Danh sách chương

Hôm nay xách theo hột vịt muối trở về, hắn liền nói một câu:
“Lần trước mua ma vịt ở chỗ nào thì trứng vịt cũng là từ đó mà ra, ta cũng đem chưng lên nếm thử xem thế nào. Nếu thật sự ngon thì lần sau mua thêm. Ma vịt không còn thì trứng vịt chắc cũng chưa bán hết sạch đâu.”

Tức phụ vừa nghe liền nhanh chân đi chưng trứng, cười nói:
“Vậy thì nếm thử đi, chỉ là ta thấy hột vịt muối ăn cái nào cũng một vị.”

Nào ngờ trứng còn chưa chưng xong thì đã có khách đến cửa.

“Lưu thư ký, sao ngài lại tới đây?” – Lý tổng công vừa thấy người đến thì hoảng hốt.

Lưu thư ký cười cười:
“Tôi tới Đại Sơn thị sát công tác, chợt nhớ ra có ông bạn học cũ là cậu nên tiện thể ghé qua xem sao. Không quấy rầy bữa cơm của hai vợ chồng chứ?”

Dù hai người từng là bạn học, nhưng giờ mỗi người một ngả. Lý tổng công hiện là cán bộ nhỏ ở xưởng đồ hộp, còn Lưu thư ký thì đã là lãnh đạo ở thị trấn Đức Hưng.

Lý tổng công vội vàng đáp:
“Ngài còn nhớ tôi là vinh hạnh của tôi rồi, nào có quấy rầy gì đâu! Chỉ là hôm nay không chuẩn bị gì cả, đồ ăn trong nhà đơn sơ thôi. Nếu Lưu thư ký không chê thì cùng ăn với vợ chồng tôi một bữa.”

Lưu thư ký đã tới thì đương nhiên không khách sáo.

Vừa nhìn thấy trên bàn có trứng vịt muối, hắn cười nói:
“Vừa hay, tôi rất thích ăn hột vịt muối. Hột vịt muối ở Đức Hưng thị ăn không hợp vị bằng ở Đại Sơn.”

Vợ chồng Lý tổng công vội tiếp đón, không kịp đi mua thêm gì, tức phụ còn cố tình mang cả thịt khô trân quý trong nhà ra chưng, rồi lại chạy sang nhà hàng xóm mượn thêm ít đồ ăn.

Lưu thư ký cười nói:
“Tẩu tử cứ từ từ làm, tôi tới là để ăn cơm và trò chuyện thôi.”

Nói dăm ba câu, Lý tổng công cũng bớt căng thẳng, cười nói:
“Vậy được, tôi cũng không khách sáo. Đây là phúc lợi xưởng mới phát hôm nay, lão đồng học cũng nếm thử chút đi.”

Lưu thư ký nhận lấy, vừa khều nhẹ thì vỏ trứng vỡ ra, lập tức ngửi được mùi thơm đặc trưng của trứng vịt muối.

Hắn cười:
“Trứng này nghe mùi đã thấy ngon rồi, ăn với rượu là vừa đẹp.”

Chiếc đũa chạm vào lòng đỏ, một dòng nước sốt vàng óng chảy ra. Vừa bỏ một miếng vào miệng, hắn lập tức nheo mắt kinh ngạc vì vị ngon.

Ăn thêm mấy miếng, Lưu thư ký tò mò hỏi:
“Trứng vịt này mua ở đâu thế? Hương vị đúng là đặc biệt, hơn năm năm rồi tôi chưa ăn quả nào ngon như vậy.”

“Chỗ này là mua ở vùng nông thôn Đại Sơn trấn. Giờ nhà nước khuyến khích nhận thầu đất đai, nên có người nhận thầu rồi nuôi vịt đẻ trứng.”

Lý tổng công thấy hắn thích, liền cười giải thích:
“Vịt nhà đó ăn cũng ngon, chỉ tiếc là bán hết rồi. Giờ họ không bán vịt nữa, chỉ còn bán trứng vịt thôi.”

Tức phụ chen vào:
“Nhà đó vịt với trứng đúng là ngon, trước còn đem tới khu dân cư mình bán, tôi từng mua hai lần, đem xào hành lá thôi mà thơm ngào ngạt. Chỉ tiếc là giờ bán chạy quá, không còn mang tới nữa.”

“Bán chạy đến vậy cơ à?” – Lưu thư ký ngạc nhiên.

“Thật đấy. Có mấy người ở xưởng tôi còn chạy cả quãng xa đến tận thôn họ để mua. Lúc đầu còn mua được vịt, sau này đông người quá, họ không bán nữa, sợ bán hết thì vịt không còn để đẻ trứng.”

Tức phụ lại bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Vịt nhà họ ăn còn ngon hơn cả ngỗng, mùi thơm mà không tanh, ăn cũng bổ. Giờ có tiền cũng chưa chắc mua được.”

Lưu thư ký thở dài:
“Từ sau khi nhà nước cho phép nhận thầu, mấy xã trấn dưới quyền Đức Hưng thị cũng có người làm, nhưng làm được nên chuyện thì ít lắm.”

Hắn lại gắp một miếng, đúng là vị rất ngon.

Trong lòng Lưu thư ký nảy ra một ý:
“Giờ cả nước đều đang phát triển kinh tế, Đức Hưng thị thì khổ nỗi chẳng có gì đặc sắc, muốn công nghiệp không có, muốn đặc sản cũng không.”

“Nếu có thể làm nổi bật được cái gì, làm thành thương hiệu, chắc chắn cấp trên sẽ ủng hộ mạnh.”

Lý tổng công giật mình, theo bản năng hỏi:
“Lãnh đạo mà cũng quan tâm chuyện bán trứng vịt à?”

“Chỉ đơn thuần bán trứng thì không, nhưng nếu tạo được tiếng vang, khiến cả nước biết đến trứng vịt vùng mình, thì khác. Khi đó chắc chắn sẽ được quan tâm và hỗ trợ.”

Lý tổng công tặc lưỡi, ngập ngừng nói:
“Nhưng tôi nghe nói nhà đó nuôi không nhiều lắm, lần này chỉ cấp cho xưởng tôi làm quà tặng lễ thôi mà cũng vét hết trứng của người ta rồi.”

Vừa nghe xong, Lưu thư ký quả nhiên nhíu mày.

“Thôi thôi, ăn cơm đi, lão đồng học hiếm lắm mới ghé thăm, đừng kéo người ta nói chuyện công mãi.” – Tức phụ vội vàng hòa giải.

Bữa cơm đó ăn cũng rất vui vẻ. Đến khi Lưu thư ký ra về, Lý tổng công còn dúi cho hắn đem hết chỗ trứng vịt còn lại.

Lưu thư ký không từ chối, để lại phần lễ vật mình mang theo rồi đổi lấy một sọt trứng vịt.

Lên xe, hắn mở ra xem, suýt nghẹn: chỉ còn có mười bốn quả, sáu quả đã bị ăn mất trong bữa trưa.

“Thư ký, lão đồng học của ngài cũng thật có ‘tình nghĩa’. Tặng ngài trứng vịt muối mà ăn trước hơn nửa rồi.” – Tài xế không nhịn được cười.

Lưu thư ký lại cười:
“Lão Lý tính ngay thẳng, năng lực cũng được.”

Nghĩ nghĩ một hồi, hắn lại nói:
“Đừng về nhà vội, ghé nhà lão Hoàng, ta mời ông ấy ăn trứng vịt cùng.”

Tài xế ngẩn người, thầm nhủ: “Sếp nhà mình chắc nghiện hột vịt muối rồi. Mới ăn trưa xong mà giờ còn lôi cả thị trưởng ăn tối nữa.” Nhưng nghĩ vậy thôi chứ không dám nói gì thêm.

Không kể tới việc Lưu thư ký đem trứng vịt về rồi giới thiệu cho ai.

Lý tổng công mang hết trứng ra đãi khách, kết quả bị con trai oán trách.

Thằng bé sau giờ học chạy hớt hải về nhà, vừa bước vào đã chạy thẳng vào bếp, cuối cùng chỉ thấy mấy cái vỏ trứng:
“Ba, mẹ! Trứng vịt muối đâu rồi? Con nghe nói hôm nay xưởng phát phúc lợi là trứng vịt muối mà?”

Lý tổng công ngượng ngùng đáp:
“Ba tặng người ta rồi.”

“Cái gì?!”

Thằng nhỏ trừng mắt không dám tin:
“Sao ba có thể như vậy được?! Con chưa ăn miếng nào! Người ta ai cũng bảo hột vịt muối đó ăn siêu ngon. Nhiều trứng như vậy, ba mẹ hai người cũng phải được hai mươi quả, mà chẳng chừa cho con cái nào!”

“Giữa trưa ba mẹ ăn hết rồi, không phần cho con! Vậy con còn là con ruột của ba mẹ không đây?!”

 

Hết Chương 166.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page