Chương 1:
17/03/2025
Chương 2:
17/03/2025
Chương 3:
17/03/2025
Chương 4:
17/03/2025
Chương 5:
17/03/2025
Chương 6:
17/03/2025
Chương 7:
17/03/2025
Chương 8:
17/03/2025
Chương 9:
17/03/2025
Chương 10:
17/03/2025
Chương 11:
19/03/2025
Chương 13:
19/03/2025
Chương 12:
19/03/2025
Chương 14:
19/03/2025
Chương 15:
19/03/2025
Chương 16:
19/03/2025
Chương 17:
19/03/2025
Chương 18:
19/03/2025
Chương 19:
19/03/2025
Chương 20:
19/03/2025
Binh lực trong hoàng thành đã cạn kiệt, viện quân còn cách trăm dặm.
Chỉ có thể dẫn quân liều ch*ết xông ra ngoài, mới có một con đường sống.
Quẻ đại hung đã bày ngay trước mắt, ta sao có thể khoanh tay nhìn Tiêu Đường Nghị đi chịu ch*ết?
Ta nghiến răng, chậm rãi hỏi:
“Từ tiên sinh… quả nhiên là người của Lục hoàng tử?”
Tiêu Đường Nghị mặc xong áo giáp, nhẹ nhàng vuốt ve mặt ta, gật đầu:
“Hắn đã bị giam vào đại lao, hiện tại trên đời không ai biết thân phận thật của nàng.”
“Dù ta ch*ết rồi, nàng cũng không cần sợ hãi, bọn họ sẽ đưa nàng đi, tìm một con đường khác để sống.”
Chàng không cho ta cơ hội nói gì thêm, chỉ sâu thẳm nhìn ta một lần cuối, sau đó ra lệnh cho thị vệ canh giữ thật chặt, rồi xoay người rời đi.
Toàn thân ta lạnh buốt như rơi vào hầm băng.
Một nén nhang sau, ta chỉnh trang y phục, nhưng vừa ra đến cửa đã bị thị vệ Đông cung cản lại.
“Cô nương, không thể đi đâu hết, điện hạ có lệnh, dù ch*ết cũng phải bảo vệ cô nương.”
Giọng ta run lên, gần như chất vấn:
“Chàng ấy định phá vòng vây thế nào?”
Nhóm thị vệ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng, một người trầm giọng nói:
“Dùng sức mạnh để đột phá.”
Ta lập tức siết chặt nắm tay.
Không trách được, thập tử vô sinh.
Nếu cứ như vậy, chắc chắn Tiêu Đường Nghị sẽ ch*ết!
Không được, ta không thể để chàng đi chịu ch*ết như vậy.
Ta hít sâu một hơi, lạnh lùng ra lệnh:
“Thả Từ tiên sinh ra.”
Bọn họ đều dùng ánh mắt nhìn kẻ điên để nhìn ta.
Thị vệ còn đang do dự, ta gấp gáp quát:
“Muốn chàng ấy sống, thì nghe lời ta!”
Lần này, dù có phải đào đất, ta cũng phải tìm ra một con đường sống cho Tiêu Đường Nghị.
Đêm đó, Từ tiên sinh nhân lúc đêm tối vượt ngục.
Như ta dự liệu, việc đầu tiên hắn làm chính là bắt cóc ta.
Hắn đưa ta rời khỏi kinh thành, chạy suốt mười dặm đường, thẳng đến đại doanh.
Từ xa nhìn lại, quân doanh đen kịt một mảng, chỉ lác đác vài đống lửa trại le lói.
Từ tiên sinh ghìm cương ngựa, cao giọng nói:
“Truyền lệnh cho Lục điện hạ, người này là thật! Có nàng ở đây, không lo Thái tử không chịu tới!”
Không bao lâu sau, có người tiến lên lôi ta vào trong trướng.
Lục hoàng tử đã chờ từ lâu.
Hắn cúi đầu nhìn ta, cười như không cười:
“Từ tiên sinh, ngươi đến trễ rồi.”
Từ tiên sinh cúi người, giọng điềm tĩnh:
“Thỉnh điện hạ thứ tội, trên đường xảy ra chút ngoài ý muốn.”
Lục hoàng tử không để tâm, chậm rãi bước đến, ngồi xổm xuống nhìn ta, ngón tay thản nhiên nâng cằm ta lên:
“Không giống như dịch dung… Vân Hoa, ngươi làm sao làm được?”
Ta bình tĩnh đáp:
“Hôm nay ta tới, là để cùng điện hạ bàn điều kiện.”
Hắn khẽ cười, đầu ngón tay khẽ vuốt qua cằm ta, giọng điệu đầy ý vị:
“Ngươi thích ai không thích, lại đi thích hắn. Giờ còn chịu vì hắn mà cam tâm tình nguyện hy sinh tính mạng, chẳng lẽ ta không bằng hắn sao?”
Ta hiểu rõ hắn đang nói gì.
Năm xưa, hắn từng đích thân đến Biện Châu, bày tỏ muốn cưới ta làm chính phi.
Nhưng ta đối với hắn không chút tình ý, phụ thân ta cũng không muốn miễn cưỡng ta, cuối cùng chuyện này liền bị gác lại.
Từ tiên sinh đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh nhạt, giọng điệu thờ ơ:
“Vân gia đối với điện hạ bất trung, đáng gi*ết thì gi*ết.”
Ta nhìn hắn thật kỹ, trong lòng căm hận ngút trời.
Ngoài trướng, có người vào báo:
“Thái tử đã bắt đầu từ phía Đông phá vòng vây, điện hạ có cần phái binh hợp lực tiêu diệt không?”
Lục hoàng tử thong thả cười, giọng điệu nhàn nhã:
“Không vội. Đợi đến khi hắn kiệt sức, bắt sống vẫn chưa muộn.”
Ta không để ý đến những lời đó, chỉ chậm rãi cất tiếng:
“Điện hạ, điều ta muốn, chẳng qua chỉ là vị trí hoàng hậu. Ai là Thái tử, ta liền theo người đó.”
Lục hoàng tử nghe vậy thì khẽ nhướng mày, bật cười như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời:
“Ngươi cho rằng bổn điện giờ đây… còn cần một nữ nhân không chỗ dựa hay sao?”
You cannot copy content of this page
Bình luận