Danh sách chương

Mật ong không chỉ ngon mà còn bổ dưỡng. Trong nhà, bất kể là đàn ông hay phụ nữ, chỉ cần uống một thời gian là ai nấy sắc mặt đều hồng hào, sáng bừng cả lên. Ngay cả Kim Hồng Liên – người quanh năm sắc mặt vàng như nến – dạo này nhìn cũng chẳng khác gì một tiểu cô nương.

Người đã đẹp, tinh thần lại càng phơi phới. Nói đến Thẩm Phái Lâm, trước kia bà chẳng buồn soi gương, bởi soi vào là thấy ngay một gương mặt của bà lão.

Hiện giờ thì khác, bà không những không ngại soi gương, mà còn cố ý mua một cái gương trang điểm to đùng đặt ngay trong phòng, sáng nào cũng vui vẻ sửa sang một chút cho bản thân.

Tóc búi gọn sau đầu, thay áo sơ mi gọn gàng, chỉnh trang xong xuôi, Thẩm Phái Lâm vác cuốc ra cửa.

Bọn nhỏ đều đã đi học, trong nhà chỉ còn lại người lớn làm việc. Sáng sớm, Kim Hồng Liên đã lên xưởng, vợ chồng La lão nhị cũng không rảnh tay, gà vịt, chuồng trại đều do hai người họ dọn dẹp.

Thẩm Phái Lâm vác cuốc đi ngang qua hai bờ ruộng, đã thấy không ít người đang làm việc ngoài đồng.

“Thẩm, buổi sáng tốt lành!”

“Thím, lên núi làm việc à!”

Người người chào hỏi, đủ thấy Thẩm Phái Lâm cũng có nhân duyên không tệ.

Bà cũng cười tươi đáp lại từng người.

Tuy vậy, cũng có người chẳng ưa nổi bà, vừa thấy Thẩm Phái Lâm là bĩu môi lườm nguýt.

“Hoa Quế, thấy thím mà không chào hỏi lấy một câu, dù sao người ta cũng là trưởng bối đó.” Có người cố ý nhắc nhở.

Vương Hoa Quế hừ lạnh: “Hai nhà tụi tui có quan hệ gì đâu, bình thường có qua lại gì. Tui không như ai kia, vội vàng đi nịnh bợ, ôm tâm can ra dán cái mông lạnh.”

“Ai da, nói chi mà chua ngoa vậy. Dù gì cũng là bà con, chào hỏi một tiếng thì đã sao? Sợ gì?”

Vương Hoa Quế lườm nguýt, giọng đầy mỉa mai: “Chính là sợ. Người ta bao nhiêu tuổi rồi mà ngày nào cũng tô son trát phấn, trong nhà chỉ còn hai quả phụ làm việc, chẳng biết thu liễm lại chút nào!”

Lời này đúng là chọc giận không ít người.

“Vương Hoa Quế, miệng ngươi đúng là không giữ được. Cẩn thận thím nghe thấy thì có ngày bị dạy dỗ đó.”

Vương Hoa Quế chột dạ, thấy Thẩm Phái Lâm đã đi xa mới lẩm bẩm: “Tui chỉ nói thật. Các ngươi nhìn Kim Hồng Liên kìa, dạo này mặt mày hồng hào, còn đào hoa lắm. Ai biết sau lưng có chuyện gì!”

“Còn cái con Lộc Tiểu Tuyết, nuôi con dâu từ bé rồi cho đi học, không biết sau này tiện nghi cho ai!”

“Ngay cả bà Thẩm kia cũng thế. Ba bữa nửa tháng lại có đàn ông tìm đến tận nhà, không biết là ai. Trước mấy bữa còn có người mai mối cho bả, các ngươi không thấy kỳ lạ à?”

Mọi người nhìn nhau, dẫu lòng hơi khó chịu, nhưng nghĩ đến chuyện nhà La dạo này làm ăn phát đạt, con dâu con gái đều trẻ trung xinh đẹp lên hẳn, thì cũng chẳng ai dám nói nhiều.

Hơn nữa, giờ trong thôn ai cũng theo chân nhà La kiếm tiền, ai còn dám nói họ không tốt? Dù sao cũng là họ La cả, La Văn Minh lại là người bao che người nhà.

“Ngươi đừng có nói bậy. Tính cách thím thế nào tụi tui đều rõ.” Vợ La Văn Minh nghe không nổi, mắng thẳng, “Người thường tới tìm là giám đốc xưởng, tới bàn chuyện làm ăn, không có ông ấy thì trứng vịt trong thôn bán cho ai?”

“Vương Hoa Quế, ngươi ở nhà làm sao thì kệ ngươi, nhưng ra ngoài mà còn ăn nói linh tinh, ta nói cho Văn Minh biết, kêu hắn tìm chồng ngươi, xem ông ấy dạy dỗ ngươi ra sao. Nhà thím kiếm được tiền, chẳng lẽ không được ăn ngon mặc đẹp? Ta thấy ngươi là đang ganh tỵ thì có!”

Câu này vừa ra, ai nấy đều gật đầu tán đồng. Có người tò mò hỏi:

“Ai da, mà thím đúng là dạo này nhìn trẻ hẳn ra. Làm sao được vậy?”

Có người nhận ra điều khác lạ: “Tẩu tử nhà Văn Minh, sao da ngươi dạo này nhìn trắng hẳn ra, mịn nữa. Trước còn bị nổi mụn, giờ sao hết rồi?”

Một đám phụ nữ thi nhau hỏi.

Vợ La Văn Minh cười đắc ý: “Chính là uống mật ong đó. Nhà thím nuôi ong mật mà, các ngươi đều biết rồi. Mật ong tốt cho phụ nữ lắm, bổ dưỡng lắm. Văn Minh lấy được một chai nhỏ, đều cho ta hết.”

Các chị em liền rộ lên, ai nấy đều hâm mộ.

Lúc này Thẩm Phái Lâm đã vác cuốc lên tới đỉnh núi. Cây ăn quả trên núi nhiều cây đã rụng hoa, ong mật bay vo ve, bận rộn hút mật ở những nơi hoa chưa tàn.

Đi một vòng, Thẩm Phái Lâm lại bắt đầu lo lắng — đợi khi hoa rụng hết, ong mật sẽ làm gì?

Còn chưa nghĩ ra cách gì thì mật ong nhà bà lại gặp một đợt “cháy hàng”.

“Thím!”

“Đại tỷ!”

“Tam thẩm!”

Nhìn từng gương mặt cười nịnh hót trước mắt, khóe miệng Thẩm Phái Lâm khẽ giật, bất đắc dĩ nói:
“Đã nói rồi, mật ong Thứ Lê không bán, các ngươi muốn mua thì tìm chỗ khác mà mua.”

“Ai nha, tỷ à, chúng ta là chị em dâu với nhau, không lẽ không nể mặt chút nào, bán cho ta ít đi.”

Thẩm Phái Lâm nhìn mấy gương mặt dày dạn, chỉ cảm thấy da đầu run lên.

Chủ cũ vốn là người chanh chua, chẳng chịu nhường nhịn ai, quan hệ với đám chị em dâu chẳng mấy tốt, ước gì cả đời không qua lại. Đến khi Thẩm Phái Lâm xuyên tới, cũng chỉ giữ lễ chút ít vào mấy dịp lễ tết.

Giờ thì hay rồi, ngay cả bà con tám đời cũng mò tới tận cửa.

Nếu sớm biết mật ong lại rước phiền toái lớn như thế này, ban đầu bà đã chẳng chia cho La Văn Minh hay Chu Lập Thăng, cứ giữ lại mà dùng dần cho nhà mình.

“Thật sự là không còn. Hoa Thứ Lê nở được bao nhiêu mà có được nhiều mật vậy chứ? Mật ong kia sớm đã dùng hết rồi. Số còn lại cũng đưa cho xưởng hết rồi, các ngươi đi mà tìm La Văn Minh.”

Dứt lời, Thẩm Phái Lâm thẳng tay đuổi người.

Một đám phụ nữ mơ mộng làm đẹp chỉ biết tiếc nuối quay đầu đi, rục rịch kéo nhau tới nhà xưởng, rõ ràng là thấy không làm gì được Thẩm Phái Lâm, nên định chuyển sang làm khó La Văn Minh.

Chân trước vừa đuổi xong đám phụ nữ trong thôn, thì Chu Lập Thăng đã tới cửa.

Hắn còn cố ý mang theo hai món quà hiếm, vừa bước vào đã gọi lớn: “Tỷ!”

Thẩm Phái Lâm liếc mắt một cái đã đoán được không có gì tốt, không đợi hắn mở miệng đã dứt khoát từ chối:
“Muốn lấy mật ong Thứ Lê thì không có đâu, uống hết rồi.”

Chu Lập Thăng trợn tròn mắt: “Tỷ, sao tỷ biết đệ tới là vì mật ong?”

Thẩm Phái Lâm chỉ ra cửa: “Nhìn không thấy hả? Bà con hàng xóm tới hết rồi, ai cũng hỏi ta xin mật ong. Ta lấy đâu ra mà cho hết mọi người? Không cho ai thì khỏi đắc tội ai.”

 

Hết Chương 211.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page