3.
Tôi và chồng từng yêu nhau tự nguyện.
Khi còn trẻ, hắn cũng từng đầy khí phách, rất có chí tiến thủ.
Dám nghĩ dám làm, khởi nghiệp từ rất sớm.
Lúc đó, chúng tôi nói chuyện với nhau rất bình đẳng.
Ví dụ, khi khởi nghiệp khó khăn, chẳng thu về được gì, chồng tôi thường rất suy sụp.
Hắn không có tinh thần, tôi cũng chẳng còn hứng thú gì.
Thi thoảng có chút khởi sắc, hắn vui thì tôi cũng vui theo.
Điều này khiến tôi thấy rất bất công, lại có chút tủi thân.
Khi tôi nói ra những cảm xúc đó, hắn cũng biết dỗ dành, an ủi, thậm chí còn hứa hẹn với tôi.
Nào là khởi nghiệp thành công rồi tôi sẽ thành bà chủ nhà giàu, sống sung sướng các kiểu.
Thật ra, tôi chưa từng mong những thứ đó, sống dựa vào lời hứa của người khác, cuối cùng chỉ chuốc lấy thất vọng.
Tất nhiên, sau cùng hắn vẫn khởi nghiệp thất bại, cuộc sống của chúng tôi vô cùng chật vật.
May mà gã đàn ông kịp thời tỉnh ngộ.
Trước khi rơi vào khủng hoảng tuổi trung niên, nhờ kinh nghiệm khởi nghiệp mà hắn vào được một công ty lớn.
Một lần, công ty họ tổ chức sự kiện, có thể đưa người thân đi cùng.
Tôi đã trang điểm kỹ lưỡng để đi tham dự cùng với chồng.
Trong buổi tiệc, có một đồng nghiệp họ Trương rất niềm nở chào hỏi chúng tôi.
Nhưng sắc mặt chồng tôi lạnh tanh, nhỏ giọng nói: “Hắn là đối thủ cạnh tranh của anh.”
“Nếu muốn tiến xa hơn, anh phải đá hắn ra!”
Người họ Trương đó không chỉ là đối thủ của chồng tôi, mà còn có ý đồ với tôi.
Giữa buổi tiệc, lúc tôi vừa ra khỏi nhà vệ sinh, hắn ta liền bước nhanh đến, cặp mắt ti hí đầy sắc thái dâm đãng đảo qua tôi từ đầu đến chân.
Giọng điệu trêu chọc: “Chồng cô đúng là có phúc, cưới được người vừa xinh đẹp lại có dáng chuẩn như cô.”
Nói rồi, hắn ta lấy điện thoại ra, muốn xin thông tin liên lạc của tôi.
Tôi dứt khoát từ chối, nhưng hắn ta vẫn không chịu buông tha: “Chúng ta đều là người nhà đồng nghiệp, xem như bạn bè rồi còn gì!”
Đúng lúc tôi cực kỳ khó xử, chồng tôi kịp thời xuất hiện, kéo tôi đi luôn.
Sau chuyện đó, tôi vẫn còn thấy sợ, cũng có chút cảm động vì sự xuất hiện đúng lúc của chồng.
Hắn chau mày, không nói một lời, đưa tôi rời khỏi đó, nhìn cũng hơi ngầu một chút.
Nhưng ngay lúc đó, hắn lại liếc nhìn tôi một lượt, nói: “Em ăn mặc kiểu gì vậy?”
“Trang điểm lòe loẹt như hồ ly tinh!”
4.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự xúc phạm trong lời nói của hắn.
Mũi tôi cay xè, nước mắt bắt đầu rơi thành từng giọt như ngọc trai.
Tôi nói với hắn: “Em là hồ ly tinh à?”
“Em mặc như vậy là vì gì? Chẳng phải là để nở mặt nở mày cho anh sao!”
“Anh nghĩ em muốn quyến rũ ai hả?”
Thật lòng mà nói, bộ đồ tôi mặc hôm đó hoàn toàn không hề phản cảm, chẳng để lộ chút nào.
Có lẽ là vì trang điểm khá đẹp, nên nhìn tổng thể mới gây ấn tượng mạnh.
Hắn biết mình sai, chỉ giải thích là dạo này áp lực lớn, cũng chẳng hề trực tiếp xin lỗi tôi.
Sau đó, cuộc sống ngày càng trở nên ngột ngạt.
Thêm vào đó là mẹ chồng đến ở, đàn bà làm khó dễ đàn bà thì luôn có cách riêng.
Hắn cũng dần dần quen với cách nói chuyện của mẹ chồng, bắt đầu chê bai, hạ thấp tôi.
Tôi từng suýt nữa gục ngã, từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhưng lúc đó, đã có cả con lớn lẫn con bé rồi.
Vì gia đình, tôi đã rời khỏi nơi làm việc nhiều năm, tuổi cũng không còn trẻ nữa.
Nếu liều lĩnh ra đi, có khi đến bản thân tôi còn chẳng nuôi nổi, nói gì đến một trai một gái.
Đó là máu mủ của mình, tôi tuyệt đối không bỏ rơi.
Nhưng, bây giờ tình hình đã khác, tôi có cái tủ nhỏ thần kỳ kia rồi.
Tôi bắt đầu quan tâm đến chính mình.
Khi mẹ chồng lại sai tôi đi mua đồ ăn, tôi sẽ phản bác có lý: “Mẹ rảnh cả ngày thì làm gì?”
Nghe vậy, mắt bà ta trợn tròn như mắt bò.
Tôi không muốn đôi co với bà ta, liền ném thẳng ba trăm tệ lên bàn trà.
Chừng đó dư sức mua đồ ăn cho một bữa, thậm chí còn dư ra kha khá.
You cannot copy content of this page
Bình luận