Danh sách chương

Nhưng dù có hạ giá, trứng vịt vẫn không bán được.

Đại Sơn Trấn có Cung Tiêu Xã – trứng vịt ở đó giá không cao, nhưng nguồn cung ổn định, lại đảm bảo chất lượng, đâu dễ so với hàng bán ở quán ven đường.

Tôn Hải Ngân và vợ cũng chẳng phải người buôn bán có tâm. Nhiều lúc trứng vịt để lâu sắp hỏng, họ vẫn nhét lẫn vào mớ trứng còn tốt để bán. Có người mua về, chưa kịp ăn đã hư mất.

Thời gian lâu dần, ai ai cũng biết cặp vợ chồng này bán trứng không đàng hoàng, còn ai chịu tới mua?

Trứng vịt không bán được, hai vợ chồng chỉ đành tự ăn. Nhưng mà nuôi vịt thì vẫn cần cám, muốn mua cám chăn nuôi thì tiền bán trứng trước đó đã tiêu hết sạch.

Thu không đủ chi, họ lại bắt đầu cắt xén thức ăn của vịt. Nghịch lý thay, đàn vịt vốn mới mập mạp được chút đã nhanh chóng gầy rộc cả lại.

Tôn Tú Lan nhìn mà biết thời cơ tới rồi, liền lên tiếng:
“Ba, mẹ, đàn vịt này nuôi tiếp cũng chỉ tốn tiền. Chi bằng bán hết cho rồi.”

“Ba mẹ có nghe nói chưa? Ở thôn bên cạnh có người thuê thuyền đào cát, một xe cát thôi là đổi được khối tiền đó!”

Tôn Hải Ngân nghe xong hơi động tâm, nhưng vẫn nói:
“Nhà mình làm gì có tiền mà mua thuyền.”

“Ba, không mua nổi thì mình thuê! Hoặc không thì thuê người đào cát cũng được, tuy có hơi chậm, nhưng đó đều là tiền mà.”

“Ba, chẳng lẽ ba không muốn có ngày giàu to, lấy tiền nện vào mặt La Văn Minh, cho hắn biết nhà mình cũng lợi hại?”

“Chứ nếu mình quay lại làm lớn thật, ai dám coi thường nhà ta nữa?”

Tôn Hải Ngân nghiến răng:
“Được! Để tao thử xem.”

Tôn Tú Lan lập tức nở nụ cười đắc ý, cảm thấy mọi chuyện sắp thành công rồi.

Ai ngờ, diễn biến tiếp theo lại hoàn toàn không theo kế hoạch của cô.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, tin đồn Đại Sơn Trấn phát tài nhờ đào cát lan ra khắp nơi.

“Nghe chưa, ở thôn trên gần trấn có hộ gia đình thuê thuyền đào cát, giờ mỗi ngày kiếm bộn luôn đó!”

Người đang nói giơ tay chỉ số, khiến mọi người xung quanh ồ lên.

“Đào cát mà kiếm được từng ấy tiền á?”

“Thời thế đúng là thay đổi rồi. Cát trong sông mà cũng đổi được tiền, chẳng khác gì đi nhặt tiền cả!”

“Không chỉ cát trong sông đâu, trên núi đá cũng có giá đấy! Bên trấn phía tây đang khai thác mỏ, tiền tới còn nhanh hơn đào cát nữa.”

La Văn Minh vừa đến đầu thôn, đã thấy một đám người tụm lại trước cửa nhà xưởng tán gẫu.

“Mỗi người tụm một chỗ làm gì thế? Không đi làm à?”

“Thôn trưởng tới rồi! Chúng tôi đợi nhà máy mở cửa thu trứng vịt!”

La Văn Khang đứng dậy hỏi:
“Thôn trưởng, nghe nói hạ du đào cát kiếm bộn, có thật không?”

La Văn Minh liếc qua một vòng, biết chuyện này khó mà giấu:
“Thật đấy.”

Cả đám dân làng mắt đỏ au:
“Thật sao? Vậy thôn mình cũng có bãi sông mà, đào cát còn dễ hơn nuôi vịt chứ?”

La Văn Minh cười nhẹ:
“Đào cát đúng là kiếm tiền, nhưng một cái thôn cũng chỉ giàu được một nhà. Các anh đi nhìn lại bãi sông xem, nhỏ như thế, chứa được mấy cái thuyền? Người đến trước ăn thịt, kẻ đến sau muốn húp canh cũng khó.”

Nói xong, La Văn Minh mở toang cửa lớn nhà xưởng:
“Bắt đầu thu trứng vịt! Mau xếp hàng!”

Mọi người vội vàng xếp hàng.

Bây giờ tiền trong nhà xưởng vận hành thuận lợi, La Văn Minh không cần ghi chép phiếu nữa – trực tiếp kiểm hàng và trả tiền tại chỗ.

Tuy trong lòng dân làng vẫn tiếc nuối vụ đào cát kiếm nhanh, nhưng có tiền thật vào tay mới là rõ ràng nhất. Ai nấy đều duỗi cổ đợi tới lượt.

Một trận bận rộn qua đi, kho hàng của xưởng đầy ắp, công nhân cũng làm việc tối mắt.

La Văn Minh đặt sổ sách xuống, ngẩng đầu lên thì thấy em trai mình vẫn chưa rời đi.

Hắn lập tức nhíu mày:
“Sao vậy? Em cũng định đi đào cát?”

La Văn Khang vội lắc đầu:
“Ca, anh coi thường em quá rồi.”

“Đào cát đúng là có lời, nhưng đó là thứ tiền cắt đứt con đường sau. Em chẳng ưa gì mấy người ngoài tới đây, phá núi phá sông quê mình, sau này để lại toàn rắc rối.”

“Phải nói thật, lúc đầu em cũng thấy động lòng, vì kiếm nhanh, lại không nguy hiểm. Nhưng thím nói đúng: mình sống đời đời ở Trường Tuyền thôn, không thể tự tay biến nơi ở thành đất hoang được.”

Hết Chương 204.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page