Danh sách chương

Nàng vẫn tưởng rằng quan tâm đến người nhà là giúp đỡ họ, nào ngờ lại chỉ khiến mọi chuyện thêm rối rắm, cuối cùng vẫn phải dựa vào năng lực của chính mình mới là quan trọng nhất.

Điều quan trọng nhất chính là, mẹ nuôi từng khen nàng có đầu óc, có nhiệt huyết, dám nghĩ dám làm, lại còn cẩn trọng chu đáo, so với đại tẩu thì có chủ kiến, so với nhị tẩu thì có đầu óc, đúng là người có tố chất để buôn bán.

Lộc Tiểu Tuyết thầm nghĩ, mẹ nuôi nhất định sẽ không nhìn lầm. Nếu mẹ nói nàng có thiên phú, vậy thì nàng nhất định là có thiên phú.

Nhờ được mẹ nuôi ủng hộ, những năm gần đây Lộc Tiểu Tuyết khởi nghiệp trải qua bao lần sóng gió, lên bổng xuống trầm, từng có lúc suýt nữa phải đóng cửa, nhưng nàng vẫn kiên cường vượt qua.

Hiện tại, thương hiệu trang sức Minh Lộc của nàng đã trở thành nhãn hiệu nữ trang số một trong nước.

Dù đã thành công và vô cùng bận rộn, nhưng Lộc Tiểu Tuyết chưa bao giờ quên quê nhà và mẹ nuôi. Vào ngày lễ ngày tết nàng luôn quay về, sinh nhật mẹ thì càng không thể vắng mặt.

Hôm nay nàng tự lái xe về. Con đường vào thôn Trường Tuyền đã được tu sửa rộng rãi bằng phẳng, từng ngôi nhà đều theo kiểu biệt thự phương Tây, vừa nhìn qua còn hiện đại hơn cả trấn lớn.

Thật ra cũng đúng là như vậy, vùng phụ cận đều biết Trường Tuyền thôn nổi tiếng là giàu có, thậm chí khu chợ giao dịch nông sản trong thôn còn quy mô vượt xa cả trấn lớn.

Ngoại trừ chính quyền chưa dời đến đây, trung tâm phát triển của thị trấn đã sớm chuyển dần về khu vực này.

Lộc Tiểu Tuyết lái xe lướt qua từng căn nhà biệt thự, càng tới gần chân núi thì nhà cửa kiểu Tây cũng dần thưa thớt. Những năm gần đây đất nền trong thôn vô cùng quý hiếm, đặc biệt là khu vực chân núi thì gần như không phê duyệt cho người ngoài.

Chẳng bao lâu, Lộc Tiểu Tuyết đã thấy tứ hợp viện trông có vẻ không mấy bắt mắt bên ngoài kia.

Chưa kịp đi qua, nàng đã thấy một gương mặt quen thuộc, liền vội ló đầu ra gọi to:

“A Tùng!”

Người cưỡi con ngựa cao to tung tăng trong thôn, không ai khác chính là La Văn Tùng.

Hắn nhìn qua đã ngoài bốn mươi tuổi, bởi quanh năm theo Thẩm Phái Lâm lên núi làm việc nên da dẻ bị rám nắng đến đen nhánh. Nhưng khi quay đầu lại, ánh mắt vẫn sáng lấp lánh, giống hệt một đứa trẻ ngây thơ.

“Tiểu Tuyết, em về rồi à, anh nhớ em lắm đấy!”

La Văn Tùng vừa nói vừa nhảy xuống ngựa, chạy nhanh về phía xe.

Lộc Tiểu Tuyết bất đắc dĩ nói:

“Anh lấy ngựa ở đâu ra thế? Mẹ có biết không? Lớn thế này rồi còn ra ngoài rong chơi.”

Nghe thấy giọng điệu quen thuộc hay càm ràm, La Văn Tùng lập tức lặng im, quay đầu làm bộ như không nghe thấy.

Lộc Tiểu Tuyết càng thêm bất lực:

“Đừng tưởng quay đầu đi là em không nhìn thấy. Mau dắt ngựa về nhà đi, em sẽ theo sau.”

La Văn Tùng liếc nàng một cái rồi lẩm bẩm:

“Vậy em đừng nói với mẹ là anh ra ngoài cưỡi ngựa đấy.”

“Dù em không nói, nhìn cái đầu đầy mồ hôi của anh là mẹ cũng biết thôi.”

Thấy hắn giận dỗi, Lộc Tiểu Tuyết dứt khoát dừng xe xuống, tự mình kéo dây cương:

“Đi nào, về nhà trước đã.”

Bỗng từ trong xe có một giọng nam cất lên gọi:

“Tiểu Tuyết!”

La Văn Tùng quay đầu nhìn, nghiêng đầu hỏi:

“Tiểu Tuyết, ai vậy? Em đưa khách về nhà à?”

Lộc Tiểu Tuyết có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn trả lời:

“Đây là vị hôn phu của em. Em dẫn anh ấy về để mẹ gặp mặt.”

“Trương Đông, anh phụ trách lái xe nhé, em với A Tùng dẫn đường.”

Trương Đông rõ ràng là đã tìm hiểu qua tình hình nhà họ La, ánh mắt dừng lại trên người La Văn Tùng một chút, dường như thở phào nhẹ nhõm, sau đó xuống xe ngồi vào ghế lái, còn mỉm cười gật đầu chào La Văn Tùng.

La Văn Tùng đi vài bước rồi lại quay đầu nhìn xe, chính xác là nhìn Trương Đông, trong mắt đầy tò mò.

Lộc Tiểu Tuyết đưa tay vỗ nhẹ vai hắn:

“Đi đứng cho đàng hoàng, đừng có nhìn ngang ngó dọc.”

La Văn Tùng hạ giọng, cố làm giọng bí mật hỏi:

“Tiểu Tuyết, em sắp lấy chồng rồi sinh em bé phải không?”

Lộc Tiểu Tuyết không đáp, chỉ nắm tay hắn hỏi:

“A Tùng, anh có thích anh ấy không?”

La Văn Tùng quay đầu nhìn Trương Đông một cái, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh ta đang nhìn sang. Hắn đáp:

“Chỉ cần Tiểu Tuyết thích, anh cũng thích. Nếu hắn dám không tốt với em, anh sẽ đánh hắn.”

“Anh đánh nhau rất giỏi, tụi nó không ai đánh lại anh đâu.”

Lộc Tiểu Tuyết nghe xong thì sắc mặt tối lại:

“Có ai bắt nạt anh trong thôn à?”

Dựa vào địa vị đặc biệt của nhà họ La trong thôn, bình thường sẽ không ai dám bắt nạt La Văn Tùng. Nhưng cũng không loại trừ mấy đứa trẻ không hiểu chuyện hoặc đầu óc đơn giản trêu chọc anh.

La Văn Tùng ưỡn ngực lên tự hào:

“Không ai dám! Hừ, anh là vua con nít, bọn nó đều nghe lời anh.”

Lộc Tiểu Tuyết lúc này mới yên tâm.

Chưa đến gần tứ hợp viện, Lộc Tiểu Tuyết đã nghe thấy tiếng chó sủa từ bên trong. Con Chiêu Tài năm xưa đã qua đời, giờ chỉ còn lại bầy con của nó.

La Văn Tùng vui vẻ chạy vào sân:

“Cát Tường, Như Ý, đừng sủa nữa, là Tiểu Tuyết muội muội của các ngươi về nhà!”

Xe không thể vào sân nên Trương Đông đỗ xe bên ngoài, vội vàng xuống xe mở cốp, bên trong đầy ắp lễ vật.

Lúc bước vào cửa, anh ta hai tay xách bốn hộp quà như người đi giao hàng, mệt đến đổ mồ hôi đầm đìa.

“Mẹ, con về rồi ạ!”

Nghe tiếng Lộc Tiểu Tuyết, Trương Đông liền nhìn vào sân. Cảnh tượng trước mắt khiến anh ngây người.

Sân nhà họ La được dọn dẹp gọn gàng, ngoài vườn trồng rất nhiều cây Thứ Lê. Ngoại trừ chuồng chó và chuồng vịt, nhìn chung không khác gì sân nhà nông dân bình thường.

Chỉ có một người trong sân, đang đứng tưới nước bên cạnh cây Thứ Lê. Người ấy mặc quần áo thoải mái rộng rãi, sắc mặt hồng hào, nụ cười dịu dàng, thoạt nhìn chỉ tầm hơn bốn mươi tuổi. Làm sao có thể là… mẹ vợ tương lai của anh?

Trương Đông ngập ngừng hỏi:

“Chị dâu ơi, bác gái có ở nhà không ạ?”

Lộc Tiểu Tuyết bật cười:

“Anh nói linh tinh gì vậy? Đây là mẹ em đấy.”

“Mẹ, đây là Trương Đông, người yêu của con. Con dẫn về để mẹ xem qua.”

Nàng còn cố ý nói:

“Nếu mẹ không ưng ý thì con sẽ đá hắn luôn.”

Người đang tưới nước cho Tiểu Lily chính là Thẩm Phái Lâm. Nghe Trương Đông hỏi xong, rồi nhìn anh mồ hôi nhễ nhại, bà lại thấy chuyện này khá thú vị.

“Là khách thì mau vào nhà ngồi nghỉ một lát đi.”

“A Tùng, con đi pha ấm trà nhé.”

La Văn Tùng chẳng có EQ, nghiêm túc hỏi:

“Mẹ, dùng loại nhà mình ngon nhất, hay là dùng loại người khác tặng?”

Lỗ tai Trương Đông lập tức đỏ bừng.

 

 

 

 

Hết Chương 242.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page