Danh sách chương

Không có Kim Hồng Liên, ai hầu hạ lão nương đây? Chẳng lẽ để lão nhị với vợ hắn làm? Ở lâu, sợ rằng hai vợ chồng đó lại nói năng bậy bạ, phá hoại tình cảm mẹ con mất.

Dù sao lão nương này tuy không có bản lĩnh gì lớn, nhưng quanh năm suốt tháng cũng moi được chút tiền trợ cấp cho hắn.

La Văn Tuấn tính toán như gõ bàn tính lách cách, trong lòng chẳng có tí tình cảm nào với đám đệ đệ muội muội. Hắn chỉ thấy họ là gánh nặng. Ngay cả với người mẹ từng dốc lòng tính toán, chắt chiu nuôi hắn ăn học, hắn cũng chỉ nghĩ bà ấy mưu tính quá nhiều, làm mất hết tình nghĩa mẫu tử.

Khoảng thời gian đó, đúng là lúc La Văn Tuấn sống sung sướng nhất.

Trong tay có tiền, lại cưới được một người vợ trẻ tuổi xinh đẹp, gia thế tốt. Vừa kết hôn, cha vợ đã tìm cách điều hắn vào văn phòng làm cán bộ nhỏ.

Mọi thứ đều phát triển đúng theo tính toán của La Văn Tuấn.

Ai ngờ trời tính không bằng người tính. Chưa được bao lâu, lão nhị lại tìm đến tận nơi đòi tiền. Không cho thì dọa sẽ làm ầm lên tận nhà máy.

La Văn Tuấn đành cắn răng đưa tiền cho xong. Nhưng thời gian trôi qua, Minh Hương cũng bắt đầu nhận ra chẳng thấy tiền đâu. Lại thêm đang mang thai, tính khí càng ngày càng tệ. La Văn Tuấn vừa phải dỗ vợ, vừa lo công việc, đúng là đầu tắt mặt tối.

Khi nhận được điện thoại từ em gái, nghe nói mẹ ruột nhờ nuôi vịt mà kiếm được bộn tiền, phản ứng đầu tiên của La Văn Tuấn là không tin.

Mẹ hắn chỉ là một phụ nữ quê mùa, cả đời chưa từng rời khỏi đại sơn trấn, lấy đâu ra bản lĩnh đó. Nhưng suy nghĩ một chút, tam muội nói rất chắc chắn, khiến La Văn Tuấn không khỏi động lòng.

Lỡ như là thật thì sao? Nếu thật sự có tiền, hắn có thể lấy lại, thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn nhiều.

Về phần mẹ có đồng ý đưa hay không, La Văn Tuấn hoàn toàn không nghi ngờ. Dù sao từ nhỏ tới lớn, mẹ luôn thương hắn nhất, chuyện gì cũng thiên vị hắn.

La Văn Tuấn không ngờ rằng, chuyến về nhà lần này chẳng những không được chút lợi nào, mà mẹ hắn còn thẳng thắn đoạn tuyệt, đòi phân gia, đến một món đồ cũng không cho hắn.

Hắn háo hức quay về, cuối cùng lại ôm đầu xám xịt trở lại, nghĩ mãi không hiểu vì sao mẹ lại thay đổi nhanh như vậy.

Trong lòng La Văn Tuấn thầm mắng lão nhị, nghi ngờ là do hắn phá rối chuyện này.

Tiền không đòi được, còn tốn thêm tiền tàu xe, bị trừ lương. Về đến nhà thì không có cơm nóng canh ngon, ngược lại còn bị Minh Hương oán trách một trận.

Có thể cùng La Văn Tuấn làm ra chuyện chưa cưới đã mang thai, lại không thèm quan tâm tới chuyện hắn ở quê đã có vợ con, thì Minh Hương xưa nay vốn chẳng phải người tốt.

Cô ta tuy là con gái của một chủ nhiệm, nhưng kéo dài tới 24-25 tuổi vẫn chưa chịu lấy chồng, chính là vì cái tính tiểu thư hống hách, lúc nào cũng muốn người ta chiều chuộng, không chịu khổ nổi một chút nào.

Lúc còn yêu nhau, La Văn Tuấn thấy cô ta trẻ trung xinh đẹp, biết trang điểm, lại có cha làm chủ nhiệm nên cũng tặc lưỡi bỏ qua, nghĩ chắc tính tình đó cũng tạm chấp nhận được, miễn cưỡng coi như đáng yêu.

Nhưng ở lâu thì đúng là chịu không nổi.

Minh Hương ăn mặc phải nhất, theo mốt nhất, nhất quyết không đụng tay làm việc gì, đâu phải cưới vợ, rõ ràng là rước về một “tổ tông sống”.

Nhưng đã cưới rồi, trong bụng còn có con hắn, La Văn Tuấn chỉ có thể nghiến răng nhẫn nhịn.

May mà cha mẹ vợ vẫn tốt. Cha vợ đề bạt hắn, mới cưới chưa đầy một năm đã được thăng hai lần. Mẹ vợ cũng thương con gái, thường xuyên cho tiền, gọi hai vợ chồng về ăn cơm.

Vì tiền đồ, La Văn Tuấn nghĩ, chịu đựng cũng đáng.

Cho đến khi Minh Hương sắp sinh, lại không chịu nổi tính tình, đi khiêu vũ cho bằng được, nhảy đến mức sinh non, đẻ sớm nửa tháng.

Đứa bé sinh thiếu tháng, thể trạng yếu ớt, hơi tí là khóc. Minh Hương thì không biết chăm con, con vừa khóc là cô ta cũng khóc theo, vừa khóc vừa chửi. Mà vì sinh non nên còn chẳng có sữa.

Mẹ vợ thì còn phải lo cho con trai và con dâu – người cũng mới sinh cháu nội. Không thể suốt ngày ở bệnh viện hầu con gái được, nếu không thì con dâu bên kia lại phàn nàn.

La Văn Tuấn đành tự mình gánh lấy: ban ngày đi làm, ban đêm chăm vợ chăm con, mắt thâm quầng như gấu trúc.

Chẳng bao lâu, hắn đã kiệt sức.

Đúng lúc đó, Minh Hương đề xuất một ý kiến: hay gọi mẹ hắn lên giúp, hoặc thuê người thân quen từ quê lên cũng được, mỗi tháng cho ba năm đồng, người quê kiểu gì chẳng mừng rỡ.

Nghe vậy, La Văn Tuấn liền động tâm.

Hắn đâu có đơn giản như Minh Hương. Trải qua lần xé mặt với mẹ, hắn biết rõ bà ấy không dễ gì mời được. Nhưng còn một người rất thích hợp – Kim Hồng Liên.

Hắn quá hiểu tính Kim Hồng Liên – mềm như cục bột, nói gì nghe nấy, chắc giờ còn mong ngóng hắn trở về.

Nếu gọi họ hàng thì còn phải trả tiền, nhưng gọi Kim Hồng Liên lên, chẳng những giúp chăm con, làm việc nhà, mà đến một xu cũng không cần trả.

Còn ai phù hợp hơn?

Minh Hương thì chỉ cần nói Kim Hồng Liên là họ hàng xa, thấy nhà được chăm lo sạch sẽ, con được chăm kỹ, thì sẽ chẳng thèm bận tâm.

La Văn Tuấn hạ quyết tâm, lập tức về quê.

Hắn cứ tưởng Kim Hồng Liên vẫn là người cũ, dễ điều khiển trong lòng bàn tay. Nào ngờ, chỉ vài tháng mà cô ta như biến thành người khác.

Không những từ chối, Kim Hồng Liên thậm chí còn động tay đánh hắn!

Khoảnh khắc đó, La Văn Tuấn cảm thấy như bị sỉ nhục, không dám tin nổi, còn tưởng mình đang nằm mơ.

Nhưng tiếng con khóc oa oa, tiếng vợ la hét mắng mỏ, khiến hắn không thể trốn tránh thực tại.

Không dám về lại Trường Tuyền thôn, hắn đành đi nơi khác tìm một bà già chăm con, nghe nói ngoài chăm con còn phải nấu cơm, bà này vừa mở miệng đã đòi mỗi tháng mười lăm đồng.

La Văn Tuấn đau như xé ruột, nhưng vẫn phải cắn răng bỏ tiền ra.

Có người giúp đỡ, cuộc sống của Minh Hương dễ thở hơn nhiều, tính tình cũng khá lên. Hai người cùng chăm con, tuy cuộc sống vẫn chông chênh, nhưng ít ra không còn cảnh gà bay chó sủa như trước.

Nhưng, ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Nhà máy năng suất ngày càng giảm, hàng hóa ứ đọng, nền kinh tế thị trường phát triển với tốc độ chóng mặt, tạo thành cú sốc trí mạng cho những xí nghiệp quốc doanh cứng nhắc…

 

Hết Chương 234.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page