Danh sách chương

Thẩm Phái Lâm chỉ vào Kim Hồng Liên, nói:
“Sau này chị dâu ngươi vẫn là cố vấn kỹ thuật, ngươi có gì hay để nói? Ngoài làm cu li, ngươi còn có bản lĩnh gì?”

La lão nhị trừng mắt, đành nhỏ giọng nói:
“Ta học không được sao?”

“Vậy thì học cho đàng hoàng. Đừng có qua loa, đó không phải là gạt ta, mà là gạt chính ngươi, gạt cả nửa đời sau của ngươi.”
Thẩm Phái Lâm nói tới đó thì dừng.

La lão nhị gật đầu, nhưng trong lòng lại không hoàn toàn tin. Bọn họ lớn tuổi thế này rồi, học hành còn có ích gì? Chẳng lẽ còn đi thi đại học?

Nghĩ tới việc thi đại học, La lão nhị lại hơi động tâm. Nếu hắn thi đậu thật, chẳng phải sẽ còn oai hơn cả đại ca hay sao?

Càng nghĩ càng thấy có lý, tối đến lúc học tập còn đặc biệt chăm chỉ, làm như muốn chứng minh bản thân.

Nghiêm Xảo Vân và La Kỳ Kỳ thấy vậy thì kinh ngạc, không nhịn được hỏi:
“Văn Hoa, không phải ban ngày còn không tình nguyện lắm sao?”

La Văn Hoa nhỏ giọng hỏi lại:
“Nếu giờ ta bắt đầu chăm học, có phải cũng có thể thi đậu đại học không?”

Nghiêm Xảo Vân nghẹn lời.

La Kỳ Kỳ nhìn gương mặt râu ria lởm chởm của ba mình, nghiêm túc gật đầu:
“Ba, chắc chắn được! Ba là con trai của bà nội, bà nội thông minh như vậy, ba nhất định cũng không kém.”

La lão nhị nghe mà phấn chấn, ôm lấy con gái hôn một cái:
“Vẫn là Kỳ Kỳ nhà ta hiểu chuyện! Thật ra ta cũng cảm thấy mình vốn thông minh sẵn, chỉ tại hồi trước đại ca quá độc đoán, chỉ cho hắn học chứ không cho ta học.”

Nghiêm Xảo Vân chớp mắt. Nàng còn nhớ lúc mới gả về, chồng mình từng nói chỉ cần nhìn thấy sách là nhức đầu, miễn cưỡng học tới lớp ba là bỏ, thà làm ruộng chứ không chịu học tiếp.

Nhưng nhìn bộ dáng hắn giờ đây nói chắc như đinh đóng cột, Nghiêm Xảo Vân chỉ mím môi không nói gì thêm.

Trong khoảng thời gian ngắn, nhà La gia vừa làm bánh trung thu, vừa học tập, khí thế đúng là ngút trời.

Trong thôn bắt đầu truyền tin sắp mở xí nghiệp, làm liên hợp sản xuất. Đến lúc đó trứng vịt chẳng lo không bán được, tin tức lan nhanh khắp nơi.

Hiện tại nhà La Văn Minh người ra kẻ vào, không cần biết có nuôi vịt hay không, ai cũng muốn đến thăm hỏi dò la.

Người nuôi vịt thì muốn biết có thật sự bán được giá không, còn người không nuôi vịt thì ngấp nghé mấy vị trí làm việc trong xí nghiệp.

Đây là vị trí trong thôn, vừa không cần đi xa, lại có lương ăn, ai mà không muốn?

Động tĩnh lớn như vậy, Tôn Tú Lan tất nhiên cũng nghe được.

Mặt nàng sa sầm, nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi.

Mọi chuyện đều đã thay đổi. Kiếp trước trong thôn chẳng có chuyện gì gọi là làm xí nghiệp, nàng còn nhớ rõ không lâu sau, các trấn phụ cận bắt đầu rộ lên việc khai mỏ, đào cát, phá nát cả vùng núi rừng tươi đẹp.

“Ngẩn ra làm gì, mau làm việc đi, cả ngày chỉ biết ăn cơm trắng!”

Tiếng mẹ mắng vang lên sau lưng, Tôn Tú Lan lặng lẽ cúi đầu, cõng sọt đi lên núi. Nàng phải đi cắt cỏ vịt.

Từ khi Trường Tuyền thôn làm ăn phát đạt nhờ nuôi vịt, nhà nào cũng muốn nhúng tay, dù ít dù nhiều cũng kiếm được ít tiền. Nhà họ Tôn nhìn mà đỏ mắt, nhưng lại không có vốn thuê đất bãi sông.

Ban đầu Tôn Tú Lan vốn khinh thường việc nuôi vịt. Nàng là người trọng sinh, nhắm vào những cơ hội lớn kiếm tiền như khai thác mỏ, đào cát — đó mới là “một vốn bốn lời”.

Lúc ấy nàng cũng khuyên qua vài câu, thấy ba mẹ không đồng ý thì thôi không nói nữa.

Chỉ là, càng ngày người kiếm tiền càng nhiều, cha mẹ nàng bắt đầu sốt ruột. Mẹ nàng thậm chí còn mặt dày trở về nhà mẹ đẻ một chuyến để mượn tiền, cuối cùng cũng gom góp bắt đầu nuôi vịt.

Nhưng lúc này đã quá muộn. Đất bãi sông trong thôn đều đã có người thuê, chẳng còn chỗ cho họ chen chân.

Cuối cùng, nhà họ Tôn chỉ đành tận dụng mảnh sân sau nhà, quét dọn sạch sẽ, tạm thời thả được hơn trăm con vịt. Mỗi ngày phân vịt đầy nhà, cửa sau cũng không dám mở vì mùi hôi bốc ra nồng nặc.

Cha mẹ nàng tiếc tiền không mua thức ăn công nghiệp, trong nhà thì trấu và bã đậu chẳng đủ dùng, đành dựa vào rau dại.

Việc kiếm cỏ nuôi vịt rốt cuộc đè hết lên vai Tôn Tú Lan.

Nàng cõng sọt lớn, lặng lẽ đi xuống chân núi. Giờ đánh cỏ nuôi vịt, trẻ con cũng tranh giành, mấy chỗ dễ hái đều đã bị cắt sạch, nàng đành phải đi xa hơn, mới gom được đủ.

Bận rộn một hồi, Tôn Tú Lan mệt đến thẳng lưng không đứng nổi. Nàng lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu nhìn về phía ba ngọn núi mà La gia nhận thầu, đáy mắt tràn đầy căm hận.

Ban đầu thấy bà già ác độc của La gia nuôi vịt phát tài, nàng lo đối phương giống mình, cũng là người trọng sinh nên không dám làm bậy, sợ bị phát hiện.

Nhưng giờ xem ra, không phải ai cũng có vận may như nàng.

Chắc chắn là do nàng trọng sinh gây ra hiệu ứng bươm bướm. Bằng không Thẩm Phái Lâm sau khi phát tài nhờ nuôi vịt, sao lại không chọn khai thác quặng mà đi nhận thầu núi để trồng cây ăn quả?

Tôn Tú Lan biết rõ, núi rừng ở vùng này vốn không hợp để trồng cây ăn quả. Nắng không đủ, đất không tốt, phần lớn toàn là đá cứng.

Khai thác quặng mới là con đường phát tài. Còn trồng cây ăn quả? Chín phần mười là sẽ khiến La gia mất trắng.

Nghĩ vậy, Tôn Tú Lan cười lạnh, mong La gia nhanh nhanh xui xẻo.

Cuối cùng cũng gom đầy sọt cỏ, Tôn Tú Lan cõng lên quay về. Giữa đường thì gặp mấy đứa nhỏ nhà La gia vừa tan học.

La Oánh Oánh thấy nàng, tốt bụng hỏi:
“Lan Lan, có cần tụi mình giúp ngươi một tay không?”

Tôn Tú Lan không biết nghĩ đến gì, mỉm cười:
“Tốt quá, Oánh Oánh, cảm ơn ngươi chịu giúp ta.”

La Oánh Oánh vui vẻ:
“Không sao, chúng ta đều là người trong cùng một thôn mà.”

Nói rồi, cô bé cởi cặp ra đưa cho em trai La Tinh cầm giúp, còn mình thì xắn tay áo lên đỡ phụ Tôn Tú Lan.

Tôn Tú Lan liếc thấy chiếc cặp màu đỏ đậm của cô bé, trong lòng lại trào dâng ghen tị.

Dựa vào đâu La Oánh Oánh lại có thể đi học? Ngay cả Lộc Tiểu Tuyết học dở như thế cũng được đi.

Còn nàng, rõ ràng thông minh lanh lợi thế kia, lại chỉ có thể quanh quẩn ở nhà làm việc!

 

Hết Chương 175.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page