Thỏ Tinh Trúng Độc Đắc

Chương 4

Chương trước

Chương sau

Tôi không dám phát biểu thêm, giữa tiếng la ó của Đại Mạnh và Anh Tú, tôi lao về giường.

Nhanh tới mức, thấy đầu không thấy đuôi.

He he he, con người ngốc nghếch, thân phận thỏ tinh vẫn là bí ẩn và tôi được an toàn.

Lúc đó tôi tưởng mình tiêu rồi chứ.

Nhưng mà cậu ấy nói ngập ngừng là có ý gì nhỉ?

Tô Đồ – tôi thật sự không hiểu nổi, chỉ lặng lẽ liếm tay, tận hưởng mùi thơm của cỏ hạng sang.

Ôi, không ấy tôi giả bộ mộng du cắn Chu Cẩn Ngôn thêm phát nữa?

Tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi phát hiện Chu Cẩn Ngôn đã đi ra ngoài.

Vì thế tôi chỉ ngơ ngác nhìn chiếc giường sạch sẽ ấm áp của mình, hồi tưởng về đêm qua.

Sợ hãi có thể tới chậm. Nhưng không bao giờ vắng mặt:)))

Khi Đại Mạnh đi ngang qua tôi, anh ấy hỏi tôi.

“Tiểu Đồ, đêm qua em và anh Ngôn sao lại cãi nhau? Sáng nay anh thấy anh Ngôn sắc mặt âm trầm đi ra khỏi phòng từ sớm lắm.”

Tôi mím môi và cẩn thận sờ cái đuôi thỏ đang bị che lại.

“Tối qua em vô tình nhảy lên giường cậu ấy.”

“Hả? Thế Chu Cẩn Ngôn có đánh em không?”

Anh Tú cũng lo lắng đi tới.

Tôi lắc đầu, muốn giơ tay liếm mùi cỏ hạng sang nhưng rồi tức giận bỏ xuống.

“Không, cậu ấy chỉ hơi nghiêm khắc kêu em về thôi.”

Hai người đàn ông to lớn, dáng người khỏe mạnh thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao là tốt rồi, đừng để bụng nhé, anh Ngôn hướng nội thôi.”

“Dạ.”

Anh Tú và Đại Mạnh đối xử với tôi rất tốt, nên tôi cũng chấp nhận nghe theo lời an ủi của họ.

Tắm rửa xong, tôi xách cặp và chuẩn bị đến lớp.

Hôm nay giáo sư sẽ dẫn chúng tôi đi tham quan vườn thực vật sau giờ học, tôi có thể lén lút bức thử những loại cây và trái cây chưa bao giờ gặp ở đó.

Nghe nói cỏ càng hiếm thì càng ngon. Chẹp, chẹp.

Ngay khi tôi đang nuốt nước miếng, tôi nhận được tin nhắn WeChat từ Kiều Thanh.

Kiều Thanh là một con vẹt đã thành tinh, hiểu biết của anh ấy về xã hội loài người chỉ thua chó mèo thành tinh.

Sau khi tôi bước vào xã hội loài người, anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Anh ấy là người bạn động vật tốt nhất của tôi và là ngọn hải đăng sáng 250 oát, chiếu rọi con đường trưởng thành của tôi.

Tôi viết tin trả lời, dù có chút vụng về, tôi đã nói ngắn gọn với anh ấy về việc tối qua leo nhầm giường của bạn cùng phòng.

Theo đó, tôi hỏi anh ấy làm thế nào để kết bạn với những người bạn cùng phòng.

Kiều Thanh ngay lập tức chỉ dẫn tôi.

【Cậu ta không đánh em ngươi, nghĩa là cậu ấy cũng không quá ghét em, nếu không, em đi mua bữa sáng cho cậu ta. Rồi giả vờ đáng thương, sau đó xin lỗi. Perfect không?】

【Ah? Vậy cũng được ạ?】

【Đương nhiên, Đồ Đồ đáng yêu như vậy, sao có thể nhẫn tâm từ chối em?】

Tôi ngoan ngoãn đồng ý, quay người vào căn tin mua bữa sáng hối lộ.

Chu Cẩn Ngôn học khoa thể dục và hầu hết thời gian cậu ấy đều ở sân bóng.

Tôi tìm tới sân, nhìn ngó khắp nơi, hít hít, cậu ấy ở kia.

Lúc này Chu Cẩn Ngôn đang lười biếng duỗi người, bả vai khom xuống, cổ áo ướt đẫm mồ hôi.

Loài thỏ đều có bị viễn thị, chỉ là mức độ sẽ khác nhau, nhưng càng ở xa thỏ càng nhìn rõ hơn, nên hình dáng cơ thể săn chắc của Chu Cẩn Ngôn càng rõ ràng và chi tiết hơn trong mắt tôi.

Mũi bị tôi đá vẫn hơi sưng một chút nhưng tổng thể vẫn ổn.

Ôi, ngoại hình này, mùi hương này, ghen tỵ vãi~

Nhớ lại cảm giác tối qua lúc cọ vào người cậu ấy, đuôi thỏ của tôi có chút ngúa ngáy.

Cảm giác thực sự rất thoải mái nhưng cơ bắp lại khá cứng, không êm.

Suy nghĩ ngày càng sai chủ đề, khụ khụ, tôi định đi tới xin lỗi Chu Cẩn Ngôn thì thấy một người đang đứng cạnh cậu ấy.

Nụ cười trên mặt tôi vụt tắt, tôi sợ hãi trốn sau một cái cây.

Tôi biết người này, tên cậu ta là Trương Đào.

Tôi và cậu ta đều là sinh viên năm nhất Khoa Thực vật học, trước đây Trương Đào luôn chặn đường tôi và nói những điều khó hiểu.

Tại sao cậu lại muốn hẹn hò với tôi? Cậu ta nói khi nhìn tôi, Trương Đào biết tôi là gay.

Có lần tôi thực sự khó chịu vì một câu hỏi, tức giận chửi cậu ta ngay lập tức.

Cậu ta còn mắng tôi giả vờ thanh cao, nói tôi là thỏ cái và làm giá quá đáng.

Lúc đó, tôi đã tưởng Trương Đào biết được thân phận thực sự của tôi, nên tôi lập tức cắn cậu ta một cái rồi hoảng sợ bỏ chạy.

Sau này, tôi mới biết hóa ra “thỏ cái” ở thế giới loài người là ám chỉ những người đồng tính nam.

Trong tộc thỏ của chúng tôi, thỏ đực cũng có thể thích thỏ đực, thỏ cái cũng vậy.

Dù tôi là thỏ đực, nhưng tôi chỉ thích thỏ cái thôi!

Tôi chối cỡ nào cũng vô ích, sự phản kháng liên tục của tôi ngày hôm đó đã khiến Trương Đào tức điên, cậu ta bắt đầu âm thầm trả thù và hãm hại tôi một cách công khai, lắm lúc là lén lút chơi khăm.

Hiện tại cậu ta lại đem chủ ý hướng đến Chu Cẩn Ngôn, tôi thật sự không dám đi tới, chỉ dám nghe lén mà thôi.

“Anh Ngôn, Tô Đồ ở chung phòng ký túc xá của anh phải không? Anh muốn em đánh thằng đó một trận không, dù sao nó cũng chả dám đánh trả, bởi vì nó mồ côi. Ha ha ha”

“Sao lại muốn đánh cậu nhóc ấy?”

“Anh Ngôn, không phải anh ghét nhất người nam không ra nam, ưỡn à ưỡn ẹo này sao? Tô Đồ nhìn thì cũng xinh, ngoan ngoãn, có chút mềm mại, nhưng thực ra cậu ta là kẻ lẳng lơ, có thể cậu ta sẽ cố ý quyến rũ anh.”

?

Nếu không hiểu được ý câu này thì tôi là một con thỏ tinh bị thiểu năng.

Chu Cẩn Ngôn ghét tôi vì Trương Đào nói xấu sau lưng tôi, anh ấy hiểu lầm tôi là đồng tính!

Tôi nghiến răng, gom hết sức (8 con hổ cái) định lao tới cắn hắn. Cắn chết Trương Đào, huraa!

Bỗng tôi nghe thấy tiếng cười vô cùng lạnh nhạt của Chu Cẩn Ngôn.

“Tôi có ghét liên quan đít gì đến cậu?”

“Cút.”

Hết Chương 4.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page