Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 4:

Chương trước

Chương sau

Tôi tưởng cậu ấy đồng ý với đề xuất của mình, liền quay người định đi, không ngờ chỉ hai giây sau, giọng nói trầm thấp của cậu ấy lại vang lên trong gió: “Án Án.”

 

Tôi, một kẻ thiếu nghị lực lại còn có điểm yếu với giọng nói hay, ngay lập tức như bị dính keo 502 dưới chân, đứng chôn chân tại chỗ.

 

Thấy tôi không quay đầu lại, cậu ấy lại gọi thêm một tiếng: “Án Án, đi dạo thêm với tôi một chút không được sao?”

 

Giọng điệu vừa tủi thân vừa nũng nịu đến mức khiến người ta không thể từ chối, như thể nếu từ chối cậu ấy thì tôi sẽ phạm phải tội ác tày trời không thể tha thứ.

 

“Bạn học Bạch.” Tôi không bị sắc đẹp mê hoặc, nghiêm nghị quay đầu lại nhìn cậu ấy: “Tôi thực sự rất bận.”

 

“Được thôi, vậy tôi tự tìm việc để làm vậy.”

 

…… Tôi nhìn dáng vẻ như bị ấm ức mà không dám nói ra của cậu ấy, cảm thán về sự đa dạng của con người.

 

Rõ ràng trên WeChat là một chàng trai lạnh lùng, kiêu ngạo, lúc mới gặp thì lại biến thành một kẻ hay châm chọc đầy bụng dạ khó đoán, bây giờ lại hóa thành một kẻ đáng thương vô hại.

 

“Nhưng, vẫn có thể dành chút thời gian đi dạo với bạn học Bạch một chút.” Với lòng từ bi, tôi lập tức bổ sung.

 

Ai mà có thể từ chối một “trà xanh” vừa đẹp trai vừa có giọng nói hay cơ chứ!

 

Không·một·ai!

 

Chúng tôi lại đi vòng quanh sân vận động mấy lần. 

 

Trong khoảng thời gian đó, gần như tất cả các nữ sinh xung quanh đều hướng ánh mắt về phía cậu ấy, không ít người còn lén lút cầm điện thoại, có vẻ muốn làm gì đó.

 

Dùng chân cũng có thể đoán được lý do họ chưa dám tiến lên chính là vì không chắc chắn về mối quan hệ giữa tôi và tân “hot boy” của trường.

 

Hừ, chẳng lẽ trong mắt họ, tôi không xứng với Bạch Thanh sao?!

 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, lẽ ra họ phải cảm thấy chúng tôi rất xứng đôi rồi cắt ngay ý định xin cách liên lạc chứ?!

 

Bị ánh mắt của các nữ sinh nhìn chằm chằm, tôi đột nhiên nảy sinh cảm giác muốn cạnh tranh, thậm chí còn muốn so kè với Bạch Thanh một phen, tin chắc rằng chúng tôi có thể ngang tài ngang sức trên mọi phương diện.

 

Nhưng vấn đề không phải là những thứ kỳ lạ đó… Vấn đề là Bạch Thanh cũng được chào đón quá đi mất!

 

Bị cậu ấy “trà xanh” một trận, tôi không khách sáo nữa (dù sao cậu ấy cũng đã gọi cả biệt danh của tôi rồi, còn gì mà ngại ngùng chứ), hạ giọng thì thầm với cậu ấy: “Bạn học Bạch, cậu nổi tiếng quá đó.”

 

“Hửm?” Cậu ấy nhìn tôi với vẻ không hiểu.

 

“Nhiều nữ sinh đang lén nhìn cậu đấy.” Tôi không hài lòng với sự chậm hiểu của cậu ấy. 

 

“Tôi dám cá, hôm nay diễn đàn trường chắc chắn sẽ bị cậu chiếm trọn. Ể, cậu vẫn chưa biết diễn đàn trường à?”

 

Cậu ấy lắc đầu, sau đó mở miệng nói: “Vậy làm phiền bạn học Lam gửi link cho tôi đi.”

 

“Tôi cũng khá tò mò… không biết mình đã ‘chiếm trọn’ diễn đàn như thế nào.”

 

5.

 

“Ăn trưa. Hôm nay không có món nào cậu đặc biệt dặn, không biết cậu muốn ăn gì nên tôi lấy bừa một chút.” 

 

Bạch Thanh xách hộp cơm xuất hiện trước mặt tôi.

 

Việc bạn cùng bàn thay phiên đi lấy cơm trưa gần như đã trở thành truyền thống của lớp tôi. 

 

Ban đầu, tôi cũng cố gắng tuân thủ, nhưng rồi nhận ra Bạch Thanh quá tốt tính, tự nguyện lo luôn phần của tôi. 

 

Thế là tôi chẳng ngại mà nằm dài đợi được phục vụ mỗi ngày.

 

Ai mà không muốn trở thành một kẻ vô dụng, chân tay thoái hóa chứ.

 

“Cảm ơn~” 

 

Tôi vui vẻ mở nắp hộp cơm, liếc nhìn các món bên trong: cá sốt, cải thảo luộc, đậu hũ thịt bằm, còn có cả món thịt viên đặc biệt của ngày thứ Tư.

 

Món nào cũng trúng ngay sở thích của tôi.

 

Thôi được rồi, tôi cũng chẳng hiểu nổi, vì sao cậu ấy mới ăn chung mấy ngày mà đã có thể nắm rõ sở thích ăn uống của tôi đến vậy, thậm chí còn sắp xếp chính xác mức độ yêu thích của tôi đối với từng món.

 

Hết Chương 4:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page