Danh sách chương

 

Trong lòng Viên Y Y từ chối làm thế.

 

Cả buổi sáng quay cảnh diễn tập, thật ra cũng có kha khá cơ hội được ống kính lia qua, nhưng có lẽ do bị ám ảnh bởi vụ nổ ngoài ý muốn ngày hôm qua, nên Viên Y Y chỉ ở phía sau ngoan ngoãn diễn vai y tá chăm sóc thương binh, có cơ hội cũng không chen lên.

 

Lúc ăn trưa, Lục Vân không nhịn được bực bội nói: “Cô nói xem rốt cuộc chúng ta có cách nào để nổi tiếng không chứ!”

 

“Bây giờ cô tốt rồi còn gì, người kia của cô vừa được đóng vai phụ rồi còn gì, chỉ cần kiên trì, nhất định chúng ta cũng sẽ làm được.” Lăng Phường cười đáp.

 

Khuôn mặt Lục Vân đỏ bừng, cứng miệng nói: “Cái gì mà người kia của tôi, chúng tôi còn chưa xác định quan hệ gì đâu…”

 

“Tối hôm qua cô không về ký túc xá…” Lăng Phường nhịn không được trêu chọc.

 

Lục Vân bình thường có phần lạnh lùng nghiêm túc, hôm nay khi nhắc đến người trong lòng lại có chút không giữ được bình tĩnh, cô ta không nói dối, hai người bọn họ thật sự vẫn chưa xác định quan hệ. Nhưng mà ở thành phố xa lạ này, có một người có thể nương tựa lẫn nhau, động viên lẫn nhau thật sự quá khó khăn, cô ta muốn nắm bắt, nhưng mà đối phương lại sắp có cơ hội phát triển tốt, còn cô ta, vẫn luôn sống ở tầng lớp thấp nhất, là một diễn viên quần chúng không hề có chút tiếng tăm nào.

 

Hai người còn chưa bắt đầu, mà khoảng cách đã xa như vậy rồi…

 

Cứ tiếp tục như vậy…

 

Mấy người đang nói chuyện, phó đạo diễn đi tới, nhìn một vòng, ánh mắt dừng lại trên mặt Viên Y Y.

 

“Cô, chính là cô, đi theo tôi một lát.” Ông ta chỉ vào Viên Y Y nói.

 

Lăng Phường và Lục Vân nhìn nhau, nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.

 

Vừa nãy còn đang than thở không có cơ hội, chẳng lẽ cơ hội lập tức rơi xuống đầu Viên Y Y?

 

Lăng Phường thấy Viên Y Y vẫn còn đang ngây người, vội vàng thúc giục: “Đi nhanh đi.”

 

Lục Vân nhìn bóng lưng Viên Y Y ngơ ngác rời đi, trong lòng dâng lên mất mát khó tả.

 

“Cô tên gì?”

 

“Viên Y Y.”

 

“Trước kia từng đóng vai gì chưa?”

 

“Chưa… À, chỉ đóng vai khách mời một lần.”

 

“Có một phân cảnh thương binh được đưa từ tiền tuyến về, vết thương rất nặng, cần phải cấp cứu ngay lập tức, bác sĩ nói cô hỗ trợ cưa chân cho anh ta, nhưng anh ta không đồng ý, cô chỉ có thể lừa anh ta là chân của anh ta có thể giữ lại được. Vai diễn này có hai câu thoại, cô diễn được không?”

 

“Tôi diễn được!” Nghe nói rốt cuộc cũng có cơ hội, Viên Y Y vội vàng vỗ ngực cam đoan mình có thể diễn tốt.

 

Đây là một cơ hội rất tốt, hơn nữa lại là vai diễn có lời thoại, có tận mấy cảnh quay lận. Vả lại, thu nhập lập tức từ 40 tệ tăng lên 200 tệ. Viên Y Y vui mừng khôn xiết.

 

Sau khi cho Viên Y Y thử vai đơn giản, phó đạo diễn cảm thấy tạm ổn, bèn nói cô đợi ở đây.

 

Viên Y Y quay về chỗ Lăng Phường, mọi người hiếu kỳ vây quanh cô hỏi: “Viên Y Y, phó đạo diễn sắp xếp cho cậu vai gì thế?”

 

“Là một cô y tá nhỏ có hai câu thoại.” Viên Y Y thành thật trả lời.

 

Lăng Phường thật lòng mừng cho cô: “Tôi đã nói cô nhất định làm được mà, chiều cao, ngoại hình, khí chất của cô đều phù hợp với yêu cầu của vai có lời thoại. Cố gắng lên nhé, tôi coi trọng cô!”

 

Lục Vân lại “hừ” một tiếng, quay người bỏ đi.

 

Lăng Phường cảm thấy hơi ngại ngùng, áy náy cười với Viên Y Y nói: “Cô đừng để ý đến cô ấy, hai hôm nay tâm trạng cô ấy không tốt lắm.”

 

Viên Y Y nói mình sẽ không để ý đâu, trong đầu cô bây giờ chỉ toàn nghĩ cách diễn tốt vai diễn này mà thôi.

 

Chờ đợi ròng rã hai tiếng đồng hồ, phân cảnh này của Viên Y Y rốt cuộc cũng được bấm máy.

 

Sau khi nhân viên chuẩn bị xong, mấy người lính khiêng một người lính bị thương đi tới, Viên Y Y xắn tay áo lên, chỉ kịp xắn một bên đã vội vàng chạy đến: “Mau khiêng vào đây!” Viên Y Y nói với giọng điệu hối hả.

 

Đang định sơ cứu vết thương cho người lính, thì anh ta đột nhiên nắm chặt tay Viên Y Y, trên cánh tay thon thả của cô lập tức in hằn vết máu: “Bác sĩ, chân của tôi… Chân của tôi có giữ lại được không!”

 

Viên Y Y nhìn cái chân bê bết máu thịt be bét, trong mắt thoáng qua một tia không đành lòng, cô không nỡ nói cho anh ta biết chân của anh ta đã mất một nửa…

 

Nhưng cô vẫn cười, nụ cười hiền dịu: “Đồng chí, tôi không phải bác sĩ, anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức cứu chữa cho anh!”

 

“Qua!” Đạo diễn dứt khoát hô.

 

Hết Chương 25.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page