Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 21: Phiên ngoại – Giải nhất

Chương trước

Chương sau

Phiên ngoại – Giải nhất

 

Hôm đó, khi dọn dẹp phòng, tôi tình cờ nhìn thấy một xấp dày đặc giấy chứng nhận giải thưởng trong ngăn kéo của Bạch Thanh.

 

Từ cấp hai đến cấp ba, từ cấp tỉnh đến cấp quốc gia, tất cả đều có đủ.

 

Toán, Lý, Hóa – không thiếu một môn nào. 

 

Số lượng nhiều đến mức trông chẳng khác gì đang nuôi trùng cổ (phương pháp chọn lọc khắc nghiệt để tìm ra cá thể mạnh nhất).

 

“Anh có nhiều giải thưởng như vậy à?”

 

Tôi cẩn thận bày hết chúng ra bàn, ngẩng đầu nhìn người đang pha cà phê cho mình.

 

“Anh suốt ngày ở trong trại huấn luyện thi đấu hay sao?”

 

“Hửm?” Anh vừa tạo hình latte art, vừa ngước mắt nhìn tôi, đột nhiên bật cười: “Còn không phải vì một cô ngốc nào đó hồi bé đã nói sao?”

 

“Em á?”

 

“Ừ, em.”

 

Tôi càng cảm thấy khó hiểu: “Hồi bé em đã nói gì?”

 

“Em nói muốn cưới một người có giải thưởng Toán, Lý, Hóa thật lớn để anh ấy dạy em học.”

 

Anh vẫn cười, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng không chút che giấu.

 

???

 

Cái này mà cũng tin á?

 

“Bây giờ nguyện vọng của em thành hiện thực rồi đấy, Phu nhân Bạch.” Anh dựa vào quầy bar gia đình, nhướng mày đầy trêu chọc: “Cảm giác thế nào?”

 

“Cảm giác…”

 

Tôi tiến sát đến trước mặt Bạch Thanh, cầm lấy tách cà phê trong tay anh, uống một ngụm, câu nói đầy trêu ghẹo bật ra theo bản năng: “… Có một chiếc đèn thần Aladdin hiện thực hóa ước mơ thật là tuyệt.”

 

“Yêu anh, chồng yêu.”

 

Sau khi kết hôn, tôi vẫn gọi anh là ‘Bạch Thanh’, chưa từng dùng đến hai chữ ‘chồng yêu’ này, cơ bản đã xóa hẳn khỏi từ điển cá nhân.

 

Người đàn ông rõ ràng sững sờ, cảm xúc cuồn cuộn lướt qua trong đôi mắt, nhưng vành tai lại không thể kìm chế mà đỏ lên một nửa, làm tan đi phần nào khí thế sắc bén vốn có của anh.

 

“Án Án, vừa rồi em gọi anh là gì?”

 

“Em gọi anh là Bạch Thanh mà.” Tôi nửa tựa vào quầy bar, cười híp mắt chơi xấu: “Sao thế? Bạch tiên sinh vừa nghe thấy cách gọi nào khác à…”

 

Chưa kịp nói hết câu, anh đã trực tiếp cúi đầu hôn tôi.

 

Được rồi, có vẻ như cái gọi là “không còn bá đạo nữa” chỉ là ảo giác.

 

Còn chuyện Bạch Thanh là một chàng trai trà xanh đáng thương, cũng chỉ là ảo giác trong ảo giác mà thôi.

 

Nửa câu sau của tôi bị anh nuốt gọn.

 

Trong lúc hôn tôi, anh còn thấp giọng nói: “Ngoan, gọi lại một lần nữa đi.”

 

Phạm quy!!

 

Đây đúng là phạm quy!!!

 

Anh rõ ràng biết tôi không thể từ chối mà!!!

 

“Không gọi.”

 

Tôi giữ lại chút tự trọng và giới hạn cuối cùng.

 

“Nếu anh muốn nghe em gọi cả tên lẫn họ thì em còn có thể gọi thêm vài lần.”

 

Tối hôm đó, tôi đã phải nhận hình phạt vì dám chơi xấu.

 

Không chỉ gọi thêm rất nhiều lần, mà còn ôm anh, khóc lóc gọi đi gọi lại cái danh xưng ấy đến hơn một trăm lần.

 

Hết. 

 

Hết Chương 21: Phiên ngoại – Giải nhất.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page