Danh sách chương

La Văn Hoa vừa nghe liền sáng rỡ cả mặt:
“Có thể thêm hai phần không?”

“Làm thêm một phần trước đã, nếu ăn chưa no thì gọi thêm.”

La Văn Tuấn sờ túi áo, trong lòng xót xa tiền bạc, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng gọi thêm một phần tóp mỡ cho đệ đệ.

Răng rắc răng rắc nhai tóp mỡ, La Văn Hoa ăn mà thấy ngọt trong lòng.

Chờ hắn ăn gần xong, La Văn Tuấn mới mở miệng hỏi:

“Nhị đệ, hiện tại có thể nói rồi chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ai đánh ngươi ra nông nỗi này?”

La Văn Hoa ấp úng không nói, cúi đầu uống cạn sạch nước lèo trong tô bự trước mặt, thế nhưng vẫn không hé răng nửa lời.

La Văn Tuấn chau mày:

“Ngươi đường xa tới đây, tới rồi lại không chịu nói thật. Vậy ngươi tới làm gì?”

“Mau nói, nếu không ta đi đây.”

Lúc này La lão nhị mới níu lấy ống tay áo hắn, hạ giọng thì thào:

“Là… là tức phụ ta đánh, mẹ cũng để nàng đánh ta…”

“Gì cơ? La Văn Tuấn tưởng mình nghe lầm”

“Mẹ nó, để vợ ngươi đánh ra thế này?”

Hắn thực sự nghi ngờ đệ đệ có phải bị đập cho hồ đồ hay không, hay đầu óc hắn có vấn đề, bằng không sao có thể nói ra lời quá đáng đến thế?

Thấy hắn không tin, La Văn Hoa mặt đỏ tới mang tai, cuối cùng cũng kể lại mọi chuyện, không quên biện bạch cho mình:

“Không thể trách ta được. Ca, huynh không thấy đâu, hôm nay nương cứ như bị trúng tà vậy. Bưng cả một chén lớn thịt kho tàu cho đại tẩu, cưng chiều lão Tứ thì thôi, còn để cả Lộc Tiểu Tuyết ngồi ăn thịt cùng. Đây chẳng phải là điên rồi sao?”

“Ngươi nói mẹ đồng ý không ly hôn với bà nương kia? – Sắc mặt La Văn Tuấn tối sầm lại, chẳng buồn để tâm ai được ăn thịt, chỉ quan tâm đến việc ly hôn.”

La lão nhị gật đầu như giã tỏi:

“Phải đó, nàng ta vừa mở miệng, nương liền gật đầu đồng ý luôn.”

La Văn Tuấn mặt mày càng thêm khó coi.

Trước khi rời nhà, hắn đã nói rõ ràng với mẹ, rằng sẽ lập tức ly hôn Kim Hồng Liên. Nếu ả không đồng ý thì dứt khoát đuổi khỏi nhà, không thể vì ả mà làm lỡ việc hắn tổ chức gia đình mới.

Sao mới quay lưng có một ngày, mẹ đã thay đổi rồi?

La Văn Tuấn là người từng học đại học, tự nhiên không mê tín như đệ đệ. Hắn nghĩ một hồi, tự cho là đã đoán ra nguyên nhân.

Chắc chắn là Kim Hồng Liên khóc lóc om sòm, sống chết đòi chấm dứt, mẹ sợ sự việc rùm beng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng hắn nên mới mềm lòng, tạm thời nhượng bộ.

Nói thật, nếu sớm biết Kim Hồng Liên có thai, hắn đã chờ nàng sinh xong rồi mới bàn chuyện. Giờ thì ngược lại, thai không còn, ả tất sẽ làm ầm ĩ, nếu bị người ngoài nghe thấy, hắn còn chẳng bị kết tội vi phạm đạo đức?

Nghĩ đến đó, ánh mắt La Văn Tuấn lóe lên. Hắn đã lấy con gái của chủ nhiệm trong thành phố, giấy hôn thú cũng có, người ta còn đang mang thai. Nếu Kim Hồng Liên thật sự làm loạn, tìm tới tận cửa thì chỉ tổ rước họa.

Lúc này, La lão nhị vẫn chưa ngừng lải nhải:

“Không cho ta ăn thịt đã đành, trước mặt bao nhiêu người còn làm trò như thế, để tức phụ đánh ta. Ca, huynh nhìn đi, trên người ta đầy thương tích, suýt nữa bị đánh chết rồi.”

La Văn Tuấn nghĩ đến bà thím già ở quê liền cau mày, tâm trạng cũng tụt dốc không phanh. Hắn chẳng còn lòng dạ đâu mà nghe lải nhải:

“Bị vợ đánh là chuyện vinh quang sao? Ngươi còn mặt mũi mà nói khắp nơi?”

Thân thể đã chạy được lên tận thành phố tìm hắn, chứng tỏ cũng không đến nỗi.

La lão nhị xụ mặt:

“Ca, lần này huynh phải giúp ta đó.

La Văn Tuấn giận dữ hỏi lại:

“Giúp ngươi thế nào? Nương là mẹ ta, ngươi dám động thủ với bà rồi còn tới cầu ta, chẳng lẽ ta phải cùng ngươi về quê đánh mẹ mình? Ngươi còn biết xấu hổ hay không? Người La gia ta còn biết liêm sỉ không?”

La lão nhị vội vàng giải thích:

“Ta đâu có đánh nương, nhưng hôm nay bao nhiêu người chứng kiến, ta trở về sao còn mặt mũi gặp ai?”

La Văn Tuấn mất kiên nhẫn:

“Ngươi là đệ đệ ta, có gì mà không dám gặp người? Đệ muội tính tình thế nào ngươi còn không rõ? Chỉ cần ngươi không dám động thủ với mẹ nữa, nàng có thể quản được chuyện gì trong phòng? Đệ muội chẳng phải vẫn bị ngươi ăn hiếp như cơm bữa sao?”

“Muốn lấy lại thể diện thì tự mà nghĩ cách, về nhà trong phòng mắng chửi cho đã là được.”

Nghe thế, La lão nhị trong lòng cũng nghĩ như vậy. Hai vợ chồng sống với nhau bao năm, hắn thường hay động thủ, Nghiêm Xảo Vân có bao giờ dám phản kháng? Có lần bị đánh phải chạy về nhà mẹ đẻ, nhà ngoại còn sai ba ruột dẫn nàng về lại.

Nghĩ đến đây, La lão nhị lại lấy lại tự tin.

Nhưng hắn vẫn nói:

“Đại ca, nếu không huynh cùng ta trở về đi. Nếu mẹ còn giận, huynh đứng ra nói vài lời hộ ta.”

“Ngày mai ta còn phải đi làm, thời gian đâu mà về cùng ngươi?”

La Văn Tuấn một lời từ chối, sau đó như nghĩ ra gì đó, liền nói:

“Thế này đi, ta viết một phong thư cho ngươi mang về, mẹ nhìn thấy rồi chắc cũng sẽ hết giận. Đêm nay ta phải đến gặp vợ ta, còn phải ở bên nhà thông gia, không giữ ngươi ở lại được. Ngươi sớm trở về đi.”

La lão nhị vội gật đầu:

“Đại ca, nhớ viết giúp vài lời hay.”

“Ngươi chờ ở đây, ta quay lại ngay.”

La Văn Tuấn đi rất nhanh, rõ ràng chẳng hề có ý đưa hắn về.

Chờ tới khi cầm được bức thư, La lão nhị vui vẻ rời đi. Nhưng đi được nửa đường mới nhớ ra, giờ đã muộn, xe khách sớm không còn, hắn biết về kiểu gì?

Muốn quay lại nhà thuộc lâu nhưng nghĩ đến ca ca không có ở đó, trở lại cũng chẳng ích gì.

Cắn răng, La lão nhị đành bấm bụng men theo đường về, đi được nửa đường thì mì trong bụng tiêu hóa sạch, bụng lại réo vang òng ọc.

Hắn siết chặt dây lưng, hầm hầm mắng:

“Đều do con điên kia! Chờ lão tử về, nhất định cho nàng biết tay, ba ngày không xuống nổi giường!”

Vừa chửi vừa đi, hắn như thể đã quay về đến nhà, trong đầu hiện lên cảnh mình đấm đá vợ thê thảm, nàng quỳ rạp đất khóc xin tha. Hắn lại lấy lại được uy nghi đàn ông, trở thành kẻ có thể nắm giữ sinh mệnh kẻ khác.

Trong đêm tối, hắn vừa đi vừa mắng, trong lòng không quên ôm chặt phong thư như ôm lấy hy vọng cuối cùng.

Gà gáy trong tiếng, Trường Tuyền thôn từng nhà bốc lên khói bếp.

Lão La gia cũng có động tĩnh, Lộc Tiểu Tuyết rửa mặt xong liền vào phòng bếp nấu cơm. Nàng mới bận rộn được một lát, Nghiêm Xảo Vân cũng đi đến.

Hai người phối hợp ăn ý, một người gánh nước, một người vo gạo nấu cháo.

Vừa mới bận rộn chốc lát, Kim Hồng Liên lại bước vào.

“Đại tẩu, sao ngươi lại dậy sớm thế. Nương không phải dặn ngươi nghỉ ngơi vài ngày sao.” Lộc Tiểu Tuyết lo lắng hỏi.

Kim Hồng Liên cười cười: “Nương thương ta thân thể yếu, muốn chiếu cố, nhưng ta sao có thể mặt dày nằm mãi được. Trong nhà việc nhiều như vậy, sao có thể để ngươi và nhị đệ muội lo hết.”

“Đại tẩu, trong nhà có bao nhiêu việc đâu. Ta và Tiểu Tuyết làm là được rồi. Ngươi vẫn nên nghe lời nương.” Nghiêm Xảo Vân khuyên nhủ.

Hết Chương 28.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page