Chương 1
20/09/2024
Chương 2
20/09/2024
Chương 3
20/09/2024
Chương 4
20/09/2024
Chương 5
20/09/2024
Chương 6
21/09/2024
Chương 7
21/09/2024
Chương 8
21/09/2024
Chương 9
21/09/2024
Chương 10
21/09/2024
Chương 11
22/09/2024
Chương 12
22/09/2024
Chương 13
22/09/2024
Chương 14
22/09/2024
Chương 15
22/09/2024
Chương 16
23/09/2024
Chương 17
23/09/2024
Chương 18
23/09/2024
Chương 19
23/09/2024
Chương 20
23/09/2024
Chương 21
24/09/2024
Chương 22
24/09/2024
Chương 23
24/09/2024
Chương 24
24/09/2024
Chương 25
24/09/2024
“Anh Diễm, anh nên nhập viện đi… Anh còn phải chờ chị Lan Hy tỉnh lại mà…”
Giọng Trương Tân đã khản đặc vì khóc.
Trong khoảnh khắc ấy, Trương Tân cảm nhận trái tim mình đau không chịu nổi.
Một người khỏe mạnh thế kia, tại sao lại mắc ung thư chứ?
Nhớ lại câu nói cuối cùng của Tạ Lan Hy, Trương Tân lập tức hiểu ra điều gì đó.
“Cô ấy còn nói gì với cậu không?”
Câu hỏi của Mặc Tử Diễm vang lên cùng lúc.
Trương Tân ngập ngừng một lát rồi nói nhỏ:
“Chị Lan Hy nói… anh muốn chia tay, chị ấy sẽ đồng ý chia tay. Anh muốn chị ấy rời khỏi bệnh viện, chị ấy sẽ rời đi. Anh nghĩ điều đó tốt cho chị ấy, chị ấy sẽ tin rằng anh thật sự muốn tốt cho chị ấy…”
Nước mắt Mặc Tử Diễm tuôn rơi không ngừng, anh nên biết, đáng lẽ anh phải biết từ lâu!
Trương Tân nhìn anh, rồi nói thêm câu cuối cùng của Tạ Lan Hy.
“Chị ấy còn nói… chị ấy biết anh sẽ ch3’t, nên chị ấy muốn ở bên anh…”
Vài từ ngắn ngủi, nhưng gần như đã lấy hết sức lực và cảm xúc của Trương Tân, anh ta bất lực che mặt, vai run lên dữ dội.
Em biết anh sẽ ch3’t, nên em sẽ ở lại bên anh…
Trên đời này, có tình yêu nào nặng nề hơn thế?
Đó là tình yêu cùng sống cùng ch3’t, là chỉ mong người mình yêu được bình an.
Đầu ngón tay Mặc Tử Diễm trở nên lạnh ngắt, mỗi hơi thở đều kéo theo cơn đau nhức nhối trong từng tế bào cơ thể.
Đó là lý do cô ấy không uống thuốc, không điều trị sao?
Mắt anh tối sầm, cơ thể ngã ngửa ra sau—
“A Diễm!”
“Anh Diễm!”
…
Mặc Tử Diễm chìm vào giấc mơ đầy u ám.
Anh mơ thấy mình bị mắc kẹt dưới đáy biển sâu, không thể thoát khỏi đám rong biển đang quấn lấy chân.
Anh cố gắng bơi lên, nhưng những sợi rong cứ siết chặt cổ chân, kéo anh càng lúc càng sâu xuống đáy biển.
Mặc Tử Diễm cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích.
Anh cảm thấy mình sắp ngạt thở, nước biển mặn chát khiến anh không thể mở mắt.
Oxy càng lúc càng cạn kiệt, sức lực càng ngày càng yếu dần.
“Diễm, Tử Diễm…”
Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên.
Mặc Tử Diễm đột ngột mở mắt, bất chấp cơn đau tìm kiếm khắp nơi.
Tạ Lan Hy, là em sao?
Anh cố gắng nhìn trong bóng tối để tìm một chút dấu vết của người phụ nữ ấy, nhưng dù anh có cố đến đâu, vẫn không thể thấy được một dấu hiệu nào.
Khi oxy cạn kiệt, anh mở miệng, để mặc nước biển xâm chiếm và nuốt chửng mình.
…
“Tạ Lan Hy!”
Trên giường bệnh, Mặc Tử Diễm đột nhiên hét lớn, làm bác sĩ đang kiểm tra cho anh giật mình.
Nhìn thấy Hạ Ấp và cha mẹ Mặc ngồi cạnh giường, Mặc Tử Diễm dần dần tỉnh táo trở lại.
“Đến giờ rồi mà con vẫn còn gọi tên người phụ nữ đó, con có coi trọng cơ thể của mình không?”
Mẹ Mặc mắt đỏ hoe, lớn tiếng mắng Mặc Tử Diễm.
Cha anh ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn con trai mình.
Hạ Ấp vội vàng đến an ủi mẹ Mặc, trong lòng cũng hối hận vì đã gọi hai ông bà đến bệnh viện.
Lúc đầu, cô ta lo rằng Mặc Tử Diễm sẽ không qua khỏi, không muốn cha mẹ anh phải sống trong tiếc nuối, không được gặp con trai lần cuối.
Nhưng bây giờ, cô ta chỉ sợ rằng nếu Tạ Lan Hy không tỉnh lại, Mặc Tử Diễm cũng sẽ cầm cự với chút sức lực cuối cùng, gắng gượng sống tiếp.
“Ung thư não từ bao giờ? Tại sao không nói với chúng ta? Con không biết cha mẹ lo lắng cho con sao?”
“Con từ chức ở bệnh viện không nói một lời, còn tắt điện thoại, đến mức không ai có thể tìm thấy con, cha mẹ đã lo đến ch3’t đi được…”
Mẹ Mặc nói đến đây thì bắt đầu khóc òa, bà ngồi bên cạnh giường cố gắng nắm lấy tay Mặc Tử Diễm, nhưng anh gạt ra với vẻ bực bội.
“Chẳng phải tôi vẫn chưa ch3’t đấy sao!”
Giọng Mặc Tử Diễm lạnh lùng, vô cùng khó chịu.
Không rõ anh nói rằng mình chưa ch3’t, hay rằng người bị lo lắng sắp ch3’t vẫn chưa thực sự ra đi.
Mẹ Mặc cứng họng ngay lập tức, mặt bà ta cũng trở nên khó coi.
Bà ta định nói thêm gì đó, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Mặc Tử Diễm cùng cái đầu trọc không còn tóc, bà ta lại càng đau đớn hơn.
“Mẹ không nói nữa… Con cứ điều trị tốt đi, chúng ta đã liên hệ với các bác sĩ nước ngoài rồi, cha mẹ chỉ có một mình con, sẽ không để con xảy ra chuyện gì đâu…”
Mẹ Mặc cố gắng tìm chút hy vọng để khích lệ, mong mọi người cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng Mặc Tử Diễm không chút cảm kích.
“Tôi đã chữa trị cho bao nhiêu bệnh nhân ung thư não, có người sống, có người ch3’t, tôi đã nhìn thấy đủ rồi. Đừng tốn công vô ích, lãng phí tiền bạc và công sức.”
Mặc Tử Diễm nói bằng giọng thản nhiên.
“Con nói bậy! Con là con của cha mẹ, sao có thể là lãng phí được?!”
Mẹ Mặc không thể chịu nổi những lời nói như vậy từ con trai mình.
Mặc Tử Diễm ngẩng đầu, lạnh lùng liếc bà ta một cái:
“Giờ mới nhớ ra tôi là con của các người à? Khi các người cãi nhau đòi ly hôn lúc tôi còn nhỏ, sao không nhớ đến điều đó?”
Mặc Tử Diễm không cố ý lôi chuyện cũ ra như một đứa trẻ, nhưng khi con người đối mặt với cái ch3’t, họ thường có nhu cầu giải tỏa, phát tiết.
Nhất là khi anh là người cuối cùng biết rằng người anh yêu đã chịu bao nhiêu đau khổ, chịu bao nhiêu ủy khuất, anh chẳng còn gì để bận tâm nữa!
Từ nhỏ, cha mẹ Mặc Tử Diễm đã ồn ào đòi ly hôn, không ai muốn chăm sóc anh, cả hai đều bỏ đi nơi xa để theo đuổi sự nghiệp.
Mặc Tử Diễm phải sống cùng ông bà nội cho đến khi vào đại học, rồi cả hai người họ lần lượt qua đời.
Chỉ sau đó, cha mẹ anh, do nhu cầu hợp tác kinh doanh, mới quay lại với nhau và tái hợp, đưa Mặc Tử Diễm trở về nhà.
Mặc Tử Diễm chưa bao giờ có tình cảm sâu đậm với cha mẹ mình.
Họ luôn mong anh nối nghiệp kinh doanh, điều hành công ty của cả hai.
Nhưng Mặc Tử Diễm không muốn thế, anh tự chọn con đường y học, với mục đích muốn cứu những người mà anh có thể cứu từ tay tử thần.
Ngày trước, khi còn học ngành y, anh đã không thể cứu sống ông bà của mình.
Sau này, anh đã cứu rất nhiều người, trở thành người hùng của nhiều gia đình.
Nhưng bây giờ, anh không thể cứu chính mình, và cũng không thể cứu được người anh yêu nhất.
Mọi thứ trong đời anh đều là nhờ nỗ lực cá nhân, con đường sống hay ch3’t đều đã được ông trời an bài.
Vậy tại sao giờ đây, những người chỉ sinh ra anh mà không nuôi dưỡng anh lại luôn miệng nói anh là con của họ?
Nếu không phải vì di nguyện cuối cùng của ông bà là muốn cả gia đình được đoàn tụ, anh cũng không bao giờ nhận họ là cha mẹ.
Cả đời này, anh chỉ cần có chính mình, giống như một cây xương rồng kiên cường sống sót.
Rồi anh yêu một cô gái cũng giống như cây xương rồng, kiên cường và mạnh mẽ.
Nhưng những người tự xưng là cha mẹ anh lại không đồng ý để anh và cô gái xương rồng đó ở bên nhau.
Họ không thể sắp xếp được công việc của anh, nhưng lại muốn sắp xếp cả hôn nhân của anh!
Đó là lý do từ khi bắt đầu, Mặc Tử Diễm luôn giữ mối quan hệ với Tạ Lan Hy trong bí mật.
Anh không muốn Tạ Lan Hy biết về mối quan hệ nhạy cảm giữa anh và cha mẹ mình, cũng không muốn cô biết rằng cha mẹ anh không muốn họ bên nhau.
Cô gái xương rồng của anh sẽ buồn, sẽ tổn thương, sẽ mất tự tin.
Tất cả những điều đó là điều mà anh không bao giờ muốn nhìn thấy!
Nhưng hiện tại…
Số phận trớ trêu, mọi thứ đã thay đổi.
Tình yêu của anh, cuộc đời của anh, sinh mệnh của anh, tất cả đều nằm ngoài tầm kiểm soát.
Tất cả mọi thứ, đều đã diễn biến thành tình cảnh trước mắt.
Không điều gì trong đó là điều anh muốn thấy…
You cannot copy content of this page
Bình luận