Danh sách chương

“Ngửi mùi đã thấy thơm, uống vào lại càng thơm, bảo sao bán được giá cao như thế.” Có người đánh giá.

Nhưng cũng có người không phục: “Quá đắt, không đáng với cái giá đó. Có tiền tôi thà mua hai quả trứng vịt ăn cho sướng miệng.”

“Đúng rồi lão Chu, con trai ông có kiếm được trứng vịt loại thượng hạng không? Tiền không thành vấn đề, không có trứng vịt thì trứng gà, gà vịt gì cũng được.”

Lão Chu lắc đầu khó xử: “Mấy người cũng biết rồi đó, giờ người ta hàng chất lượng cao không sợ ế. Trứng còn chưa đẻ ra đã có người đặt trước rồi, con trai tôi chẳng lẽ lại đi ăn trộm về cho tôi?”

“Biết vậy hồi đó người ta còn đẩy xe đi bán rong, mình nên mua nhiều một chút.”

“Ai nói không phải! Năm ngoái ở xưởng còn được phát hột vịt muối, cái vị đó tôi đến giờ vẫn nhớ.”

“Các ông ăn vịt nhà đó chưa? Ngon phải biết! Tôi nghe nói sau này còn có gà trống, trứng gà, mùi vị cũng đặc biệt.”

Cứ nói tới nói lui, đề tài dần dần chuyển sang đồ ăn nhà La gia, ai nấy nuốt nước miếng ừng ực.

Lại có người hỏi: “Lão Chu, người ngoài ăn không tới thì thôi, chứ con trai ông làm giám đốc nhà máy người ta, chắc không lo chuyện ăn uống chứ?”

“Đúng rồi đó lão Chu, trứng gà chắc không thiếu. Trưa nay ông xào vài quả cho tụi tôi đỡ thèm, tôi mang thịt đầu heo đến đổi.”

Lão Chu vội xua tay: “Đâu còn cái gì nữa! Có bao nhiêu mang về là tụi nhỏ ăn sạch hết, mấy người y như có thính tai, chưa tới hai ngày đã bị quét sạch rồi.”

Mọi người chỉ biết tiếc hùi hụi.

Giữa đám đông, lão Vương đang chậm rãi uống ly nước sôi của mình, bỗng cảm thấy trong nước có vị ngọt ngọt, thơm thơm.

Ông giật mình, ngẩng đầu lên thì thấy cả đám người đang nhìn chằm chằm vào mình. Lão Chu nhìn mà mắt muốn trợn trắng.

“Các… các người nhìn tôi làm gì?” Giọng lão Vương cũng run run.

“Ông có gì đó không đúng lắm.”

“Bình thường ông là người mê trà nhất, hôm nay sao lại cầm ly nước sôi để nguội?”

“Nước sôi để nguội mà ông uống hớp nào cũng vui vẻ như vậy, chắc chắn không phải nước thường!”

Không chờ lão Vương phản ứng, mấy ông bạn đã nhào lên giữ chặt ông lại, giật ly nước trên tay uống thử.

Uống một hớp, có người nghiêng đầu nói: “Lạ thật, chẳng phải nước sôi để nguội sao?”

Lão Vương nhẹ nhõm thở phào, vội nói: “Tôi đã bảo là nước sôi để nguội rồi mà! Tôi sợ tối uống trà mất ngủ nên mới nhường trà cho các ông đó. Thế mà còn không cảm kích, còn đè tôi ra làm gì!”

“Không đúng!” Người vừa uống cau mày, “Nước sôi để nguội sao lại có mùi ngọt thanh như mật hoa? Rõ ràng có hương thơm gì đó.”

“Hay cho lão Chu, ông cho lão Vương uống nước mật ong riêng, sao bọn tôi lại không có phần?”

Lão Chu lúng túng: “Không phải lá trà thơm hơn sao? Tôi cho mấy ông uống trà còn không bằng?”

Nhưng mấy ông bạn già ai mà không hiểu nhau, chỉ nhìn nét mặt lão Vương là biết có chuyện. Hắn ta là đồ tham ăn, sắc mặt thỏa mãn thế kia, chắc chắn là uống mật ong.

“Không được! Hôm nay thế nào tôi cũng phải được uống thử nước mật ong này. Giấu ở đâu rồi, khai ra mau!”

“Không có đâu! Có chút xíu mật ong, lão Vương uống sạch hết rồi!”

Lão Vương vội phụ họa: “Đừng trách tôi tham ăn, tôi uống sạch thật mà!”

Nhưng càng nói càng đáng nghi. Mấy ông bạn già lập tức xông vào bếp lục tung lên.

Lão Chu cuống lên dậm chân: “Mấy ông làm cái gì vậy? Vào nhà tôi mà như cướp ấy, có ai chơi kỳ vậy không?”

“Đừng nóng lão Chu, chỉ là mật ong thôi mà. Mai tôi mua tặng ông một lọ.”

“Đây không phải mật ong bình thường đâu, đây là…”

Thấy ánh mắt nghi ngờ của cả đám, lão Chu nuốt lời lại, tròn mắt nói dối: “Thôi mấy ông tìm đi, dù sao cũng bị lão Vương uống hết rồi. Tôi chẳng lẽ vì một bình mật ong mà lừa các ông sao?”

Ai ngờ đúng lúc đó, cậu em vợ của lão Chu từ bao gạo nhảy ra với một bình nhỏ trong tay.

“Ha, tôi biết ông giấu ở đây mà! Bao năm rồi vẫn không đổi tật xấu.”

Bất chấp ánh mắt lườm nguýt của lão Chu, cậu em vợ mở nắp bình rót ra ngoài, vừa rót vừa càm ràm: “Tỷ phu à, nói thật nghe, có chút mật ong mà ông giấu như của quý, cho tôi uống một hớp mà còn tiếc.”

Lão Chu đỏ cả mặt: “Đừng rót nhiều! Đây là mật ong nhà La gia, sau này muốn mua cũng khó đấy!”

Vừa nghe là mật ong La gia, cậu em vợ càng rót mạnh tay hơn.

Không thèm quan tâm lão Chu đau lòng, cậu ta pha luôn một bình đầy nước mật ong rồi cúi đầu uống “ực” một ngụm.

Uống xong, mắt sáng rỡ lên, rồi tiếp tục ừng ực mấy hớp liền.

Mấy ông bạn già xung quanh vừa thấy là lạ liền nhào vô giật lấy uống thử. Cậu em vợ sợ đổ, hét toáng lên: “Cẩn thận! Thứ quý đấy, đừng làm đổ!”

“Đây là mật ong thật sao? Sao mà thơm dữ vậy! Ngọt mà không gắt.”

“Ôi, mấy hôm nay tôi đau họng, uống một ngụm thấy dịu hẳn.”

“Tôi ho mấy hôm nay, vừa uống một miếng đã thấy nhẹ hẳn.”

“Có thật thế không?” Người chưa được uống không tin, giật lấy uống thử, rồi thốt lên: “Thật thần kỳ! Mật ong đúng là tốt, làm đẹp, dưỡng da, nhuận phổi, tôi phải uống thêm mới được.”

Lão Chu gấp đến mức kêu lên: “Chừa lại cho tôi chút với! Tôi mới uống được có một miếng nhỏ!”

“Ông còn sợ không có uống à? Uống hết thì bảo con ông mua tiếp là được.”

Mấy ông bạn xúm lại mắng lão Chu keo kiệt. Mật ong đúng là không rẻ, nhưng cũng đâu tới mức uống không nổi.

Lão Vương vỗ bàn nói: “Lão Chu à, bình mật ong này tụi tôi uống gần hết rồi, để công bằng, tụi tôi góp tiền lại mua đền cho ông, không quan tâm mắc rẻ, mỗi người góp một ít.”

“Đúng đúng! Dù sao pha rồi không uống cũng uổng.”

Lão Chu còn làm gì được nữa, chỉ đành cười khổ gia nhập đội “cướp uống”, nếu không thì đến nước cặn ông cũng chẳng còn.

Hộp đựng mật ong cũng bị lôi ra pha sạch, mấy ông già chẳng ai chê, tranh nhau uống từng hớp.

Chu Lập Thăng thì mang hai bình mật ong lớn chạy khắp nơi, hàng chất lượng cao chưa bao giờ lo ế. Rất nhanh, đã chốt được vài mối khách hàng có tiềm năng, chi tiết còn phải chờ thêm.

Chuyện bị phát hiện là không tránh khỏi, nhưng Chu Lập Thăng rất tự tin, vừa đi vừa suy nghĩ, rồi mới thong thả quay về nhà.

 

Hết Chương 209.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page