Danh sách chương

La Oánh Oánh mím chặt khóe miệng, nhìn về phía mẹ.

La Tinh cũng cau mày.

Kim Hồng Liên nhìn hai vợ chồng đang quỳ dập đầu xin lỗi, lời xin lỗi này bà đã chờ đợi nhiều năm, rốt cuộc cũng đợi được, vậy mà nghe vào lại chỉ thấy hụt hẫng.

Nhìn ánh mắt lo lắng của hai đứa nhỏ, Kim Hồng Liên bỗng nhiên quát lớn:
“Vô sỉ!”

“Cái gì?”

“Hai người các ngươi, đúng là vô liêm sỉ đến cùng cực. Các ngươi làm sao có thể đưa ra yêu cầu như vậy với một người mẹ? Con của các ngươi là con, chẳng lẽ con của ta thì không phải?”

“La Văn Tuấn, ngươi không xứng làm cha người ta! Sinh mà không dưỡng, từ nhỏ đến lớn chưa từng đút cho tụi nó một muỗng cơm. Những năm qua ngươi sống ở Đức Hưng thị, có khi nào về nhà nhìn tụi nó một cái chưa?”

“Đúng là con của ngươi là bảo bối, nhưng con gái và con trai của ta cũng là bảo bối mà ta nâng niu trong lòng bàn tay.”

“Cút đi! Oánh Oánh và A Tinh tuyệt đối sẽ không đi đâu cả! Đúng là đứa nhỏ vô tội, nhưng tình cảnh hôm nay của nó cũng là do cha mẹ nó gây ra. Hai người các ngươi gieo nhân nào thì giờ phải gặt quả nấy thôi!”

La Văn Tuấn đột ngột đứng bật dậy, sắc mặt dữ tợn:
“Nếu các ngươi không đồng ý, tôi sẽ tìm phóng viên, lên báo! Nói cho thiên hạ biết hai đứa tụi bây thấy chết không cứu!”

“La Tinh, mày vừa mới thi đậu vào làm ở cơ quan nhà nước phải không? Nghĩ thử xem, nếu chuyện này lan ra, mày còn giữ nổi việc không?”

“Còn mày nữa, nếu người ta biết mày thấy chết không cứu, bức tử em ruột và cha mẹ kế, xem mày còn gả chồng kiểu gì?”

“Đúng vậy! Nếu các ngươi không chịu, tụi tao sẽ làm rùm beng lên! Ngày nào cũng đến làm ầm ĩ, khiến các ngươi sống không yên! Dù sao con tao cũng sắp chết rồi, tao chẳng còn gì để mất!”

La Tinh nghiến răng, cười lạnh:
“Cho dù có phải mất việc, hủy cả tiền đồ, tôi cũng sẽ không để 2 người như ý.”

La Oánh Oánh cũng lạnh lùng nói:
“Tôi thà không lấy chồng cả đời, cũng không nghe lời 2 người!”

“Đừng tưởng tụi tao nói đùa! Tụi tao thật sự sẽ làm!” – La Văn Tuấn giận dữ quát.

La Tinh cười khẩy:
“Tôi biết ông dám làm. Bỏ vợ bỏ con, mười mấy năm chẳng thèm quan tâm tới tụi nhỏ, chuyện đó mày còn làm được thì còn chuyện gì mà không?”

“Muốn gọi phóng viên hả? Được thôi! Cho cả nước thấy mặt thật của mày – một Trần Thế Mỹ thời hiện đại. Để mọi người biết rằng một công nhân quốc doanh như ông, đến con ruột cũng bỏ rơi, xem họ sẽ nói gì!”

Thẩm Phái Lâm sa sầm mặt, ra hiệu cho La lão nhị:
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau đuổi người ra ngoài!”

“Cái thứ ô uế này cũng dám vào sân ta. A Tùng, đi xách nước dội sạch sân, xui xẻo quá!”

La lão nhị nghe lời, mấy năm nay vẫn làm lụng nên sức vóc cũng khá. Một tay xách người anh trai béo mập văng thẳng ra ngoài, ném luôn ra khỏi sân.

Vợ chồng La Văn Tuấn vẫn còn đang la hét om sòm.

La lão nhị khinh thường liếc hắn một cái:
“Đại ca, ta thấy đầu óc ngươi bị đập hư rồi. Con ở ngoài bệnh thì cứ để bác sĩ chữa, chữa không được thì thôi. A Tinh với Oánh Oánh cũng là con ruột của ngươi, sao ngươi có thể vì đứa con ngoài luồng mà mặc kệ tính mạng tụi nó?”

“Ngươi hiểu cái gì! Nhìn bộ dáng tụi nó có coi ta là cha không?” – La Văn Tuấn gào lên.

La lão nhị bĩu môi:
“Cái này thì không trách tụi nó được. Bao nhiêu năm rồi ngươi không về, đến tôi còn sắp quên mặt ngươi. Thôi được rồi, mau cút đi! Đừng để mẹ nổi giận, không thì cả thôn này không ai tha cho 2 người đâu.”

La Văn Tuấn còn muốn nói thêm, nhưng La lão nhị đã hô to:
“Chiêu Tài! Tới Phúc! Tiễn khách!”

La Văn Tuấn vừa định hỏi hai đứa đó là ai, đã thấy tám con chó to tướng từ bên cạnh lao tới, con nào con nấy trông đều dữ tợn, há miệng gầm gừ như muốn xé xác.

Hai vợ chồng hoảng loạn bỏ chạy.

La lão nhị lắc đầu thở dài, thầm nghĩ đại ca thật hồ đồ. Ở nhà thì vợ biết kiếm tiền, con cái cũng có, vậy mà cứ thích lang bạt bên ngoài, giờ thì tự hủy đời mình rồi.

Vào sân, Kim Hồng Liên đang lau nước mắt, vừa khóc vừa nói:
“Nương à, vạn nhất tụi nó thật sự đi làm ầm lên thì sao? Có ảnh hưởng gì đến công việc và tương lai của hai đứa nhỏ không?”

Thẩm Phái Lâm bất đắc dĩ nhìn bà:
“Bà bao nhiêu tuổi rồi mà cứ gặp chuyện là khóc? Còn không bằng con nít!”

La Oánh Oánh nói:
“Mẹ, con không tin thế gian này lại không có công lý. Hắn là kẻ bỏ vợ bỏ con, chẳng lẽ còn có người đứng về phía hắn?”

La Tinh cũng phụ họa:
“Hắn mà gọi phóng viên thì càng tốt, cho mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của hắn!”

Thẩm Phái Lâm trầm giọng:
“Làm lớn chuyện thì đúng là không hay, nhưng bảo các con đi hiến thận thì mẹ tuyệt đối không đồng ý.”

“Nương, hay là để con liên hệ với mấy người ở đài thành phố. Muốn lên truyền hình thì cũng phải có đài đồng ý tiếp nhận.” – Nghiêm Xảo Vân đề xuất. Cô làm kinh doanh nhiều năm, mối quan hệ ở thành phố cũng không tệ.

Hiện tại thương hiệu tương ớt nhà họ cũng khá nổi, nên với truyền thông cũng có tiếng nói.

Thẩm Phái Lâm gật đầu, nhưng vẫn nhìn hai đứa nhỏ dặn dò:
“Các con phải chuẩn bị tinh thần, với tính cách của cha các con, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.”

La Oánh Oánh chỉ mím môi không nói.

Chờ chỉ còn lại hai chị em, La Oánh Oánh bỗng thấp giọng:
“Rốt cuộc… tụi mình có thật là con ruột của ông ta không? Sao ông ta lại đối xử với tụi mình như vậy?”

Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt rưng rưng.

La Tinh hít mũi, cười giễu:
“Thật ra muốn giải quyết chuyện này cũng dễ. Chỉ cần tụi mình nói dối rằng đứa con ngoài luồng của ông ta đã chết, rồi hứa sẽ cho tiền ông ta dưỡng già, đảm bảo sắc mặt ổng đổi liền.”

La Oánh Oánh ngẩn ra.

La Tinh lạnh lùng nói tiếp:
“Tỷ à, đừng nói tỷ thật sự nghĩ ổng yêu thương đứa con bên ngoài kia chứ? Nếu thật yêu, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, sao lại để bệnh đến mức đó?”

“Ổng vẫn như trước, ích kỷ đến tột cùng. Trong lòng ông, cha mẹ ruột hay con cái đều không bằng bản thân ông quan trọng.”

“Giờ ông làm ầm lên đòi cứu đứa nhỏ, chẳng qua là vì thấy tụi mình không đáng tin trong việc dưỡng già, nên mới ép tụi mình hiến thận. Thật ra, trong lòng ông, chỉ có ông là quan trọng nhất mà thôi.”

 

Hết Chương 238.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page