Lý Khanh Khanh

Chương 4:

Chương trước

Chương sau

‘Triệu Hành, ta ghê tởm ngươi.’

 

Ngón tay hắn ta khựng lại, tái nhợt, rồi siết chặt lại, cuộn sâu vào trong tay áo. 

 

Hắn ta nhìn ta, rồi không hiểu vì sao lại loạng choạng lùi một bước. Một thái giám vội vàng chạy đến đỡ lấy hắn ta.

 

Triệu Hành xua tay, nhưng vẻ mặt đầy bối rối quay sang hướng khác. Có lẽ ta đã nhìn nhầm, nhưng trong mắt hắn ta hình như có giọt lệ. 

 

Triệu Hành từ nhỏ đã luôn tự kiềm chế bản thân, vậy mà giờ đây, hắn ta lại đánh mất sự tự tôn của mình. 

 

Khi hắn ta quay lại, vẻ mặt đã bình tĩnh hơn nhiều. Triệu Hành cất giọng: 

“Điều mà ta ngày đêm mong mỏi, chẳng qua là ngươi sẽ hối hận vì đã gặp ta, để đoạn tuyệt tiền duyên. Từ nay về sau, bất kể ta thế nào, giữa chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau.” 

 

Ta khẽ thở ra, nhẹ nhõm nói: “Xem ra cả ta và ngươi đều đã được toại nguyện, cũng coi như một kết thúc mỹ mãn.” 

 

Bất chợt, ta hỏi: “Triệu Hành, ngươi có nhớ lời ta từng nói với ngươi vào năm ta mười lăm tuổi, khi ta làm lễ cập kê không?” 

 

Hắn ta khẽ cúi mắt, dừng lại một chút, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt rồi buông ra, nói: “Quên rồi.” 

 

Ta gật đầu, như đã đoán trước được câu trả lời. 

 

Ta và Triệu Hành đã cùng lớn lên suốt mười sáu năm, từng thề non hẹn biển, nguyện sống chết có nhau.

 

Nhưng kết cục mà chúng ta đạt được lại là: người hắn ta yêu nhất mất con, ta bị đày vào lãnh cung, còn chúng ta gặp nhau chỉ để thêm căm ghét, thề sẽ không bao giờ gặp lại trong đời. 

 

 

Nói là lãnh cung, thực chất chỉ là một phủ Thái tử trống trải. Các phi tần của tiên đế đã được an bài, người trong phủ Thái tử cũng đều chuyển vào cung, chỉ còn lại mình ta nơi đây. 

 

Phụ thân ta đã già yếu, vì chuyện Ứng Như Thị rơi xuống nước, ông quyết định dâng trả binh phù, cùng mẫu thân cáo lão về quê. Sau cơn mưa, thành Thượng Kinh chẳng còn ai để ta lưu luyến. 

 

Trước khi rời đi, Triệu Hành đặc cách cho phụ thân đến gặp ta một lần. 

 

Phụ thân run rẩy đưa cho ta một viên thuốc giả chết, đôi mắt già nua không giấu nổi sự đau buồn. Ông nói: 

 

“Ngày xưa, phụ thân nghĩ rằng, con và bệ hạ là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu nặng. Nữ nhi của ta hẳn sẽ hạnh phúc. Nhưng rồi, hắn ta đột ngột cưới chính thê, và ta cũng chẳng mong muốn phải gả con đi. Chỉ là tiên đế không yên tâm với binh quyền trong tay ta, nên mới hạ quyết tâm như vậy, khiến con phải chịu thiệt thòi.” 

 

Ông thở dài: “Nếu có cơ hội, hãy dùng viên thuốc này. Sẽ có người đến tiếp ứng cho con.” 

 

Ta cúi đầu nói: “Đường đến đất Thục xa xôi, mong cha giữ gìn sức khỏe.” 

 

Ứng Như Thị cuối cùng cũng không trở thành Hoàng hậu, thậm chí chẳng có được vị phân nào trong cung.

 

Phụ thân của nàng ta bị tố cáo tham ô và nhận hối lộ, Triệu Hành đã tống ông ta vào đại lao. Ứng Như Thị muốn cầu xin tha thứ, nhưng Triệu Hành chẳng buồn gặp mặt nàng ta. 

 

Ngoài trời gió mưa dồn dập, nhưng trong phủ Thái tử, mọi thứ lại bình lặng đến lạ thường. 

 

Trong khu vườn này, ta và Triệu Hành từng cùng nhau trồng một cây đào từ thuở nhỏ. Giờ đây, cành lá của nó đã xanh tươi, vươn cao như tán ô.

 

Năm nay, nó kết trái lần đầu, nhưng người từng hứa sẽ cùng ta thưởng thức trái ngọt ấy đã không còn ở đây. 

 

Ta đứng dưới gốc cây, bỗng thấy một cái đầu tròn nhỏ thò ra khỏi bức tường. 

 

Đôi mắt đen láy nhìn thấy ta thì lập tức sáng bừng, giọng trong trẻo gọi lớn: “Khanh tỷ tỷ!” 

 

Ta cũng ngạc nhiên mở to mắt. Đó là Triệu Anh, hoàng tử thứ mười lăm, em út của Triệu Hành, và là đứa con được tiên đế sủng ái nhất.

 

Nó chỉ mới mười tuổi, thân hình mập mạp, cố gắng giữ thăng bằng trên tường. Trên lưng còn đeo một cái bọc, nó tự nhiên dang tay ra: 

“Tỷ tỷ đỡ đệ xuống nào!” 

 

Ta vừa bước tới hai bước thì có hai bàn tay với khớp xương rõ ràng giữ chặt lấy mép tường, khớp ngón tay hơi tái vì dùng lực. Rồi một thiếu niên đuôi tóc buộc cao nhanh nhẹn nhảy xuống, ngồi xổm bên cạnh Triệu Anh. 

 

Hắn quay sang cười với ta, nhưng lời thì lại nói với đứa trẻ mập mạp kia: 

“Không được, để ca ca đỡ, không phải tỷ tỷ.” 

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Cố Cảnh Sách híp mắt cười, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, giọng nói mang theo chút dịu dàng: “Khanh Khanh Lý gia, có nhớ ta không?” 

 

Ta quay đầu đi, không thèm đáp lời. Nhưng hắn chẳng để tâm, nhảy xuống đất rồi quay lại, đỡ Triệu Anh xuống theo. 

 

Triệu Anh chạy đến trước mặt ta, cởi cái bọc trên lưng ra và mở ra trước mặt: 

“Khanh tỷ tỷ, ta nhớ tỷ muốn chết! Nhìn này, đây đều là những món ăn vặt mà ta nhịn miệng mới dành dụm được, ta tặng tỷ hết!” 

 

Triệu Anh là một đứa trẻ lắm lời, cứ nói mãi không ngừng: 

“Hoàng huynh ngày nào cũng bắt ta học sách, loại sách nào cũng phải học. Vẫn là phụ hoàng thương ta nhất, chẳng bắt ta học gì cả. Nếu ta không học xong, hoàng huynh lại đánh vào lòng bàn tay ta. Tỷ xem, tay ta vẫn còn sưng đây này.” 

 

Cậu bé xòe bàn tay nhỏ sưng đỏ ra cho ta xem, rồi lại tiếp tục kể: 

“Ta ghét mấy phi tần của hoàng huynh, đặc biệt là cái gì Như Thị ấy, còn bắt ta gọi nàng ta là tỷ tỷ. Ta đã phun nước bọt vào mặt nàng ta, bảo rằng ta chỉ có một người tỷ tỷ duy nhất, đó là Khanh tỷ tỷ.” 

 

Giọng nói của Triệu Anh dần nhỏ lại khi nhìn thấy vết sẹo nhạt bên khóe mắt ta – dấu tích do móng tay của Thái hậu cào rách. Cậu ta khẽ hỏi: “Tỷ, tỷ có đau không?” 

 

Một cảm giác lành lạnh chạm vào khóe mắt ta. Ta ngẩng đầu lên, thấy ngón tay của Cố Cảnh Sách đang chạm nhẹ vào đó. 

 

Ánh mắt hắn tối lại, mang theo vẻ u ám hiếm thấy. 

 

Ta khẽ lắc đầu. 

 

Cố Cảnh Sách rút tay về, khẽ cười: “Khanh Khanh Lý gia, nàng còn nhớ câu mà ta từng nói không?” 

 

“Câu nào?” 

 

Hắn cúi xuống, ghé sát vào ta, ánh mắt càng trở nên thâm trầm: 

“Ta từng nói, ngoài ta ra, không ai được phép ức hiếp nàng.” 

 

Hắn hơi nghiêng đầu, gương mặt dưới ánh nắng càng thêm rõ nét. Khóe môi hắn nhếch lên đầy tùy ý, như thể chẳng bận tâm: 

 

“Nàng đừng không tin. Trước đây ta đã phạm một sai lầm. Ta nghĩ rằng nàng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, không ngờ lại thành ra thế này. Thế nên ta đã vượt núi băng sông để quay về. Nàng có cảm động không, Lý Khanh Khanh?” 

 

Chợt, ta nhớ đến chuyện phụ thân của Ứng Như Thị bị tố cáo tham ô hối lộ. Theo bản năng, ta hỏi: 

 

“Chuyện của Thượng thư Ứng là do huynh làm sao?” 

 

Hắn không trả lời rõ ràng, chỉ hờ hững đáp một tiếng “Ừm” rồi kéo tay ta, đưa ra khỏi bóng râm của gốc đào, để ta bước vào ánh nắng. 

 

Hắn nói: “Đừng bận tâm nữa. Những chuyện dơ bẩn, nàng không cần biết đến. Nàng chỉ cần nhớ một điều: ta đã nói rồi, ta đến để đưa nàng ra ngoài, để nàng thấy ánh mặt trời.” 

 

“Ta từ Nam đến Bắc, chính là để cứu nàng.” 

 

Ta ngẩn người. Cố Cảnh Sách chỉ khẽ chớp mắt, không nói thêm lời nào. Hắn cúi xuống, nhìn giỏ đào đỏ mà ta vừa hái, rồi ngoắc Triệu Anh lại: “Nào, tiểu mập. Ăn đào thôi.” 

 

Lúc này, ta mới sực nhớ ra và hỏi: “Sao các ngươi lại trèo tường vào phủ Thái tử?” 

 

Cố Cảnh Sách trả lời với vẻ hết sức tự nhiên: “Vì cửa chính có thị vệ canh gác chứ sao.” 

 

Rồi lại nhìn ta một cái, thong thả nói: 

 

“Thực ra là tiểu mập này nhớ nàng. Ta trở về kinh là để lo việc tang lễ của tiên đế. Hiện giờ rảnh rỗi nên bị bắt phải dạy tên tiểu quỷ này cưỡi ngựa bắn cung. Nó cứ mãi nói rằng nhớ nàng, học hành cũng không chuyên tâm, cầu xin ta dẫn nó đến gặp nàng.” 

 

Triệu Anh lập tức ngẩng đầu, nghi hoặc rồi lớn tiếng: “Rõ ràng là huynh muốn gặp Khanh tỷ tỷ mà!” 

 

Cố Cảnh Sách nhanh nhẹn nhét quả đào vào miệng Triệu Anh. Tai hắn đỏ bừng, nhưng giọng vẫn rất điềm nhiên: “Trẻ con nói năng linh tinh thôi.” 

 

Triệu Anh vừa nhai vừa khóc mếu: “Đào này chưa rửa mà!”

 

Cậu ta nhai vài cái nữa rồi lẩm bẩm: “Nhưng cũng ngọt đấy.” 

 

Cố Cảnh Sách khẽ búng vào trán cậu ta. 

 

Ta không nhịn được mà bật cười, hiếm khi lòng ta lại nhẹ nhàng đến thế. 

 

Giữa tiếng cười đùa vui vẻ, ta chợt thấy khuôn mặt tròn của Triệu Anh bỗng nhiên cứng đờ, mắt mở to đầy kinh hoảng, như một đứa trẻ trốn học vừa bị bắt gặp.

 

Nụ cười trên môi Cố Cảnh Sách cũng dần tắt, ánh mắt hắn hướng về phía sau lưng ta. 

 

Rồi ta nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Lại đây.” 

 

Ta quay đầu lại. Triệu Hành đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt bình thản.

 

Ánh nắng ngừng lại ở chỗ ta và Cố Cảnh Sách, khiến nơi hắn ta đứng trông càng thêm lạnh lẽo và cô quạnh. 

 

Triệu Hành chỉ nói hai chữ “Lại đây,” nhưng ánh mắt đen thẳm của hắn ta lại dừng trên người ta.

 

Rõ ràng là giữa mùa hè, nhưng ta cảm giác như một lớp tuyết mỏng vừa phủ lên người mình. Ta gần như nghĩ rằng câu nói ấy là dành cho mình. 

 

Triệu Hành ngừng lại giây lát, rồi nhìn về phía Triệu Anh.

 

Đứa trẻ mập mạp vẫn còn dính nước đào trên mặt, vẻ hoang mang và lo sợ hiện rõ. Hắn ta lặp lại lần nữa: “Triệu Anh, lại đây.” 

 

Triệu Anh rơm rớm nước mắt, rón rén bước về phía trước. Nhưng vừa đi được vài bước thì bị Cố Cảnh Sách kéo lại. 

 

Cố Cảnh Sách nhàn nhạt gọi: “Bệ hạ.” 

 

Là vương gia họ khác trong triều, hắn vốn không cần phải hành lễ. Khóe môi thoáng hiện một nụ cười, rồi nói: 

 

“Trẻ con ham chơi, nếu có tội thì trước tiên nên tính từ thần.” 

 

Triệu Hành lặng lẽ nhìn hắn, rồi ánh mắt rơi xuống chiếc giỏ đào trên mặt đất, sau đó lại nhìn sang quả đào trong tay Cố Cảnh Sách – quả mà hắn đã lau sạch và chuẩn bị đưa cho ta. 

 

Vẻ mặt hắn ta trở nên lạnh lùng, tựa như được phủ bởi một lớp băng giá. Ta không biết hắn ta đang nghĩ gì.

 

Sau một lúc trầm ngâm, hắn ta khẽ cười, nhưng nụ cười đó lại không có chút ấm áp: “Lão vương gia để lại cho ngươi mấy tấm kim bài miễn tử?” 

 

Cố Cảnh Sách nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nhếch môi cười đầy ngạo nghễ: 

“Vẫn đủ để thần phóng túng thêm một lần nữa.” 

 

Triệu Hành hiểu rõ gật đầu. 

 

Cố Cảnh Sách tiện tay cắn một miếng đào trên tay mình. 

 

Bất chợt, Triệu Hành hỏi: “Ngọt không?” 

 

Hết Chương 4:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page