Danh sách chương

“Đương nhiên là đã nghĩ tới.”

Nghiêm Xảo Vân bật cười: “Vậy thì ngươi đi giúp chúng ta thu mua ớt cay đi.”

“Cứ theo như lời ngươi nói, trước tiên thu mua trong thôn mình, rồi đến các thôn phụ cận, chưa cần vội đi đến trấn bên cạnh hay thị trấn khác. Chỉ cần mọi người biết ớt cay có thể bán ra tiền, thì về sau người trồng ớt cay sẽ ngày càng nhiều.”

“Hoặc ngươi cũng có thể tự làm một trang trại trồng ớt cay, tự mình trồng thì chi phí thấp hơn, lợi nhuận cũng sẽ cao hơn nhiều.”

La lão nhị hơi luống cuống: “Ta… nhưng mà ta không giỏi giao tiếp với người khác.”

Hắn vừa tưởng tượng tới cảnh không có Nghiêm Xảo Vân bên cạnh, phải tự mình đi thương lượng thu mua ớt cay, lập tức thấy da đầu tê dại.

Nghiêm Xảo Vân nhàn nhạt nói: “Ai sinh ra cũng đâu đã biết sẵn, lúc mới bắt đầu ta cũng không biết gì, hiện tại chẳng phải vẫn làm được đấy thôi. Ngươi là đàn ông, chắc chắn giỏi hơn ta, đúng không?”

La lão nhị sao dám nói không phải, nói thế chẳng phải là thừa nhận bản thân không bằng vợ à?

Nghiêm Xảo Vân lại nói tiếp: “Trước kia ngươi đi phương Nam làm buôn bán, chẳng phải cũng phải tự ra mặt thương lượng sao? Nếu không, bị người ta lừa cũng chẳng hay biết gì. Bây giờ coi như học hỏi thêm kinh nghiệm, đợi đến lúc ngươi quen việc, ta cũng không ngăn cản nữa.”

“Văn Hoa, đây là một phi vụ có thể giúp ta tiết kiệm đến mười vạn mỗi tháng đó.”

Mười vạn một tháng!

La Văn Hoa lập tức hăng máu, cắn răng: “Chẳng phải là thu mua ớt cay sao, ta làm được!”

Nghiêm Xảo Vân vừa vẽ bánh vừa mỉm cười hài lòng: “Tốt, vậy sau này chúng ta tiết kiệm được bao nhiêu tiền, đều trông cậy vào ngươi đó.”

Đêm hôm đó, trong mộng La lão nhị toàn thấy tiền bay đầy đầu. Một tháng mười vạn, nếu thật có thể tiết kiệm được số tiền ấy, hắn cần gì phải lặn lội đi phương Nam làm gì nữa!

Sáng sớm hôm sau, La lão nhị đã xách sọt ra cửa, vội vã bắt đầu thu mua ớt cay.

Bộ dạng siêng năng của hắn khiến Thẩm Phái Lâm cũng kinh ngạc, kéo tay Nghiêm Xảo Vân hỏi nhỏ: “Nó bị uống nhầm thuốc hả?”

Nghiêm Xảo Vân cố nín cười, kể lại chuyện tối hôm qua hai người nói với nhau.

Thẩm Phái Lâm nhướng mày, cười nhạo con trai mình: “Cái đầu này đúng là không dùng được, nó cũng không nghĩ xem muốn tiết kiệm mười vạn thì phải thu mua bao nhiêu ớt cay cơ chứ. Đúng là không giống ta.”

“Nhưng để nó có chuyện để làm cũng tốt, chứ không lại bị đám lêu lổng trong thôn lừa kéo ra ngoài làm chuyện vớ vẩn.” Nghiêm Xảo Vân nói.

Thẩm Phái Lâm rất đồng tình với lời này: “Ngươi làm vậy là rất đúng. Làm ăn đàng hoàng dù lỗ vốn cũng còn hơn là bị lừa dính dáng đến mấy chuyện phạm pháp, lúc đó lại rước họa về nhà.”

Hai người liếc nhau, đều nghĩ không thể để La lão nhị rảnh rỗi quá. Rảnh quá là lại tụ tập với mấy tay bạn nhậu, mới hai chén rượu vào đã chẳng còn biết mình họ gì.

Thẩm Phái Lâm xem xong sổ sách, cũng góp ý: “Chỉ dựa vào sức người thì chậm quá, phải công nghiệp hóa thì mới tăng được sản lượng.”

Nghiêm Xảo Vân gật đầu đồng tình: “Vài hôm trước, thôn trưởng bên nhà xưởng cũng nói thế, chỉ dựa vào người làm thì quá chậm. Có điều chuyện dây chuyền sản xuất cũng rắc rối, mà mình lại là sản phẩm nông nghiệp.”

Thẩm Phái Lâm thì biết rõ, đời sau dù là nông sản cũng có thể lên dây chuyền sản xuất, có điều hiện tại trong nước dây chuyền sản xuất chắc vẫn chưa phát triển mạnh.

“Bảo Tiểu Chu đi khắp nơi hỏi thăm xem sao, chắc chắn sẽ có, chỉ là vấn đề giá cả và nhân tài.”

Ánh mắt Thẩm Phái Lâm rơi vào lũ trẻ trong nhà: “Về sau, nhân tài mới là lực cạnh tranh. Chờ bọn nhỏ nhà ta thi đậu đại học, học hành xong trở về, chưa biết chừng có thể giúp đỡ các ngươi phát triển.”

“Vậy thì còn phải chờ bao nhiêu năm nữa.” Nghiêm Xảo Vân bật cười.

Thẩm Phái Lâm nghĩ cũng đúng, kinh tế có phát triển cũng đâu giúp trẻ con lớn nhanh hơn được.

“Ta thấy giờ không khí cũng khác trước rồi. Trước kia mọi người cũng muốn kiếm tiền, nhưng vẫn giữ quy củ. Giờ thì…” Nghiêm Xảo Vân không nói rõ được là sai ở đâu, nhưng trong lòng thấy không yên.

Thẩm Phái Lâm lại hiểu, đây chính là tác dụng phụ do kinh tế bùng nổ mang lại — một thời đại mà tiền có thể lật đổ mọi thứ đang đến gần.

“Chuyện này chưa chắc đã toàn tốt, nhưng chắc chắn cũng không xấu. Nếu chúng ta nắm được cơ hội lần này, biết đâu một tháng kiếm mười vạn không còn là chuyện viển vông, thậm chí còn có thể là trăm vạn, nghìn vạn.”

Nghiêm Xảo Vân tròn mắt, bà bà nhà này, khẩu khí thật sự lớn hơn nàng tưởng!

Đức Hưng thị vẫn còn chậm phát triển, trong khi các vùng duyên hải đã khai thác kinh tế đến rầm rộ, trào lưu đi phương Nam làm công cũng sắp bắt đầu.

Trường Tuyền thôn đã có xưởng gia công riêng, La Văn Minh còn chủ động lập cả đội vận chuyển, thu hút dân trong thôn tham gia. Nhưng các thôn khác ở đại sơn trấn thì lại không giống vậy.

Đại sơn trấn núi nhiều đất ít, mỗi nhà chỉ có vài mẫu ruộng, ăn no còn khó chứ nói gì đến làm giàu. Nhiều người bắt đầu hướng ánh mắt về phương Nam làm công.

Cả nước như thể đang bị ấn nút tăng tốc. Thẩm Phái Lâm sống hai đời, đã sớm coi nhẹ tiền tài, chỉ một lòng chăm chú vào đỉnh núi nhà mình, tăng cường dị năng mới là mục tiêu duy nhất.

Nhưng lúc này, lại có người bắt đầu nhắm đến đỉnh núi của Thẩm Phái Lâm…

 

 

Hết Chương 225.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page