Chương 1: Xuyên sách
24/02/2025
Chương 2: Xuyên sách (2)
24/02/2025
Chương 3: Lão phu nhân trấn giữ phủ công chúa
24/02/2025
Chương 4: Tiểu Quận Chúa
25/02/2025
Chương 5: Tứ lang
26/02/2025
Chương 6: Thái hậu hồi cung
28/02/2025
Chương 7: Chuyện là thế nào?
01/03/2025
Chương 8: Không giữ nổi danh tiết cuối đời
03/03/2025
Chương 9: An Ninh Quận Chúa
04/03/2025
Chương 10: Phúc Tinh
04/03/2025
Chương 11: Bức thư
05/03/2025
Chương 12: Kẻ đứng sau màn
08/03/2025
Chương 13: Thanh Nhi
10/03/2025
Chương 14: Thân phận của tiểu thiếp
13/03/2025
Chương 15: Chiếc Khăn Tay
18/03/2025
Chương 16: Bắt giữ Đặng Thất
18/03/2025
Chương 17: Do Người Nước Triệu Làm
19/03/2025
Chương 18: Sát tâm đã định
23/03/2025
Nếu chỉ một chút hù dọa mà bà đỡ đã khai hết, thì chắc chắn bà ta sẽ không dám tham gia vào âm mưu ám hại trưởng công chúa.
Nhưng tại sao bà ta lại nhắm thẳng vào quý phi?
Trưởng công chúa đột nhiên nở một nụ cười.
Nếu bọn họ đã coi bà và Tạ gia là quân cờ trong trò chơi của hậu cung, vậy bà cũng sẽ không ngại làm cho nước trong hậu cung này thêm vẩn đục.
“Đem hộp gỗ trong tủ của ta ra, bên trong có một cái túi thơm, cùng với khúc gỗ trong kho, gửi đến Tịnh Tâm Tự. Nhớ làm ra vẻ đáng thương một chút.”
Xuân Phúc nghe vậy, thân mình run rẩy, đáp:
“Dạ.”
Tại Tịnh Tâm Tự hiện giờ đang có sinh mẫu của trưởng công chúa và hoàng thượng, Hoàng thái hậu Niệm An, cư ngụ.
Tính tình thái hậu cố chấp, rất bênh vực người nhà.
Trước kia, vì không hòa thuận với hoàng hậu, bà đã gây ra không ít chuyện, cuối cùng vì nể tình hoàng thượng, bà mới chịu nhượng bộ, rời khỏi hoàng cung, đến Tịnh Tâm Tự cách kinh thành ba dặm để cầu phúc.
Bà đã già, càng coi trọng tình thân, nếu để bà biết nữ nhi yêu quý của mình, người luôn mạnh mẽ và chưa bao giờ khuất phục trước bà, bị người ta dồn ép đến mức phải cầu cứu, chắc chắn bà sẽ trở về hoàng cung ngay trong đêm, làm cho đám phi tần kia không còn đường sống.
Rõ ràng điện hạ đã ghi hận toàn bộ hậu cung.
Xuân Phúc cúi đầu, trong lòng nghĩ rằng sau ngày mai, cả hoàng cung này, bao gồm cả hoàng thượng, chắc không ai còn được an nhàn nữa.
Vừa sinh con xong, lại phải chịu đựng mưu hại, trưởng công chúa đã kiệt sức.
Sau khi dặn dò hết mọi chuyện, bà ôm lấy Tạ Minh Châu cùng chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ, bà còn không quên ra lệnh:
“Đi mời lão phu nhân đến chăm sóc phò mã.”
…
Sau một ngày một đêm khó sinh, cuối cùng trưởng công chúa cũng sinh được một bé gái.
Tin tức này lập tức truyền đến phủ thừa tướng.
Người hầu của Tạ Hoài Ngọc chạy đến báo tin vui:
“Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng lão phu nhân, ngài đã có thêm một tiểu tôn nữ!”
*Tôn nữ: Cháu gái
Lão phu nhân đang quỳ trước tượng Phật, nghe được tin vui này, khóe miệng không nhịn được mà nở nụ cười.
“Tốt, tốt, tốt! Mẫu tử bình an là tốt rồi! Tất cả mọi người trong phủ được thưởng gấp đôi tháng lương, mọi người cùng hưởng niềm vui này.”
Người hầu trong phủ đồng loạt cúi đầu cảm tạ:
“Đa tạ lão phu nhân.”
Mặc dù lão phu nhân không thích trưởng công chúa, tiểu nhi tức ưu việt của mình, nhưng bà cũng phải thừa nhận rằng, tiểu nhi tử chỉ có cái mã của bà đã có phúc khi lấy được một người vợ danh giá như vậy.
*Tiểu nhi tức: Con dâu út.
*Ưu việt: Cường thế.
*Tiểu nhi tử: Con trai út
Vì thế, khi nghe tin trưởng công chúa khó sinh, lão phu nhân đã quỳ trước Phật cầu phúc cho nhi tức, đến giờ đã qua một đêm dài.
Đôi chân của bà đã cứng đơ sau một đêm quỳ, bà chậm rãi đứng lên với sự giúp đỡ của nha hoàn, nhìn thấy tiểu tư vẫn còn ở đó với vẻ mặt kỳ lạ, bà liền bảo những người khác lui ra.
*Tiểu tư: Tên sai vặt
Khi trong tiểu Phật đường chỉ còn lại lão phu nhân và tiểu tư, hắn ta tiến lên một bước, đỡ lấy bà:
“Lão phu nhân, trưởng công chúa điện hạ mời ngài đến phủ công chúa chăm sóc phò mã.”
Lão phu nhân giật mình, trong lòng bỗng có dự cảm không lành:
“Phò mã lại làm ra chuyện gì quá đáng sao? Đến mức trưởng công chúa phải mời ta đến dạy dỗ?”
Tiểu tư vội vàng giải thích:
“Lão phu nhân hiểu lầm rồi, là tiểu quận chúa sinh ra mang theo phúc khí, trưởng công chúa điện hạ muốn mời ngài đến xem, tiện thể trấn giữ phủ công chúa, vì…”
Tiểu tư khéo léo kể lại sự việc có người âm mưu hãm hại.
“Bọn bà đỡ định ra tay sau khi sinh, hòng khiến điện hạ băng huyết mà chết, chuyện điện hạ khó sinh cũng là do bọn chúng sắp đặt!”
Ánh mắt lão phu nhân sáng lên, đối với những âm mưu bẩn thỉu như thế này, từ khi còn nhỏ bà đã thấy nhiều, chỉ qua vài lời của tiểu tư bà cũng suy đoán ra phần còn lại.
Đây cũng là lý do tại sao trưởng công chúa lại cho người mời lão phu nhân đến.
Lão phu nhân tin rằng lòng thành kính sẽ nhận được sự che chở của Phật tổ, vì thế Phật đường trong phủ thừa tướng rất nhỏ, chỉ vừa đủ chỗ cho bảy, tám người.
Bà đi qua đi lại trong Phật đường, rất nhanh đã có quyết định.
Bà gọi đại nha hoàn đứng chờ bên ngoài vào, lập tức chuẩn bị xe ngựa, bây giờ phải đến phủ công chúa ngay.
“Nếu lão gia từ cung về, hãy báo với ông ấy rằng, dù có chuyện gì xảy ra, cũng nhất định không được hành động theo cảm xúc.”
Mấy ngày gần đây tin tức Tây Bắc đại hạn được truyền về, hoàng thượng ngày đêm lo lắng, đã triệu tập quần thần bàn bạc không ngơi nghỉ nhiều đêm.
Hoàng thượng và trưởng công chúa tình cảm sâu đậm, nếu không phải tình hình thiên tai quá nghiêm trọng, ngài nhất định sẽ đến phủ công chúa để chăm sóc hoàng tỷ khi sinh nở.
…
Một canh giờ sau, lão phu nhân đã đến phủ công chúa.
Xuân Hỉ đứng chờ ở cửa đón bà:
“Nô tỳ bái kiến lão phu nhân.”
Lão phu nhân đỡ Xuân Hỉ dậy:
“Xuân Hỉ cô nương không cần đa lễ, mau dẫn ta đi thăm trưởng công chúa.”
Dù lão phu nhân đã cao tuổi, nhưng bước đi vẫn nhanh nhẹn.
Xuân Hỉ chạy theo phía sau, vừa đi vừa kể lại tình hình trong phủ.
Nghe đến đoạn Xuân Phúc đã ra khỏi phủ để đến Tịnh Tâm Tự tìm thái hậu, lão phu nhân liền hít sâu một hơi:
“Chuyện này là do người trong cung làm sao?”
Đúng lúc đó, hai người đã đến nơi, lão phu nhân không đợi Xuân Hỉ trả lời, liền cởi áo choàng trên người, thay chiếc áo đã được làm ấm từ trước để tránh mang hơi lạnh vào phòng sinh.
Xuân Hỉ cẩn thận vén rèm lên, mời lão phu nhân vào.
You cannot copy content of this page
Bình luận