Sư Tôn Là Nghề Nghiệp Rủi Ro

Chương 3

Chương trước

Chương sau

Sáng hôm sau, ta mắt nhắm mắt mở, lảo đảo bước tới gõ cửa phòng Phong Dịch Tiêu.

Không ngờ, Phong Dịch Tiêu đã chuẩn bị xong từ sớm, đang chờ ta đưa đi học.

Thấy ta bước tới, hắn mừng rỡ nói với ta: “Sư tôn, con chuẩn bị xong rồi, chúng ta nhanh chóng đi học pháp thuật thôi!”

“Không phải pháp thuật, ngươi trước tiên cần phải học một số kiến thức căn bản. Còn về pháp thuật… sau này ta sẽ dạy ngươi.”

Ta duy trì hình tượng lạnh lùng đứng đắn, kỳ thực bên trong sớm đã chột dạ, mấy cái pháp thuật đó ta thực sự không hiểu lắm.

Trong lòng ta cũng đã tính toán, sau khi tiễn Phong Dịch Tiêu đi học, ta sẽ tới Tàng Thư Các đọc sách.

Bây giờ quay về phòng ngủ thì cũng ngủ không được nữa.

Mà giờ mới để ý, tại sao ta xuyên không mà không có bàn tay vàng hay ký ức nguyên chủ, cái quái gì cũng phải tự thân vận động! Xui dữ vậy?

Ta và Phong Dịch Tiêu chậm rãi đi về phía Thiện Thực Đường, từ xa đã ngửi thấy mùi thức ăn thoảng tới.

Nghe nói đại trù của Thiện Thực Đường là một người phàm mà môn phái phải dùng rất nhiều tiền mới có thể mời về được, khó trách vừa mới đến thôi đã không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.

Bởi lẽ Thương Diễn Tông không giống một số môn phái dùng Tích Cốc Đan ăn thay cơm, mà Tích Cốc Đan chỉ được các tu sĩ sử dụng trong hoàn cảnh không thể nấu nướng.

Trên dưới toàn bộ môn phái đều cực kì để ý việc vệ sinh răng miệng.

Cũng không tồi, ta thích một môn phái bình thường dân dã như này.

Vừa bước vào, ta đã nhận thấy bất ổn, sao ở đây toàn là mấy người trẻ tuổi?

Hầu như không có ai ở độ tuổi của ta, tất nhiên ý ta không phải là độ tuổi của ông già mà ta đang dịch dung, mà là mấy người ở độ tuổi tầm hai ba mươi ấy.

Lẽ nào các sư huynh đệ khác không đưa đệ tử mới tới ăn cơm sao? Lạ thật!

Rất nhanh, ta đã bị mùi thơm của đồ ăn hấp dẫn mà quẳng hết mấy suy nghĩ đó ra khỏi đầu, khoảng cách giữa các bàn ở Thiện Thực Đường cũng khá xa đủ cho mọi người đều có không gian riêng tư, vậy thì ta còn nghĩ ngợi gì nữa? Ăn thôi.

Sau đó, ta tiếp tục duy trì hình tượng cao lãnh cùng với Phong Dịch Tiêu chọn một chỗ vắng vẻ trong nhà ăn, dứt khoát ngồi xuống ăn với hắn!

Dù sao lát nữa ta còn phải tới Tàng Thư Các tìm sách đọc, ai rảnh đưa Phong Dịch Tiêu đi học rồi sau đó quay lại gói thức ăn mang về ăn sau.

Cứ như vậy, trong suốt một tháng, ta ngày nào cũng đưa Phong Dịch Tiêu đi học, tan học lại đón hắn về, sau đó trong tông môn liền lưu truyền, ta chính là sư tôn “tốt nhất nhất nhất nhất” môn phái, đến mức đệ tử ở học đường đều hết sức ghen tị với Phong Dịch Tiêu.

Lúc nghe tin, ta đang cùng với chưởng môn sư huynh đánh cờ.

Nói là đánh cờ nhưng thực ra là ta tự chơi tự thua.

Sau khi nghe xong, ta cười, đùa nói: “Nói như vậy, chẳng phải xem lão đầu già đến lọm khọm ta đưa đệ tử đi học liền cảm thấy ta ‘thân tàn chí kiên’ à?”

“Không phải, bởi vì các sư huynh đệ khác sau khi thu đồ đề mới thì cơ bản là đều giao cho các đệ tử mà mình đã thu nhận trước đó đẫn tới Thiện Thực Đường và Hạnh Thư Điện, rất ít sư tôn tự mình đưa đi.”

“… Nhưng Phong Dịch Tiêu là đệ tử đầu tiên của ta, hắn lại còn nhỏ, ta không đưa hắn đi thì ai có thể đưa hắn đi?”

Chưởng môn sư huynh nghe xong, nhìn ta cười cười rồi nói: “Không phải Vân Tri cách chỗ đệ rất gần à? Đệ có thể nhờ đệ tử của Vân Tri giúp đệ đưa Dịch Tiêu đi học mà. Hai người trước giờ quan hệ rất tốt, chắc chắn Vân Tri tuyệt đối sẽ không từ chối đệ đâu.”

“Ta còn tưởng Vân Hoài đệ quá mức yêu thích đồ đệ mới, cho nên ngày nào cũng tới tới lui lui đưa đón hắn.”

Thực sự thì vấn đề không nằm ở chỗ ta thích hay không thích, mà là do ta vừa mới xuyên không tới đây, làm gì mà biết được mấy quy tắc đó.

Xem ra ta phải thường xuyên đi đến chỗ mấy sư huynh đệ dạo chơi một vòng, đặc biệt là Vân Tri.

Đệ tử mới trước nay đều do đệ tử lâu năm mang theo huấn luyện, bản thân sư tôn bình thường nếu có thời gian thì tới kiểm tra một chút là được.

Ủa? Cái này so với việc làm một chưởng quỹ rảnh rỗi có gì khác nhau đâu?

Ê mấy người đừng có cả ngày nhàn hạ sung sướng thế chứ, ta cũng thích như vậy!

Ta cũng đã nghĩ tới việc có nên để Phong Dịch Tiêu cùng người khác đi ra ngoài không, sau khi suy nghĩ một hồi, tâm lí trẻ con đều rất nhạy cảm, nếu ta đột ngột nói với nó sau này sẽ để nó cùng người khác đi học, khó mà bảo đảm rằng trong lòng sẽ không lén lút âm thầm khóc nhè.

Muốn thực hiện cũng phải chờ cho đến khi hắn thích ứng tốt với hoàn cảnh hiện tại trước đã, hơn nữa đồ ăn ở Thiện Thực Đường thật sự rất hợp khẩu vị, ta còn có thể đi ăn uống, cũng coi như không tệ lắm.

Vì thế, như thường lệ, mỗi sáng ta vẫn đưa hắn đến Thiện Thực Đường ăn sáng, sau đó qua Hạnh Thư Điện đi học, đến trưa lại đem người đón về.

Phong Dịch Tiêu luôn làm cho ta rất yên tâm, vậy mà bất ngờ một buổi chiều ta lại nghe được tin hắn đánh nhau với đồng môn.

Hết Chương 3.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page