Chương 1
28/10/2024
Chương 2
28/10/2024
Chương 3:
28/10/2024
Chương 4:
28/10/2024
Chương 5:
28/10/2024
Chương 17:
28/10/2024
Chương 16:
28/10/2024
Chương 15:
28/10/2024
Chương 14:
28/10/2024
Chương 13:
28/10/2024
Chương 12:
28/10/2024
Chương 11:
28/10/2024
Chương 10:
28/10/2024
Chương 9:
28/10/2024
Chương 8:
28/10/2024
Chương 7:
28/10/2024
Chương 6:
28/10/2024
Tôi ngẩng lên, thấy Thời Hoài Tự đang đứng ở cửa, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, không rõ biểu cảm.
Tôi do dự một lúc lâu, rồi hỏi:
“Anh… đã nghe thấy hết rồi à?”
“Ừ.”
“Em…”
“Đi thôi.”
Giọng anh mang một sự bình tĩnh đã được đè nén hết mức.
“Xe đang đợi dưới tầng.”
Tôi mở miệng, không biết phải làm sao để giải thích những chuyện sắp xảy ra trong tương lai.
Tôi sợ rằng anh sẽ nghĩ tôi là kẻ điên.
Tôi theo anh ra cửa, cảm giác tội lỗi dâng tràn trong lòng.
“Thời Hoài Tự.”
Anh chỉ hơi chậm bước, nhưng không quay đầu lại.
“Vừa rồi là Tống Diễn gọi cho em.”
Tôi nói nhanh:
“Hôm qua em đã đồng ý đón sinh nhật cùng anh ta, nhưng hôm nay em khác rồi, em đã trở về từ tương lai…”
Anh đột ngột dừng lại, xoay người, đôi mắt phủ một tầng băng:
“Đủ rồi.”
Anh khép mắt, kìm nén cảm xúc rồi nói:
“Bữa tối nay rất ngon, anh cũng rất vui vì em đã ở bên anh mừng sinh nhật.”
Tôi nhìn sâu vào mắt anh, thấy nỗi đau chôn giấu tận đáy lòng.
Mỗi từ anh thốt ra như của một người đã đau khổ đến cùng cực, run rẩy nói:
“Vậy nên cuối cùng, nếu em muốn đi tìm Tống Diễn, anh sẽ chấp nhận. Vì đó là cái giá phải trả.”
Kiếp trước, Thời Hoài Tự từng nói với tôi rằng, mỗi lần tôi cho anh một chút niềm vui, anh đều phải trả giá bằng nhiều nỗi đau hơn.
Vì thế anh không dám kỳ vọng gì và luôn chuẩn bị tinh thần cho lúc tôi rời bỏ anh.
Lời nói ấy giờ đây như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Và xoáy sâu khiến tôi đau nhói.
Kiếp trước, vào ngày này, khi tôi không ở đây, bữa tối của anh chỉ là một hộp cơm nguội ngắt.
Không một ai nói với anh câu “Chúc mừng sinh nhật.”
Vì thế anh ấy mới chờ mình ở cổng bệnh viện, phải không?
Thời Hoài Tự chỉ muốn nghe tôi nói một lời chúc đơn giản, nhưng tôi lại gạt anh ra và bảo anh đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi.
Sự thật muộn màng đè nặng khiến tôi nghẹt thở.
Anh lảng mắt đi:
“Xin lỗi, anh lỡ lời. Trời tối rồi, không an toàn, nếu muốn đi thì đi nhanh…”
Tôi đột ngột nắm chặt tay anh, mạnh mẽ và cương quyết đan xen mười ngón tay vào nhau.
Anh khựng người lại, không rút tay ra mà khàn giọng hỏi:
“Tang Ninh, em muốn gì? Chưa làm anh khó xử đủ sao?”
Tôi ngẩng đầu, kéo nhẹ cà vạt của anh xuống.
“Chồng à, đừng động.”
Chỉ bốn chữ ngắn gọn nhưng tựa như một phong ấn, giam giữ anh hoàn toàn.
Tôi kiễng chân, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của Thời Hoài Tự.
Mùi gỗ thông thoang thoảng bị tôi khuấy đảo trong hỗn loạn.
Tôi vòng tay qua cổ anh, đẩy anh áp vào tường, nhẹ nhàng trấn an…
Từ cứng nhắc, đến ngạc nhiên, rồi cuối cùng anh buông bỏ tất cả, nhắm mắt lại, mặc cho tôi “tấn công.”
Chiếc áo sơ mi trắng tinh trở nên nhăn nhúm.
Anh bất giác siết chặt eo tôi, ấn mạnh vào lưng tôi, giữ cho hai chúng tôi dính chặt vào nhau.
Ánh đèn trên đầu chớp tắt, rồi cuối cùng tắt hẳn, để lại chúng tôi trong bóng tối, hơi thở dồn dập hòa lẫn.
“Ninh Ninh.”
Giọng anh khàn khàn:
“Đừng làm thế này…”
“Anh không thích à?”
“Không phải.”
Anh im lặng rất lâu mới nói:
“Đừng quyến rũ anh, trước khi anh mất kiểm soát, hãy đi tìm anh ta đi.”
“Anh nỡ sao?”
Tôi thì thầm bên tai anh:
“Không ghen à? Không giận à? Bỏ mặc cho em hôn người khác sao…”
Thời Hoài Tự như bị kích động, anh cúi xuống bịt kín môi tôi, bế bổng tôi lên, ném xuống sofa.
Trước khi tôi kịp phản ứng, tay anh giữ chặt sau gáy tôi, tiếp tục hôn như trút giận…
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Không cho anh liều thuốc mạnh thì anh nhịn giỏi lắm.
Chỉ là mọi thứ đang đi quá tầm kiểm soát.
“Thời Hoài Tự!”
Tôi cảnh giác:
“Anh… này… anh định làm gì… Em nói là về nhà rồi hãy—”
Chỉ nghe giọng anh trầm ấm:
“Anh đã cho em cơ hội rồi, nhưng em không đi.”
“Giờ thì… em hết cơ hội rồi.”
Lời nói vừa dứt, tôi đã bị anh lật người, ép nằm úp trên lưng sofa.
Giọng nói trầm khàn của Thời Hoài Tự vang lên bên tai tôi, gợi cảm và mê hoặc:
“Tang Ninh, em cứ chờ đấy.”
5
Tôi từng nghĩ, với tính cách của Thời Hoài Tự, anh sẽ không làm gì quá đà.
Nhưng tôi đã quên rằng, kiếp trước, anh từng là một kẻ điên dám hy sinh cả mạng sống vì tình yêu.
Trong bản chất anh vẫn luôn có chút gì đó hoang dại, khó lường.
“Anh… anh…”
Tiếng van xin yếu ớt của tôi tan biến giữa đôi môi anh, cuối cùng tôi chỉ còn biết bất lực ôm chặt lấy cổ anh, nức nở:
“Thời Hoài Tự… anh thương em chút đi…”
Dường như anh đang rất tức giận, nên không để lời nói của tôi lọt vào tai.
Tôi cắn chặt răng, ôm lấy anh thật chặt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống vai anh.
Thời Hoài Tự khựng lại, ngừng mọi động tác, khẽ thì thầm:
“Xin lỗi.”
Tôi tựa cằm lên vai anh, ngước mắt nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ.
“Thời Hoài Tự, em đã nghĩ ra tên cho con chúng ta rồi.”
Kiếp trước tôi đã nghĩ rất lâu, nhưng chưa bao giờ kịp nói với anh.
“Đừng nói nữa, Ninh Ninh.”
Anh thì thầm, giọng khàn đặc.
“Anh không tin em sao?”
Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng mênh mang.
Anh có lẽ không dám hy vọng rằng chúng tôi có thể có một đứa con.
“Em nghĩ đến một trai, một gái. Còn tên thân mật thì để anh đặt…”
Vừa mới tỉnh táo được chút, Thời Hoài Tự lại chìm vào cơn mất kiểm soát.
Anh không cho tôi cơ hội nói thêm lời nào, anh bế tôi lên và bước vào căn phòng nhỏ bên cạnh văn phòng.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Gió ngoài cửa sổ lướt qua.
Ánh trăng trong trẻo chiếu xuống.
Chỉ cách một cánh cửa, bên trong là những tiếng thì thầm nho nhỏ.
—
Đến nửa đêm, tôi bắt đầu bướng bỉnh, đá anh một cái, bảo không cần anh nữa.
Anh không nói lời nào, chỉ kéo tôi lại, ôm chặt rồi hỏi:
“Không cần anh, thì em cần ai?”
Anh hỏi rất nghiêm túc.
Mặt tôi đỏ bừng:
“Dù sao cũng không phải là anh!”
“Ừ.”
Anh đáp, vùi đầu vào tôi:
“Nhưng không phải em nói là xong đâu.”
Đêm đó, trong giấc mơ của tôi, là những dây dưa với Thời Hoài Tự và ngọn lửa bao trùm cả bầu trời.
Tôi nằm giữa vũng máu, cơ thể bị cột đầy thuốc nổ.
Thời Hoài Tự lao vào biển lửa, bế tôi lên, toàn thân anh run rẩy.
Tôi thấy anh khóc, chỉ có thể yếu ớt đưa tay đẩy anh ra:
“Đi đi…”
“Thời Hoài Tự, tôi bảo anh đi… đừng chạm vào tôi, xin anh…”
Giấc mơ tan vỡ dưới tiếng khóc của tôi.
Cảm giác ấm áp biến mất ngay lập tức.
Tôi rơi trở lại vào bóng tối và bật tỉnh, mặt ướt đẫm.
Là một cơn ác mộng.
Tỉnh lại rồi, tôi nhận ra mình đã đẩy Thời Hoài Tự ra đến mép giường.
Nhìn biểu cảm của anh, tôi đoán rằng mình đã nói mớ.
Anh đưa tôi khăn giấy, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, ngón tay anh cố tình tránh chạm vào tôi.
Lòng tôi trĩu nặng.
Anh vẫn hiểu lầm.
“Thời Hoài Tự.”
Tôi thử mở lời:
“vừa rồi em nằm mơ.”
Anh thật sự lắng nghe tôi nói.
Giọng tôi mang theo tiếng nức nở:
“Em mơ thấy mình trong biển lửa, trên người cột đầy thuốc nổ, còn anh lại muốn ch3t’ cùng em.”
“Vậy nên, câu em nói trong mơ… anh đừng hiểu lầm nhé.”
Ánh mắt anh thoáng sáng lên, như vừa hiểu ra điều gì, rồi nhanh chóng trở về vẻ trầm lặng.
“Được, anh tin.”
Nói xong, anh kéo chăn đắp cho tôi, cầm lấy gối và định bước ra ngoài.
“Thời Hoài Tự!”
Tôi gọi anh, nhìn theo bóng lưng anh và nói:
“Anh đang lừa em.”
Anh không đáp.
Tôi cầm gối, ném mạnh vào lưng anh:
“Đi đi! Cả người em đau nhức muốn ch3t’, anh là đồ tồi, cứ để em ở đây mà tự sinh tự diệt đi!”
Nói xong, tôi quay lưng lại, cuộn mình trong chăn như một con tôm.
Không lạ gì khi mọi người nói người trẻ thường bướng bỉnh.
Thời Hoài Tự khi trẻ, ngoan cố đến mức không đáng yêu chút nào.
Một lúc sau, giường phía sau tôi lún xuống, anh khẽ thở dài:
“Ngủ đi.”
“Phải ôm mới ngủ được.”
Anh ngoan ngoãn kéo tôi vào lòng, ôm chặt.
Đêm còn dài, nhưng tôi lại nhìn vào khoảng tối vô tận trước mắt, không sao ngủ được.
Kể từ khi trọng sinh, quá nhiều thông tin rối rắm xoay quanh tôi.
Kẻ từng bắt cóc tôi là chủ một công ty đã phá sản, từng có liên hệ với Thời Hoài Tự.
Vụ tai nạn của Tống Diễn năm đó, hóa ra là âm mưu của chú tôi nhằm chia rẽ tôi và Thời Hoài Tự.
You cannot copy content of this page
Bình luận