão nhị đi theo – coi như công cụ người.

La lão nhị không hiểu chuyện gì, suốt đường cứ hỏi:
“Nương, chúng ta đi đâu vậy? Không phải thật sự đi tìm đại ca gây chuyện đó chứ?”

“Thật ra, mỗi tháng được mười lăm đồng cũng đâu tệ, đủ để nhà mình ăn thịt một bữa. Nếu chọc giận đại ca, có khi cả mười lăm đồng cũng không có đâu.”

Thẩm Phái Lâm quay đầu trừng hắn: “Lắm lời như vậy làm gì, cứ đi theo là được.”

La lão nhị cụp đầu, không dám nói nữa.

Ai ngờ đến trấn, Thẩm Phái Lâm lập tức kéo hắn vào ngân hàng.

La lão nhị giật mình: “Nương, tới đây làm gì? Nhà ta có tiền đâu mà gửi ngân hàng. Con nghe người ta nói gửi ngân hàng không an toàn, chẳng bằng cầm tiền thật trong tay.”

“Lát vào cửa câm miệng, đi theo ta, đừng nói gì hết.”

Thẩm Phái Lâm thấy nhi tử này thật phiền, nhát gan, không biết nguyên chủ lúc sinh hắn có quên sinh luôn cái lá gan không.

La lão nhị cúi gằm đầu, trông như con chim cút.

Thẩm Phái Lâm không quan tâm hắn nữa, vào ngân hàng liền yêu cầu gặp giám đốc.

Nhân viên quầy thấy nàng ăn mặc đơn giản nhưng khí thế khác thường, nhất thời không đoán được thân phận, liền khách sáo mời nàng vào văn phòng.

“Dì à, giám đốc của chúng cháu hôm nay không có ở đây, cháu là chủ nhiệm ở đây, dì có gì cứ nói với cháu cũng được.” – Một người đàn ông ngoài 40 lên tiếng.

Hết Chương 42.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page