Danh sách chương

Chu Lập Thăng nhìn lọ mật ong vàng óng như hổ phách, nghĩ đến vị ngọt thơm lừng của nó thì không kìm được, lồm cồm bò dậy, rót cho mình thêm một ly.

Uống một ngụm lại muốn uống thêm một ngụm, cứ thế uống mãi, chẳng mấy chốc chai mật ong nhỏ đã gần thấy đáy.

Chu Lập Thăng rối rắm mãi, cuối cùng vẫn cố nén lại ham muốn uống tiếp, cẩn thận nhét lọ mật ong vào trong ngăn tủ, giấu thật kỹ.

Mật ong nhà họ La tốt như vậy, đương nhiên Chu Lập Thăng sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm lời, lập tức mang theo hai chai mật ong bình thường khác ra ngoài, bắt đầu chạy đi tiêu thụ.

Nhưng hắn đâu có biết, chân vừa bước ra khỏi cửa, thì ba hắn đã dẫn theo một nhóm ông bạn già quay về nhà.

“Đến đến đến, ngồi xuống cả đi, uống miếng trà. Thằng con tôi không biết moi đâu ra ít trà lá, nói là hàng thượng cống tinh phẩm gì đó. Tôi uống rồi thấy cũng na ná như trà núi Đại Sơn nhà mình thôi.”

Chu ba ba vẻ mặt khiêm tốn, nhưng thực chất là đang khoe, nhiệt tình mời mấy ông bạn già ngồi xuống.

Từ ngày Chu Lập Thăng từ chức ở Cung Tiêu Xã, chạy đến một cái xí nghiệp thôn làng không ai biết tới, vợ chồng ông Chu đã bị người ta nói ra nói vào không ít. Đánh thì không nỡ, mắng cũng chẳng ăn thua, thằng con cứng đầu, họ cũng đành chịu.

Không giống như lũ trẻ thời nay đứa nào cũng nghe lời, hai vợ chồng họ chỉ có một đứa con, biết sao giờ, đành phải thuận theo.

Ban đầu còn tưởng thằng con càng làm càng sa sút, có tích cóp của cải cũng chuẩn bị để bù lỗ cho nó. Ai ngờ hơn nửa năm trôi qua, Chu Lập Thăng lại làm ăn khấm khá.

Làm ăn đến mức hàng đã vươn ra thành phố, giờ khắp vùng ai cũng biết con ông bán trứng vịt muối thượng hạng. Có tiền cũng chưa chắc mua được hàng xịn.

Vì vậy, ông Chu càng ngày càng có mặt mũi, mỗi lần con trai mang gì ngon về nhà là lại gọi đám bạn tới nếm thử, cho người ta biết tuy con ông không còn ở Cung Tiêu Xã, nhưng bản lĩnh thì chẳng kém ai.

“Lão Chu, con ông đúng là hiếu thuận, có gì ngon cũng đem cho ông trước.” Một người bạn tán thưởng.

Ông Chu chỉ cười: “Hiếu thuận gì chứ, thằng ranh đó làm tôi tức chết bao nhiêu lần. Lớn đầu rồi mà còn không chịu cưới vợ, ông nói coi tôi biết nói lý với ai?”

“Con trai thì lo gì, chỉ cần có bản lĩnh, có tiền, gái theo đầy ra.”

Cũng có người nói: “Có cần tôi nhờ con bé cháu tôi ở trường giới thiệu cho vài cô? Nó quen nhiều lắm.”

Lão Chu khoát tay, rút trà ra: “Thôi thôi, nó bướng lắm, nhỡ không vừa ý là lại đập bàn với vợ chồng tôi. Hai vợ chồng già chỉ có một đứa con, nuông chiều thành hư rồi.”

“Chúng tôi còn ghen tị ông chỉ có một đứa đấy. Nhà tôi mấy đứa, ngày nào cũng la hét nhức đầu chết đi được.”

Lão Chu quý lá trà lắm, mỗi ly chỉ dám cho vài cọng, để bọn họ nếm mùi.

Có người kêu lên: “Gì vậy, ông keo quá đi, uống trà kiểu gì thế? Biết vậy tôi không đến còn hơn.”

Lão Chu mặt dày, còn nói: “Chỉ có chừng này trà, mấy người các ông một lần tới đông như thế, thường ngày tôi còn chẳng nỡ uống, giờ chia cho các ông là tốt lắm rồi đấy.”

“Vậy gom hết mấy ly lại, chứ uống thế này sao mà biết mùi.”

Đám bạn già đều quen biết lâu năm, náo loạn một trận, có người còn tự tay lột hạt dưa ăn, đúng kiểu thân quen trong nhà.

Đang ồn ào, bỗng có người hỏi: “Lão Chu, nhà ông còn mật ong không? Mấy hôm nay tôi bị táo bón, xin ít uống với.”

“Mật ong gì cơ?”

“Trong ngăn tủ đó, còn lại một tẹo, ông không uống thử à?”

Ông Chu vừa nghe liền đi xem, quả nhiên trong ngăn tủ còn một chai nhỏ xíu, chỉ còn lại một tí bằng đầu ngón tay cái.

“Tôi chưa mua mật ong bao giờ, chắc là thằng ranh con lại mang về.”

Ông Chu cười hớn hở: “Có chút mật ong thôi mà, để tôi pha nước cho các ông uống.”

Đám bạn này nhà cũng chẳng kém gì, một lọ mật ong chẳng đáng bao nhiêu. So với lá trà, ông Chu thấy dùng mật ong chiêu đãi còn tiết kiệm hơn.

Ông xúc một muỗng cho vào ly, rót nước sôi vào. Hương ngọt đậm đà lan tỏa ra, kèm theo chút mùi hoa thoang thoảng.

“Ủa, mật ong này…” Lão Chu chợt nghĩ ra điều gì, cúi đầu uống một ngụm, vừa nhấp miệng liền thấy hối hận.

Ngon thế này, chắc chắn là hàng nhà họ La – nơi mà nhà ông Chu nhập trứng gà trứng vịt. Thực phẩm bên đó luôn có hương vị vượt trội hơn hẳn.

Chu Lập Thăng ăn gì cũng chỉ ăn đồ nhà họ La, thời gian dài, ngay cả vợ chồng già như ông bà Chu cũng cảm thấy sức khỏe cải thiện hẳn.

Điều này chứng minh một chuyện – đồ nhà họ La đúng là đáng đồng tiền.

Lão Chu tức khắc không nỡ, muốn đem lọ mật ong giấu đi.

“Lão Chu, ông pha có chút mật ong cũng cọ tới cọ lui, keo kiệt thế? Hôm qua tôi còn đãi ông rượu đấy.”

Một ông bạn già từ ngoài bước vào, không khách sáo bưng ly lên làm một hơi.

“Mật ong này?”

“Suỵt! Suỵt!”

Lão Chu vội giơ tay ra hiệu: “Chỉ còn tí này thôi, hai ông cháu ta mỗi người một ly, đừng nói cho bọn kia biết.”

Ông bạn già lập tức hiểu ý: “Đúng rồi, tụi nhà quê kia biết gì mà uống mật ong. Kệ bọn họ uống trà, hai ta trộm uống cho sướng.”

Nói xong, không chút khách sáo uống cạn nửa ly còn lại, còn dùng nước ấm tráng tráng thêm.

Lão Chu không yên tâm, sợ lại bị phát hiện, bèn lén giấu nửa lọ mật ong còn lại vào bao gạo – chỗ này chắc chắn không ai tìm ra.

“Ai ya, các ông hiếm khi đến chơi, tôi không nên keo kiệt quá. Được rồi được rồi, uống trà nào!”

Lão Chu cười hề hề, lần này chịu chi hơn chút, mỗi người rót một ly trà đầy.

Đám bạn già ai nấy đều cảm động: “Không hổ là lão Chu, chịu chơi!”

Còn ông bạn vừa bước ra phòng cười cười không nói, chỉ bưng ly nước sôi nguội trong tay.

“Lão Vương, sao không uống trà?”

“Tuổi già rồi, sợ mất ngủ. Mấy ông uống đi.” Lão Vương còn hỏi, “Mà trà này ngon thật ha? Ngon hơn trà núi Đại Sơn nhiều không?”

 

 

Hết Chương 208.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page