Danh sách chương

Thẩm Phái Lâm dẫn dắt nhà họ La phát triển không ngừng, trong khi nhà họ Tôn thì ngày càng sa sút, chẳng khác gì rơi xuống vực.

Tôn Tú Lan không bao giờ ngờ được, hồi còn ở thôn Trường Tuyền, dù việc nuôi vịt Ma hơi vất vả, lại ít lãi, nhưng vẫn còn đáng tin cậy. Có xưởng gia công hỗ trợ, trong nhà ít nhiều cũng có chút thu nhập.

Đến khi dọn về thôn ông bà ngoại, chẳng hiểu sao vịt Ma nuôi hoài không lên cân, lúc thì bị bệnh, lúc thì không có thức ăn, nuôi cả tháng chẳng những không béo lên mà còn gầy đi, trứng cũng chẳng thấy đẻ.

Tôn Hải Ngân hết cách, đành bán hết đám vịt còn lại và cả trứng. Dừng nuôi vịt, trong nhà cũng dư ra được chút tiền.

Tôn Tú Lan liền xúi cha mẹ chuyển hướng, nhận thầu xà lan để nhanh chóng kiếm tiền.

Ban đầu, vợ chồng Tôn Hải Ngân còn do dự. Từ nhỏ đến lớn họ vốn chỉ biết làm ruộng, nào có kinh nghiệm buôn bán.

Nhưng dưới sự cổ động không ngừng của con gái, lại thấy người khác giàu lên từng ngày, còn nghe mấy lời châm chọc từ họ hàng, Tôn Hải Ngân cuối cùng cũng cắn răng gom hết tiền tích góp nhận thầu một chiếc xà lan.

Tôn Tú Lan đầy kỳ vọng, cười tít mắt, cứ nghĩ chỉ cần đào xà lan là có thể đổi đời, nhanh chóng phát tài.

Nhưng thực tế tạt cho cô một gáo nước lạnh.

Tôn Hải Ngân chạy khắp nơi tìm mối, tặng quà không biết bao nhiêu, mới tìm được người đồng ý chia sẻ mối làm ăn.

Đến lúc này, Tôn Tú Lan mới hiểu ra, đào cát không phải ai cũng làm được. Trong nghề có nhiều luật ngầm, phần lớn đều là người trong nhóm địa đầu xà (các tay anh chị địa phương), nếu không phải người quen thì họ không bao giờ để mình nhập bọn.

Tiền không đủ, Tôn Hải Ngân chỉ có thể cùng một vị đại ca bên họ mẹ của Mã Anh và ba người khác hùn vốn, năm người cùng nhận thầu một chiếc xà lan.

Ai từng làm ăn đều biết, kết phường kiểu này mà không rõ ràng thì trước sau gì cũng tan.

Lúc đầu đào cát cũng ổn, xe nối xe chở cát đi, Tôn Hải Ngân nhìn mà mừng rỡ. Nhưng chờ mãi nửa năm, đừng nói có lời, ngay cả vốn cũng chưa thu về được.

Tôn Hải Ngân không ngốc, lập tức thấy có điều không ổn, liền tìm nhóm kia để chất vấn.

Nhưng đối phương đưa ra sổ sách rất rõ ràng: chi phí nhân công, tiền thuê thuyền, xăng dầu… từng khoản đều có ghi, đến cuối cùng chia hoa hồng chẳng còn lại bao nhiêu.

Tôn Hải Ngân sao chịu được, lập tức cãi vã.

Nhưng một mình ông ta sao chống nổi bốn người? Không lấy lại được gì, còn bị đánh một trận, bị xách ra ngoài ném đi như bao rác.

Bốn người kia còn ngang nhiên tuyên bố: lúc trước là thấy hắn khó khăn mới cho nhập bọn, bây giờ làm ăn lên rồi thì không cần nữa. Nếu không hài lòng thì rút đi, họ tự làm.

Hóa ra, ngay từ đầu người ta đã tính toán, lấy tiền của Tôn Hải Ngân thuê thuyền, giờ có lời rồi thì đuổi khéo.

Mã Anh thấy chồng bị đánh, liền kéo cha mẹ đi gây chuyện, nhưng chẳng đi đến đâu.

Nhà họ Tôn vừa mất người vừa mất của, vốn liếng chẳng lấy lại được, Tôn Hải Ngân còn bị đánh bầm mặt, người trong thôn cũng xì xào bàn tán.

Tôn Tú Lan vừa sợ vừa choáng, không hiểu sao việc buôn bán đang yên đang lành lại thành ra như vậy.

Mà giờ cô cũng không dám nói gì nữa. Hễ vừa lộ mặt trước cha mẹ là bị mắng chửi một trận. Cha cô thậm chí còn ra tay đánh, trách cô ăn nói lung tung, mới khiến nhà gặp tai họa, tiền mất tật mang.

Đã vậy, nhà họ Tôn thảm bao nhiêu, thì thôn Trường Tuyền bên kia lại càng phát đạt.

Xưởng chế biến mà cô từng xem thường không những không đóng cửa, mà còn phát triển không ngừng, kéo cả thôn cùng giàu lên.

Mấy năm qua, mỗi nhà trong thôn đều xây được nhà hai tầng kiểu Tây, nghe đâu còn thuê người thiết kế riêng, phong cách khác hẳn những thôn khác.

Tôn Hải Ngân xấu hổ trở về một chuyến, dè dặt hỏi thử có thể dọn về lại không.

La Văn Minh lập tức từ chối thẳng thừng.

Làm gì có chuyện tốt thế, muốn đi thì đi, muốn về thì về? Trước kia gây sự om sòm, còn chuyển cả hộ khẩu đi rồi, giờ quay lại là sao?

Tôn Hải Ngân không còn cách nào. Cha mẹ đều mất, nhà cũ thì vẫn còn đó, nhưng La Văn Minh không cho về, thôn dân cũng không ai đồng ý, họ đành phải tiếp tục sống tạm bên nhà mẹ đẻ của Mã Anh.

Trong khi người ta khởi công xây nhà mới, ăn cơm mới, thì nhà mẹ Mã Anh người đông, đất ít, ăn mãi cũng hết, ngày càng sa sút. Tôn Tú Lan đừng nói học hành, mỗi ngày chỉ toàn lo việc nhà cũng không xong.

Cha mẹ và chồng cô đều trách móc cô phá hoại, thái độ đối với cô còn tệ hơn trước.

Lúc đầu cha mẹ Mã Anh còn vui vẻ, dù gì cũng chỉ có một đứa con gái, gả đi thì chẳng mấy khi về.

Giờ con rể mang theo hai đứa con về sống cùng, dù không đổi họ, nhưng trông cũng như con nhà này.

Nhưng sống lâu ngày, chuyện va chạm là không tránh khỏi. Tôn Hải Ngân làm ít ăn nhiều, tính tình lại nóng nảy, khiến hai ông bà già cũng không ưa nổi.

Nhà họ Mã giờ ba ngày cãi vặt, năm ngày cãi lớn, gần như không lúc nào yên.

Cuộc sống cứ chật vật như vậy trôi qua, cho đến một ngày, Tôn Hải Ngân uống rượu say đỏ mặt, về nhà với vẻ mặt đầy hưng phấn…

 

 

 

Hết Chương 226.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page