Phần Đời Còn Lại Trao Cho Em

Chương 3

Chương trước

Chương sau

“Thật sao? Lê Sênh, con đưa anh Lưu Kỳ đi dạo quanh nhà nhé.” 

 

Mẹ nuôi đẩy nhẹ lưng tôi. 

 

Tôi hiểu ý bà và cũng không có quyền từ chối. 

 

“Dạ.” 

 

Tôi dẫn Lưu Kỳ về phía hồ bơi, nơi mà chắc chắn Nhậm Duệ Chi đang ở đó. 

 

“Em gái, tự đi chơi đi. Anh không hứng thú với trẻ con.” 

 

Lưu Kỳ liếc tôi với ánh mắt như nhìn một đứa trẻ vị thành niên, rồi quay người đi về phía bạn bè của anh ta, bỏ lại những ánh nhìn chế giễu khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. 

 

Bỗng dưng tôi không biết phải đi đâu. 

 

Rõ ràng đây là nơi tôi đã sống hơn mười năm, nhưng giờ lại chẳng biết nên đứng ở đâu. 

 

7

 

“Lê Sênh, bên này!” 

 

Một giọng nam vang lên. Đó là một chàng trai trạc tuổi Nhậm Duệ Chi, nhưng tôi không nhận ra anh ấy. 

 

“Em lại mít ướt rồi, y như hồi bé vậy. Anh là Tiêu Châu, không nhận ra à?” 

 

Nốt ruồi ở khóe mắt của anh ta khiến tôi nhớ đến Tiêu Châu. 

 

“Em đâu có khóc.” 

 

Tôi cúi đầu lí nhí. 

 

“Được rồi, không khóc thì không khóc. Đứng cạnh anh đi, để mấy người không có mắt khỏi đụng vào em. Khuôn mặt này của em, giờ lớn lên lại càng thu hút.” 

 

Tiêu Châu kéo tôi vào một góc, đứng chắn trước mặt tôi để cản những ánh nhìn tò mò.

 

“Sao anh lại giúp em?” 

 

Rõ ràng anh và Nhậm Duệ Chi như nước với lửa, mà tôi lại là em gái của Nhậm Duệ Chi. 

 

Đáng ra anh phải ghét tôi mới đúng.

 

“Anh trai em nhờ anh đấy. Nếu không phải anh ấy hết lời nhờ vả, thì anh đâu có đồng ý.” 

 

Giọng điệu của Tiêu Châu đầy tự mãn. 

 

“Không phải hai người ghét nhau từ nhỏ sao?” 

 

Tôi thật không hiểu nổi làm sao Nhậm Duệ Chi có thể nhờ vả được Tiêu Châu.

 

“Cũng nhờ em đấy. Lần em khóc hồi bé, khiến nửa đêm Nhậm Duệ Chi phải trèo tường sang tìm anh đánh nhau.”

 

“Con trai mà, đánh nhau xong nói chuyện rõ ràng thì hết giận. Nếu không phải lần đó, thì với tính cách của Nhậm Duệ Chi, chắc hai đứa sẽ mãi là kẻ thù không đội trời chung.” 

 

Tiêu Châu nói như thể tôi là người tạo cơ hội hòa giải cho họ. 

 

“Vậy sao?”

 

Tôi thở dài, cảm thấy mệt mỏi trước những gì đang diễn ra. 

 

“Thằng Lưu Kỳ vừa nãy ấy à? 34 tuổi rồi, ly hôn hai lần, có ba đứa con. May mà hắn tự bỏ đi, nếu không anh đã phải ra tay giải vây cho em rồi.”

 

Dường như Tiêu Châu rất khinh thường Lưu Kỳ.

 

“Trông anh ta có vẻ nho nhã đấy chứ.” 

 

Tôi nhìn theo ánh mắt của Tiêu Châu, thấy Lưu Kỳ đang trò chuyện sôi nổi với những người xung quanh. 

 

Nhìn bề ngoài anh ta quả thực rất chỉn chu và đứng đắn. 

 

“Em gái à, em đã từng nghe câu “kẻ bại hoại đội lốt nho nhã” chưa? Lưu Kỳ là chuyên gia ngoại tình, đã có ba đứa con hợp pháp, còn con riêng thì không biết bao nhiêu.”

 

“Chẳng qua là nhờ có một ông bố quyền lực thôi.” 

 

Tiêu Châu có vẻ như rất am hiểu giới thượng lưu, đặc biệt là những người như Lưu Kỳ. 

 

“Được rồi, anh trai em đến rồi, anh đi trước đây.”

 

Tiêu Châu nâng ly rượu, ung dung rời đi. 

 

Tôi nhìn thấy Nhậm Duệ Chi đang bước nhanh tới, lòng bỗng trào dâng cảm giác muốn khóc.

 

“Lê Sênh, đi thôi.” 

 

Anh kéo tôi đứng dậy.

 

“Mẹ sẽ tức giận đấy.” 

 

Một trong những mục đích của bữa tiệc hôm nay là tìm cho tôi một đối tượng liên hôn phù hợp.

 

“Anh đã nói chuyện với bà ấy rồi.” 

 

Nhậm Duệ Chi nắm chặt tay tôi, kéo tôi ra xe.

 

Bên ngoài, Tiêu Châu dẫn đầu một đoàn xe thể thao chạy xuống núi, chúng tôi lặng lẽ theo sau. 

 

Có vẻ như hầu hết những người trẻ tuổi trong bữa tiệc đều tham gia.

 

Đi được nửa đường, Nhậm Duệ Chi bất ngờ rẽ khỏi đoàn xe, lái vào một con đường khác.

 

“Chúng ta đi đâu thế?” 

 

Tôi nhìn anh qua ánh sáng lờ mờ trong xe, chợt nhận ra câu nói “người đẹp phải ngắm dưới ánh đèn” quả thực không sai. 

 

Bình thường Nhậm Duệ Chi luôn nghịch ngợm, không đứng đắn, nhưng lúc này anh lại trông điềm đạm và cuốn hút lạ thường.

 

“Yên tâm, anh không bán em đâu. Chút nữa em sẽ biết.” 

 

Chiếc xe tiếp tục chạy trên con đường càng lúc càng tối, rời xa thành phố.

 

8

 

Chúng tôi lái xe suốt một tiếng, cuối cùng đến bờ hồ Tri Vi. 

 

Ánh đèn mờ ảo bên hồ, những tán liễu đung đưa trong gió, không khí trong lành khiến tôi cảm thấy thư thái hơn. 

 

“Anh đưa em đến đây để giải tỏa sao?” 

 

Tôi quay lại, thấy Nhậm Duệ Chi đang bận rộn ở phía sau xe.

 

Bất ngờ, một chùm pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, khiến tôi giật mình.

 

Pháo hoa rực rỡ nở rộ trong màn đêm, phản chiếu xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp, như bước ra từ một giấc mơ.

 

“Lê Sênh.” 

 

Nhậm Duệ Chi cầm máy ảnh, chụp lại khoảnh khắc tôi quay đầu lại, khi chiếc váy trắng của tôi bay nhẹ trong gió, pháo hoa và mặt hồ lấp lánh trở thành phông nền hoàn hảo cho tôi.

 

“Sao anh lại chụp lén em?” 

 

Tôi nhìn anh và chiếc máy ảnh, biết chắc rằng anh đã chụp không ít ảnh.

 

“Em đẹp thế, để anh chụp vài tấm thì có làm sao?” 

 

Anh nháy mắt, rồi tiếp tục bấm máy liên tục.

 

“Hứ, không thèm nói chuyện với anh nữa!” 

 

Tôi giận dỗi, nhưng trong lòng biết rõ anh luôn chiều chuộng mọi cảm xúc của mình.

 

Chúng tôi ngồi bên hồ, cùng ngắm pháo hoa suốt nửa tiếng. 

 

Khi những tia sáng cuối cùng tắt lịm, màn đêm trở lại tĩnh lặng, như thể chưa từng có pháo hoa nào xuất hiện.

 

“Hoàng hôn thuộc về núi biển, pháo hoa hướng về trời sao.”

 

Chúng tôi ngồi đó, ăn sườn nóng hổi và uống bia, tận hưởng cơn gió mát lành.

 

“Lê Sênh, em có muốn đi du học không?” 

 

Nhậm Duệ Chi mở lời trước.

 

Tôi hiểu ý của anh. 

 

Anh muốn đưa tôi đi thật xa, để ba mẹ không thể lợi dụng tôi làm công cụ liên hôn nữa.

 

“Em muốn đi, muốn xem thế giới ngoài chiếc lồng này ra sao.”

 

“Rồi sẽ có cách, sẽ có cơ hội.” 

 

Anh vòng tay ôm tôi, để tôi dựa vào vai anh.

 

“Em cứ nói ra điều em muốn. Có anh ở đây, anh sẽ giành được mọi thứ em cần.”

 

Kể từ sau bữa tiệc hôm đó, ba mẹ nuôi tỏ ra lạnh nhạt với tôi, đổ lỗi cho việc tôi cười không đủ duyên. 

 

Họ còn mời thầy dạy tôi cách cười đáng yêu, cười tươi tắn, cười duyên dáng, thậm chí là cách khóc sao cho đẹp mắt và khiến người khác thương xót.

 

Như thể mọi biểu cảm của tôi đều phải tuân theo một công thức đã định sẵn.

 

9

 

Mẹ nuôi quyết định cho tôi học ngành nghệ thuật ở trường đại học tốt nhất thành phố và sắp xếp một loạt đối tượng xem mắt có gia thế. 

 

Vì chuyện này, Nhậm Duệ Chi đã cãi nhau nảy lửa với mẹ nuôi. 

 

Tôi ngồi trên lầu, nghe rõ từng lời anh tranh cãi với ba mẹ.

 

“Nhà họ Nhậm nuôi nó bao nhiêu năm, nó phải biết trách nhiệm của mình. Nó được hưởng bao nhiêu ân huệ thì phải đáp lại bấy nhiêu.”

 

“Nhà họ Nhậm nuôi em ấy, nhưng có bao giờ hỏi em ấy có muốn không? Chưa từng ai quan tâm đến ý nguyện của em ấy. Em ấy có quyền được lựa chọn.”

 

“Nó cần gì quyền lựa chọn? Những gì nhà họ Nhậm cho nó đâu có ít? Không nhờ nhà họ Nhậm, làm sao nó có được cuộc sống như công chúa thế này?”

 

“Công chúa? Một công chúa bị coi như công cụ liên hôn, một công chúa bị hạn chế tự do, phải cười và khóc theo yêu cầu à?”

 

“Nếu không phải nhà họ Nhậm nhận nuôi, cũng sẽ có gia đình khác cho em ấy tình yêu và sự ấm áp mà một đứa trẻ xứng đáng được nhận.”

 

“Em ấy không phải công cụ trong cái nhà lạnh lẽo này. Em ấy có quyền lựa chọn.”

 

“Một đứa con nuôi thì có tư cách gì? Đã nhận mọi thứ từ nhà họ Nhậm thì phải gánh vác trách nhiệm.”

 

“Em ấy không phải thú cưng của các người, và tôi cũng không phải công cụ của các người.”

 

“Em ấy là một con người độc lập, không thuộc về bất kỳ ai. Sau này, em ấy không cần dựa vào nhà họ Nhậm nữa, tôi sẽ là chỗ dựa cho em ấy.”

 

“Nhậm Duệ Chi, cậu là người thừa kế nhà họ Nhậm. Còn nó là cái gì chứ?”

 

Cuộc cãi vã không có kết quả rõ ràng. 

 

Không biết Nhậm Duệ Chi đã làm gì, nhưng cuối cùng ba mẹ nuôi cũng đồng ý cho tôi đi du học.

 

“Anh ơi, em không muốn đi du học nữa.” 

 

Tôi vòng tay ôm lấy anh từ phía sau khi anh đang chăm sóc chậu hoa hồng nhỏ.

 

Tôi không muốn dùng sự tự do của anh để đổi lấy tự do của mình. 

 

Thà ở lại, cùng anh sống trong chiếc lồng này.

 

“Đừng nói ngốc nghếch. Anh đã liên hệ xong trường cho em rồi. Ở đó mùa xuân rất đẹp, có núi, có sông.”

Hết Chương 3.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page