Danh sách chương

La lão Nhị cả người run rẩy: “Nàng, nàng ấy dám à?”

“Có gì mà không dám? Hảo Hương Vị là do một tay nàng ấy gây dựng, thu dọn ngươi chẳng phải chỉ là chuyện đơn giản thôi sao.”

La lão Nhị có chút chột dạ. Thực ra mấy năm nay trong lòng ông ta cũng có mưu tính, nhưng vợ ông quá lợi hại, khiến ông chỉ dám nghĩ chứ không dám làm.

“Nương, hay là người cho con một ít cổ phần Hảo Hương Vị đi. Con có cổ phần thì nàng ấy chẳng phải cũng phải nghe con chút ít sao?”

Thẩm Phái Lâm tức đến bật cười: “Cái đầu người ấy, ngươi cũng dám mơ đấy!”

“Lão Nhị, để mẹ nói rõ cho ngươi một lần cho dứt: đừng có mơ tưởng tới cổ phần của ta. Dù ta có chết thì cũng để lại cho Xảo Vân với Kim Liên, không tới lượt ngươi”

La lão Nhị nghẹn đến muốn khóc: “Nương, sao người lại thiên vị vậy, rốt cuộc con có phải con ruột của người không?”

“Câu này ngươi hỏi mấy chục năm rồi, trong lòng còn không tự biết sao?”

Thẩm Phái Lâm hừ lạnh: “Mau cút đi, đừng có đứng trước mặt ta mất mặt xấu hổ. Nhìn thấy ngươi là ta phiền, sau này không có chuyện gì thì đừng đến gần ta.”

La lão Nhị chỉ đành ủ rũ mà đi.

Ông ta vừa đi khỏi, La Văn Tùng đã bưng khay trái cây lại, bên trong đầy dưa hấu, dưa gang, đào, nho, đều là hoa quả tươi rói.

“Nương, mấy thứ này đều do con tự tay hái, chọn đúng loại ngọt nhất cho người đấy, mau nếm thử xem sao.”

Thẩm Phái Lâm bật cười. Chậc, cũng là con trai, sao lại khác nhau một trời một vực thế này?

May mà bà đã là già, chuyện của mấy đứa con trai, bà cũng chẳng buồn quản cho mệt.

Làm Thẩm Phái Lâm dở khóc dở cười, La lão Nhị bị mắng một trận còn chưa chịu buông tha, lại còn tìm đến hai đứa con gái của mình.

“Kỳ Kỳ, Chồi Non, nếu ba với mẹ các con mà cãi nhau, hai đứa đứng về phía ai?”

La Kỳ Kỳ trợn tròn mắt: “Ba à, sao ba cứ phải chọc mẹ nổi giận hoài vậy? Bình yên sống không tốt hơn sao?”

“Con nói gì thế? Sao lại là ba chọc mẹ giận? Là mẹ các con không coi ba ra gì!”

La lão Nhị biết rõ, từ nhỏ đến lớn, con gái lớn luôn thân với mẹ, chẳng mấy khi thân cận với mình, đứng về phía Nghiêm Xảo Vân cũng là chuyện bình thường.

Ông ta quay sang nhìn La Chồi Non. Năm đó ông bị đưa đi triệt sản thì La Chồi Non vẫn còn bé, từ đó ông bắt đầu tỏ ra rất thương yêu đứa con gái út này, quan hệ hai cha con cũng khá tốt.

“Chồi Non, con nói một câu công bằng xem, hôm nay mẹ con có phải quá quắt không?”

La Chồi Non thở dài, nhìn ba mình đầy bất đắc dĩ: “Ba à, mỗi lần mẹ mắng ba đều có lý do cả. Hôm nay là sinh nhật bà nội, cả nhà đang vui vẻ, tự dưng ba lại lôi chuyện lộn xộn ra, chẳng phải tự chuốc mắng vào người à?”

La Kỳ Kỳ nhìn chằm chằm hỏi: “Ba, vừa nãy ba có vào nói chuyện với bà nội, bà có mắng ba không?”

“Sao con biết?”

“Bà là cây cột trong nhà ta, bà công bằng nhất, chưa bao giờ thiên vị. Nếu bà cũng mắng ba, lẽ nào ba vẫn không tỉnh ngộ?”

La lão Nhị tức tối nói: “Bà nội các con hồ đồ rồi, giờ chỉ biết bênh mẹ các con thôi.”

La Kỳ Kỳ nhịn lắm mới không lật trắng mắt.

“Ba, nếu ba còn tiếp tục như vậy, con sẽ nói cho cả nhà biết, xem mọi người nói sao.”

La lão Nhị nghe vậy hoảng hốt: “Đừng, đừng mà, ba có nói gì quá đáng đâu.”

Ông ta vội đập đùi: “Từ nhỏ đến lớn ba đều thương các con, nhớ năm xưa các con đòi ăn đường hồ lô, trời rét thế mà ba vẫn ra tận trấn mua về. Ba thương các con như vậy, sao chỉ có chút chuyện mà các con đã đứng về phía mẹ hết vậy?”

La Kỳ Kỳ chỉ nói một câu: “Con không đứng về phía mẹ, mà là đứng về phía lẽ phải.”

“Dù sao các con cũng là con của mẹ các con, trong lòng không có ba. Ba nuôi các con uổng phí rồi!”

Ông ta nói rồi xụ mặt bỏ đi.

La Chồi Non nhìn chị: “Giờ sao đây? Hay để em ra dỗ ba?”

“Thôi đi, lần nào dỗ xong hai ngày sau ông ấy lại tái phát như cũ.”

Khác với em gái, La Kỳ Kỳ khi ba bắt đầu đổi tính, cô đã bảy tám tuổi, nhớ rõ từng chuyện một.

Cô còn nhớ rõ khi nhỏ, ba hung dữ thế nào, bạo hành mắng chửi mẹ là chuyện thường, thậm chí từng đánh cả hai chị em.

Sau này đột nhiên thay đổi, trở nên yêu chiều các con, cũng không phải vì thật lòng yêu thương, mà vì bị bà nội đưa đi triệt sản, biết mình đời này không còn hy vọng có con nữa.

La Kỳ Kỳ thậm chí nói: “Có lúc chị thật muốn khuyên mẹ ly hôn với ba, sống với ông ấy ngày nào là mệt mỏi ngày đó.”

La Chồi Non bị câu này dọa sợ. Trong ký ức thời thơ ấu của cô, ba đã là người cha hiện tại – thương con, dịu dàng với mẹ, tuy không nghiêm túc cho lắm nhưng cũng không quá đáng.

Cô vẫn có tình cảm sâu nặng với ba, nhưng đôi lúc lại không hiểu nổi, rõ ràng ba rất thương mình, cớ sao mình lại chẳng thể thân thiết nổi?

“Tỷ, tỷ không thật sự muốn khuyên mẹ ly hôn chứ?”

La Kỳ Kỳ bĩu môi: “Chị đã từng khuyên rồi, nhưng mẹ không chịu. Mẹ nói giờ bà có thể nắm ba trong lòng bàn tay, ngoài càm ràm ra ba chẳng làm gì được. Ly hôn chẳng phải để chia tài sản cho ba à? Như giờ là ổn nhất.”

La Chồi Non thở phào nhẹ nhõm, không rõ là vì ai.

La lão Nhị ra khỏi nhà, càng nghĩ càng tủi thân, chẳng mấy chốc ngồi ngoài cửa mà khóc.

Khóc một hồi, lau nước mắt, hít mũi, thế mà vẫn không ai để ý ông biến mất, cũng chẳng ai ra tìm.

La lão Nhị càng thêm buồn bã, chỉ cảm thấy mình trong cái nhà này chẳng có chút địa vị gì.

Cuối cùng, lúc La Văn Tùng ra ngoài dắt chó, mới thấy “ông thần giữ cửa”.

“Nhị ca, anh ngồi chồm hổm ở đây làm gì đấy? Chân bị trẹo à?”

La lão Nhị vừa nghe liền nhớ đến chuyện ngã khi nãy, tức đến mức muốn chửi chó ăn…

“Nhị ca, sao anh vậy? Lớn thế rồi mà đứng lên cũng bị ngã, bảo sao nhị tẩu cứ mắng, anh còn chẳng bằng con nít ba tuổi.”

La lão Nhị tức đến nghiến răng: “Còn không mau đỡ ta dậy!”

La Văn Tùng đưa tay kéo ông ta lên, vừa cười vừa nói: “Nhị ca, anh thật thiếu vận động. Nhìn cái bụng bia của anh kìa, hay là mai theo em ra ngoài dắt chó đi dạo, nương nói ăn xong đi trăm bước thì sống đến chín mươi chín tuổi đấy.”

 

Hết Chương 245.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page