Danh sách chương

Kim Hồng Liên làm theo lời dặn của nàng, từng bước một đều rất chuẩn, lần nào cũng vừa đúng chỗ cần thiết, thậm chí ngay cả việc hâm sữa dê cũng không qua loa.

Chờ đến khi sữa dê chuyển sang màu trắng ngà và nổi bong bóng li ti trong nồi, Thẩm Phái Lâm cúi đầu ngửi ngửi, sau đó múc một muỗng đường trắng bỏ vào khuấy đều rồi uống thử một ngụm.

“Không tệ lắm, mọi người lại đây nếm thử đi.”

Ngửi thấy mùi thơm, La Tinh – người vốn luôn kiên quyết không uống sữa dê – cũng không kìm được, ngoan ngoãn bước tới làm một ngụm. Uống xong, gương mặt liền giãn ra: “Thật sự rất ngon, hoàn toàn không có mùi tanh.”

Kim Hồng Liên cười nói: “Có lá trà lại thêm đường trắng, làm sao mà không ngon cho được?”

Thẩm Phái Lâm hài lòng gật đầu: “Sau này mỗi sáng nấu một ít uống thay nước cũng được. Sữa dê có thể dưỡng phổi, trị chứng khát, bổ khí, rất thích hợp uống vào mùa thu.”

“La nhiều công dụng vậy sao?”

La lão Nhị cũng không ngại uống sữa, rót hẳn một bát lớn, vuốt bụng ấm áp nói: “Thật sự rất thơm.”

La Văn Tùng bưng cái bát nhỏ của mình đi ra sân: “Đại Hoàng, mau lại đây nếm thử đi.”

Kết quả, Đại Hoàng chỉ liếc hắn một cái rồi quay mông lại.

La Văn Tùng hừ hai tiếng: “Không biết thưởng thức gì cả.”

Hắn uống từng ngụm từng ngụm, hết cả bát, còn lắc đầu nói: “Đúng là ngon thiệt, vậy mà mày lại không thích.”

Đại Hoàng đảo đôi mắt đậu đen một vòng, sau đó bước từng bước đi về phía Thứ Lê.

La Văn Tùng vừa thấy liền lo lắng, đè giọng nói nhỏ: “Không được ăn nữa! Lần này mà bị nương phát hiện thì chắc chắn sẽ treo mày lên đánh, treo ngay cái xà ngang kia kìa.”

Đại Hoàng thấy hắn không cho ăn, kêu “cạc cạc” hai tiếng rồi nhảy lên mái hiên, ngồi phát ngốc.

La Văn Tùng sờ sờ bụng, cảm thấy mình vẫn còn có thể uống thêm một bát nữa. Thì ra sữa dê lại dễ uống như vậy, vừa thơm vừa ngọt.

Cả nhà vây quanh nồi sữa dê, từng ngụm từng ngụm khò khè mà uống, còn chưa ăn cơm chiều đã cảm thấy no lưng lửng.

Kim Hồng Liên vỗ trán: “Bây giờ uống sữa dê nhiều thế này, cơm chiều còn ăn làm sao?”

“Vậy hôm nay ăn muộn chút đi. Ta dẫn Chiêu Tài và Tiểu Phúc lên núi dạo một vòng, để tụi nó làm quen địa bàn sau này.”

Thẩm Phái Lâm nói xong liền xách hai con cún con bỏ vào rổ tre rồi mang đi.

Mới đi được vài bước, nàng quay đầu nhìn lại, thấy Đại Hoàng đang cất bước lon ton đi theo phía sau.

“Đi về đi, không được theo!”

Đại Hoàng không chịu quay về, cứ bám lấy chân nàng mà đi vòng vòng.

Thẩm Phái Lâm hết cách: “Chẳng phải ta đã cho ngươi ăn lá Thứ Lê rồi sao? Đừng tưởng ta không biết ngươi từ chỗ A Tùng moi được không ít. Vịt mà tham ăn quá là không được đâu!”

“Cát cát ca!” – Đại Hoàng vỗ bộ ngực ra vẻ nghiêm túc.

Thẩm Phái Lâm lười để ý tới nó, tiếp tục đi lên núi, vừa đi vừa chỉ cho hai chú cún nhỏ trong giỏ tre:

“Đây là chuồng gà nhà ta, sau này tụi bây lớn lên thì chủ yếu trông coi chỗ này, tránh để dã thú trên núi tới trộm gà. Mỗi tháng ta sẽ trả công bằng một con gà.”

“Gâu gâu!” – Hai con cún không biết có hiểu không, nhưng cũng nghiêm túc ngước nhìn chuồng gà.

Thẩm Phái Lâm lại dắt chúng tới sườn núi: “Đây là Tiểu Lê Lê. Các ngươi có thể tự do đi lại trên núi, nhưng không được tự ý đụng vào nó.”

Lời còn chưa dứt, Đại Hoàng đã kêu “cạc cạc cạc” rồi lao tới, vừa định lại gần Tiểu Lê Lê thì bị một nhánh cây vung tới tát cho bay đi xa tít.

“Pia” một tiếng, rớt ra tận xa.

Thẩm Phái Lâm chỉ vào con vịt đang nằm bẹp dí: “Thấy chưa? Dám trêu chọc Tiểu Lê Lê thì đây là kết cục.”

Giờ đây Tiểu Lê Lê không còn là tiểu cây non không biết tự bảo vệ mình nữa. Giờ mà có thêm một con heo rừng tới, nó cũng có thể tự bảo vệ bản thân.

Đại Hoàng cuối cùng cũng hiểu rằng nếu chủ nhân chưa cho phép, thì nó sẽ chẳng bao giờ chiếm được lợi, đành gục đầu quay vòng vòng.

Thẩm Phái Lâm thấy nó bị dạy cho một bài học cũng vui, con vịt này từ sau khi bắt được hồ ly thì càng lúc càng ngông nghênh, lần trước suýt chút nữa kéo trọc hết mấy phân thân non của Tiểu Lê Lê.

Thù mới hận cũ gộp lại, Tiểu Lê Lê hừng hực khí thế vung cành múa lá, dáng vẻ “ngươi dám lại gần thử xem”.

Thấy chủ nhân chẳng để ý đến mình, Đại Hoàng ỉu xìu cụp đầu, chậm rãi rời đi.

Thẩm Phái Lâm lắc đầu không quản, ôm hai con cún xuống để chúng làm quen với địa bàn.

Hai con chó con dỏng tai nhìn quanh, cẩn thận né Tiểu Lê Lê, mặt mày trông như thể đang nghĩ: “Mình mà chọc phải, không khéo cũng bay mất xác như con vịt kia!”

Thẩm Phái Lâm vừa cười vừa dẫn chúng đi dạo một vòng, đang định quay về thì bỗng từ trên đầu rơi xuống một vật. Ngẩng đầu nhìn lên, nàng thấy Đại Hoàng đang đậu trên cành cây, đôi mắt đậu đen tràn đầy kiêu ngạo.

Thứ rơi xuống là một quả cầu hạt dẻ nhỏ xíu, còn bé hơn cả trái mận nhỏ nhất, trông như một con nhím tí hon phủ đầy gai nhọn như kim may áo. Giữa quả cầu ấy có một đường nứt.

Thẩm Phái Lâm giẫm một chân lên, đạp ra hai bên, để lộ hạt dẻ bên trong với lớp vỏ màu nâu hồng cứng cáp.

Nàng khom người nhặt lên, thấy vỏ ngoài hạt dẻ phủ một lớp lông mịn màu xám trắng, nhìn cũng khá xinh.

Thẩm Phái Lâm tiện tay bóp nhẹ, vỏ hạt dẻ liền vỡ đôi, lộ ra phần ruột vàng óng bên trong. Hạt dẻ sống có hơi nhạt vị, nhưng lại ngọt bùi và thơm thoảng mùi hoa quế.

Ăn một viên không đã thèm, nàng còn muốn ăn thêm.

“Ở đâu ra vậy?” – Thẩm Phái Lâm nhìn về phía Đại Hoàng.

Đại Hoàng nghiêng đầu “cạc cạc” kêu hai tiếng, đôi mắt đen láy chớp chớp, nhìn là biết một con vịt rất lanh lợi.

Thẩm Phái Lâm bất đắc dĩ, liền đi tới bên cạnh Tiểu Lê Lê, nhẹ nhàng lay một chồi non.

Tiểu Lê Lê lắc cành nhánh, còn cố tình cọ cọ đầu ngón tay nàng, không hề đề phòng, lại còn rung mạnh một cái rớt xuống mấy chiếc lá.

“Đưa cho mẹ nhé!” – Thẩm Phái Lâm cười nhéo nhéo chồi non.

Nàng không hề keo kiệt, truyền dị năng cho Tiểu Lê Lê. Dị năng của nàng và Tiểu Lê Lê vốn là một thể, cộng sinh cùng tồn tại.

Được tiếp thêm dị năng, rễ Tiểu Lê Lê bắt đầu lan rộng thêm, nó vui vẻ lắc cành: “Chiếm đỉnh núi!”

Thẩm Phái Lâm bật cười: “Được, chúng ta cùng nhau chiếm đỉnh núi!”

Vừa quay đầu, nàng thấy Đại Hoàng đã duỗi cổ dài, ra sức muốn cướp lấy lá trong tay nàng.

Sách, so ra mà nói, con vịt này đúng là không đáng yêu chút nào, tâm tư thì đầy rẫy mưu mô, so với Tiểu Lê Lê đúng là kém xa một trời một vực.

 

 

 

Hết Chương 164.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page