Danh sách chương

Nhưng nông sản phẩm xưởng gia công đầu vào vốn không cao, trong thôn chỉ thuê vài công nhân, mỗi người một tháng chỉ 30 đồng tiền lương, ba tháng cộng lại, tổng số tiền lương chi ra chưa đến một ngàn đồng.

Mặt khác, nhà xưởng đặt ngay trong thôn nên không tốn tiền thuê nhà, đất vàng thì trực tiếp đào trong thôn, chỉ cần mua thêm chút muối, mà hiện tại giá muối cũng rất rẻ, tính ra chẳng hao tốn là bao.

“Tổng cộng kiếm được hai vạn sáu, trừ đi tiền lương công nhân và chi phí đầu vào, lợi nhuận chắc còn khoảng hai vạn bốn.”

Trong mắt La Văn Minh cũng ánh lên vài phần hưng phấn: “Ba tháng lời hai vạn sáu, lợi nhuận của xưởng mình đã vượt xa nhiều nơi rồi!”

So với các xưởng quốc doanh thì đúng là còn nhỏ lẻ, nhưng đây mới là lần đầu họ làm ăn, sau này việc buôn bán càng làm càng lớn, lợi nhuận cũng sẽ ngày một tăng!

La Văn Minh lập tức quyết định: “Nếu bà con không có ý kiến, thì số tiền này tiếp tục dùng để thu mua trứng vịt, tiếp tục chế biến hột vịt muối, trứng bắc thảo, thậm chí thêm cả thịt khô vịt, thịt khô gà. Trước Tết, ta tin là còn có thể gom thêm một mớ nữa!”

Thẩm Phái Lâm là người đầu tiên lên tiếng ủng hộ: “Tôi đồng ý, bây giờ chính là thời điểm rèn sắt khi còn nóng.”

Vừa nghe Thẩm Phái Lâm lên tiếng, các hộ nuôi vịt lập tức phụ họa theo, dân làng còn lại cũng đồng loạt tán thành.

La Văn Minh vỗ bàn cái “đốp”: “Vậy thì tiếp tục làm! Rèn sắt khi còn nóng, cố gắng kiếm thêm một khoản trước Tết, đến cuối năm chia thưởng, mỗi nhà đều có thể ăn Tết sung túc!”

Giữa đám đông, sắc mặt Tôn Tú Lan u ám, kéo tay cha mình nói: “Thôn trưởng sao có thể tự tiện quyết định như vậy, nếu đem số tiền chia trước, nhà mình lấy phần đó đi đào cát chắc cũng đủ rồi.”

Tôn Hải Ngân hất tay con gái ra, khó chịu nói: “Sao con vẫn còn mơ tưởng chuyện đào cát? Đào cát mà dễ vậy à? Nhà mình nuôi vịt tốt hơn nhiều, lần này cũng dư được gần cả ngàn đấy!”

Tôn mẫu cũng phụ họa: “Đúng vậy, ba tháng được ngàn đồng, tích góp hai năm cũng thành hơn vạn rồi, đủ để xây căn nhà mới!”

Tôn Tú Lan sốt ruột đến độ dậm chân: “Mới nhiêu đó tiền mà các người đã thoả mãn rồi sao? Ba, nghe con đi, đào cát mới là con đường phát tài thật sự. Đừng nói là một vạn, mười vạn hay cả trăm vạn cũng có thể kiếm được!”

Nhưng Tôn Hải Ngân chẳng buồn nghe, còn cho rằng con gái mình tham vọng quá lớn, giống như bị thần kinh, nghĩ gì cũng muốn được: “Chuyện của người lớn, con nít đừng có xía vô. Lão tử chẳng để con đói khát, con đứng đó lải nhải cái gì hả?”

Tôn Tú Lan mặt trắng bệch, giờ thì cô thật sự hiểu: dù bản thân có trọng sinh quay về, dốc sức kéo cha mẹ đi theo, thì với cái tính bướng bỉnh của họ, đúng là khó mà lay chuyển được số mệnh khốn khó này.

Cô cắn răng, mắt không rời khỏi hướng Thẩm Phái Lâm, trong lòng hạ quyết tâm: nhất định phải tìm một cách khác, không thể để cha mẹ cứ bị đám vịt kia làm mờ mắt, đánh mất cơ hội kiếm tiền lớn được.

Chu Lập Thăng theo xe của nhà máy thép, một đường chạy tới Đức Hưng thị. Đợi đến khi trông thấy từng sọt trứng vịt được chuyển vào kho hàng, anh mới nhẹ nhàng thở phào.

Người phụ trách thu mua thấy anh như vậy thì bật cười: “Bộ dạng anh như thế, chẳng lẽ sợ giữa đường xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Lập Thăng khoác vai đối phương, cười nói: “Không phải sợ anh, mà là lo cho mối làm ăn đầu tiên này. Nhỡ xảy ra sự cố, nhà máy mới mở của tụi mình là xong đời luôn.”

Người mua hàng liền hỏi: “Anh đã dám từ chức, sao không làm luôn kiểu tư nhân, mà lại chọn cách hợp tác với thôn?”

“Giờ vẫn chưa phải lúc.” Chu Lập Thăng hạ giọng, nói nhỏ vào tai đối phương, “Ban đầu có nói là cho phép tổ chức doanh nghiệp tập thể, nhưng lại quy định mỗi đơn vị không được thuê quá bảy người. Gần đây thì nới lỏng chút, cho thuê mười người.”

“Nhưng anh nghĩ coi, xưởng gia công trứng vịt bên mình, chỉ tính công nhân rửa trứng cũng đã mấy người, còn thêm người phụ việc lặt vặt, lúc đó tính sao?”

“Tôi sợ nếu làm lớn quá, chưa kiếm được tiền đã bị quan trên sờ gáy, nên mới tạm thời làm theo mô hình thôn, chờ chính sách nới hơn thì tính tiếp.”

Người mua hàng nghe xong thì gật đầu: “Anh cẩn thận vậy là đúng rồi. Không lâu trước, trên thành phố có mấy người to gan lớn mật, thuê ba bốn chục cô dệt vải, nói là bà con thân thích, nhưng nhà ai mà lắm thân thích vậy chứ? Kết quả bị bắt luôn.”

Chuyện này Chu Lập Thăng cũng biết. Anh cũng muốn một lần làm lớn, nhưng không muốn liều mạng cả gia đình theo kiểu đánh cược như thế.

“Dù sao hợp đồng đã ghi rõ, tôi với thôn trưởng chia lợi nhuận theo phần trăm, thu được cũng không ít, vậy là đủ rồi.”

Ít nhất là hiện tại đủ xài, chuyện sau này để sau này tính.

“Trứng vịt giao rồi, tôi đi trước đây.”

“Được rồi, sau này có món ngon nhớ gọi tôi mua tiếp đấy.”

Hai người quan hệ rõ ràng không tệ, Chu Lập Thăng vỗ vai đối phương, rồi xách theo một sọt hột vịt muối rời đi.

Anh không quay thẳng về thị trấn Đại Sơn, mà vòng qua thị trấn phủ.

“Thư ký Lưu, tôi là Tiểu Chu. Đây là hột vịt muối bên xưởng vừa bán được, tôi biết ngài bận rộn, nên cố ý mang mấy cái qua cho ngài nếm thử.”

Chu Lập Thăng cười tươi như hoa: “Nhà tự làm, không phải đồ quý giá gì, nhưng ngài nhất định phải nhận cho tôi vui.”

Thư ký Lưu có phần bất ngờ: “Ồ, thôn các cậu thật sự thành lập xí nghiệp được rồi à?”

“Cũng nhờ thư ký Lưu giúp đỡ cả. Nếu không phải ngài lên tiếng, xí nghiệp tụi tôi có được thành lập cũng chẳng vận hành được.”

Thư ký Lưu cười: “Anh khách sáo rồi. Đồ tốt thì không lo không bán được. Tôi nghe lão Lý nói, hiện giờ hột vịt muối của Trường Tuyền thôn bên anh bán chạy lắm, đến mức muốn mua cũng không có hàng.”

“Ôi, đó là loại đặc biệt, chứ bình thường thì nơi nơi đều có bán, người ta lại không thích mua.”

Thật ra, là do hoàn cảnh nhà xưởng còn kém, trứng vịt bên nhà họ La cũng không nhiều, không đủ để cung cấp.

Chu Lập Thăng từng nghĩ tới chuyện để Thẩm Phái Lâm mở rộng quy mô, tốt nhất là nhận thầu luôn cả Trường Tuyền thôn để nuôi vịt.

Nhưng đừng nói Thẩm Phái Lâm không đồng ý, ngay cả La Văn Minh cũng không chấp nhận. Làm vậy khác gì giao nhà máy cho một mình Thẩm Phái Lâm? Thôn dân chắc chắn không chịu.

Không còn cách nào, Chu Lập Thăng chỉ đành lui một bước, may là hột vịt muối vẫn bán được.

Nghĩ đến vị ngon của hột vịt muối, thư ký Lưu cũng không nhịn được nuốt nước miếng, cười nói: “Anh đã đích thân mang đến, vậy tôi xin nhận. Nhưng tiền thì tôi vẫn phải trả, không là phạm quy đấy nhé.”

 

Hết Chương 182.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page