Danh sách chương

La Văn Tùng dụi mắt, sau đó la lớn:
“Nhị ca mau tới coi nè, Đại Hoàng bắt được một con chó con trắng toát!”

La lão nhị đang ngủ ngon lành thì nghe tiếng gọi, giật mình run cầm cập, còn chưa kịp mặc áo quần đã ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài:
“Gì kỳ vậy! Nhà ai có chó trắng mà dám mò vô ăn vụng gà nhà ta, coi ta không đánh chết nó!”

Ai ngờ vừa ra tới nơi, hắn liền chết sững.

La lão nhị bị khí thế của Đại Hoàng doạ lui một bước, thầm may mắn là Đại Hoàng còn biết phân biệt người nhà, nếu không với cú mổ đó, e là da thịt cũng bị ninh nát hết rồi!

“Này, đây là chó hả? Sao còn kêu ngao ngao? Không phải sói à?” Trời thì tối thui, hắn chỉ thấy một bóng trắng mơ hồ như dã thú, hình dáng hao hao chó.

Dường như để đáp lại lời hắn, sinh vật kia lại kêu “ngao ngao” một tràng.

“Ai da mẹ ơi! Không lẽ thật là sói hả? Trên núi mình còn có sói rừng nữa hả trời! Nghe nói tụi nó toàn đi bầy đi đàn, không chừng còn thêm con khác đó!”
La lão nhị càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, nhìn lên đỉnh núi tối om mà cứ tưởng tượng lát nữa sẽ có con sói khác nhào ra cắn cổ mình.

Giữa đêm gió thổi rít, lông trắng bay loạn, hai anh em sợ xanh mặt, không ai dám tới gần.

Chỉ có Đại Hoàng là chẳng hề gì, cái mỏ vịt lại mổ mạnh thêm một phát, tia sáng bạc loé lên, làm sinh vật kia tê liệt ngã lăn ra đất.

Thẩm Phái Lâm vừa phát hiện điều bất thường liền nhanh chóng mặc thêm áo khoác rồi chạy ra sau núi.

Khi nàng tới được chuồng gà, trận chiến đã kết thúc.

Đại Hoàng – con vịt lông vàng to tổ bố – đang “cạc cạc cạc” đắc ý khoe chiến công, vỗ vỗ đôi cánh to chạy vòng quanh La Văn Tùng, hối thúc cậu mau tới kéo “tiểu Lê Lê” tới nếm thử một quả non.

Vừa nghe tiếng bước chân của Thẩm Phái Lâm, Đại Hoàng liền thu mình lại, một chân đạp ngay trán kẻ đột nhập, ra dáng vịt anh hùng chính hiệu.

Thẩm Phái Lâm bật đèn pin, chiếu vào đầu trước, liền thấy bộ dáng oai phong của Đại Hoàng. Rọi thêm chút nữa, ánh sáng chiếu lên một đống lông trắng xõa ra dưới đất.

“Cái gì vậy?” – nàng hỏi.

La Văn Tùng nhanh nhảu đáp:
“Một con chó trắng nhỏ, nó cứ kêu ngao ngao đó nương!”

“Kêu ngao ngao mà là chó gì? Chắc chắn là sói! Nương ơi, trên núi mình có sói kìa! Con chạy đây, lỡ còn con khác thì chết dở!”

Thẩm Phái Lâm đi tới gần, nắm lỗ tai sinh vật nhỏ xách lên nhìn, rồi bật cười:
“Gì mà chó với sói, là một con tiểu hồ ly.”

“Hồ ly?” – La Văn Tùng há hốc mồm, tò mò lại gần nhìn kỹ hơn.

La lão nhị nghe nói là hồ ly thì cũng bớt sợ, còn nói:
“Hồ ly hả? Mà sao nhìn giống chó quá trời. Nương, hay bắt giết nó đi, lột da hồ ly làm khăn quàng cổ là ấm khỏi nói!”

Con hồ ly bị Đại Hoàng mổ đến thở không ra hơi mà còn nghe thấy vậy, liền ngóc đầu ngao ngao phản đối, còn giãy dụa định cắn tay Thẩm Phái Lâm.

“Ừ, còn dữ ghê ha.”
Thẩm Phái Lâm vừa nói vừa nhéo nhéo tai nó:
“Ăn hết bao nhiêu gà nhà ta, ngươi nói tính sao?”

“Đúng đó! Gà nhà ta không phải ăn không đâu à nha, không trả tiền thì chỉ còn nước đổi bằng da lông thôi.” – La lão nhị vẫn tiếc da hồ ly.

Hắn nhìn mà tiếc rẻ:
“Đại Hoàng mày ra tay chi mà mạnh tay vậy? Da dẻ gì cũng phá hết rồi.”

Thấy đứa con trai ngốc sắp sửa ra tay giết hồ ly, Thẩm Phái Lâm đành phải nhắc:
“Con này nhỏ xíu, làm được gì. Với lại hồ ly có linh tính, lỡ nửa đêm nó quay về tìm ngươi thì sao?”

“Quay về tìm tao hả?” – La lão nhị run cầm cập, trợn mắt.

“Nó ăn gà nhà mình vậy rồi tính sao? Ăn xong là chuồn à?” – hắn vẫn còn luyến tiếc.

La Văn Tùng bèn chen vô:
“Nương, con muốn nuôi hồ ly!”

“Nuôi một con vịt còn chưa đủ, giờ lại muốn nuôi hồ ly? Hồ ly là loài ăn thịt, con nuôi nổi không?” – La lão nhị mắng.

La Văn Tùng có chút do dự, rồi nghiêm túc nói:
“Con có thể chia nửa khẩu phần thịt của con cho nó ăn.”

Lần này, đến Thẩm Phái Lâm cũng không đồng ý:
“A Tùng, hồ ly không chỉ ăn thịt, mà còn thích ăn gà. Nếu để nó ở nhà, mấy con gà là không giữ nổi đâu.”

“Hơn nữa nó là hồ ly hoang, quen sống ngoài rừng núi, bắt về nuôi nhốt chưa chắc đã sống nổi.”

Nghe vậy, La Văn Tùng cụp mắt xuống, đáng thương nói:
“Vậy… được rồi, con không nuôi nữa.”

Thẩm Phái Lâm xoa ngón tay hai vòng:
“Lần này bỏ qua, lần sau mà còn tới, ta sẽ treo ngươi lên cây kia, cho Đại Hoàng mổ suốt ngày!”

Nói rồi nàng vung tay một cái, ném con hồ ly vô bụi rậm.

Con vật nhỏ khá lanh lẹ, vừa chạm đất liền lăn một vòng rồi chạy mất dạng.

La lão nhị nhìn về hướng nó biến mất, lẩm bẩm:
“Nó có quay lại nữa không ta…”

Thẩm Phái Lâm nhìn đám lông rụng đầy đất, bình thản nói:
“Bị dạy cho một trận như vậy, chắc không dám quay lại liền đâu.”

“Nương, hay sau này để Đại Hoàng canh chỗ này luôn đi, nó dữ dằn vậy chắc chặn được cả hồ ly lẫn chuột vàng!” – La lão nhị đề nghị.

“Không được! Đại Hoàng ban đêm phải ngủ với con, chứ không là nó sợ đó!” – La Văn Tùng ôm chặt Đại Hoàng phản đối.

Thẩm Phái Lâm vẫy tay:
“Thôi, hôm nay tới đây thôi. Đi, về nhà ngủ!”

“Nương, hai tụi con cũng được về ngủ hả?” – La lão nhị mừng rỡ hỏi.

Thẩm Phái Lâm liếc hắn:
“Ngươi thích thì cứ ngủ ở đây nghe mùi gà cũng được, ta không cản.”

La lão nhị vội chạy về túp lều gom mền, hí hửng theo sau.

La Văn Tùng ôm Đại Hoàng suốt đường đi còn lo lắng hỏi:
“Nương, Đại Hoàng gan nhỏ thiệt, sợ bóng tối, người không đuổi nó đi canh nhà thiệt nha?”

Nhìn ánh mắt mong chờ của con trai, Thẩm Phái Lâm bất đắc dĩ đáp:
“Biết rồi, không bắt nó đi canh nhà đâu.”

La Văn Tùng thở phào, im lặng không nói nữa.

Nhưng sáng hôm sau, Thẩm Phái Lâm vừa thức dậy đã nghe Lộc Tiểu Tuyết càu nhàu:
“A Tùng! Sao lại mang Đại Hoàng vô nhà ngủ vậy? Ta đã nói không được đem nó vô rồi mà! Vịt gì đâu ị đầy ra đó!”

La Văn Tùng liền giải thích:
“Nó không có ị đâu, Đại Hoàng thông minh lắm, chưa bao giờ ị bậy hết.”

Lộc Tiểu Tuyết tức muốn dậm chân:
“Hôm qua nó ị ngay đôi giày của ta kìa! Không phải nó thì ai? Chắc chắn là nhớ chuyện lần trước ta lỡ giẫm lên nó, nên cố tình trả đũa! Con vịt này lòng dạ còn hẹp hơn cái lỗ kim!”

 

Hết Chương 161.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page