Chương 2:
23/11/2024
Chương 3:
23/11/2024
Chương 1:
23/11/2024
Chương 4:
23/11/2024
Chương 5:
23/11/2024
Chương 6:
24/11/2024
Chương 7:
24/11/2024
Chương 8:
24/11/2024
Chương 9:
24/11/2024
Chương 10:
24/11/2024
Chương 13:
25/11/2024
Chương 15:
25/11/2024
Chương 14:
25/11/2024
Chương 12:
25/11/2024
Chương 11:
25/11/2024
Chương 16:
26/11/2024
Chương 17:
26/11/2024
Chương 18:
26/11/2024
Chương 19:
26/11/2024
Chương 20:
26/11/2024
Chương 21:
27/11/2024
Chương 22:
27/11/2024
Chương 23:
27/11/2024
Chương 24:
27/11/2024
Chương 25:
27/11/2024
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi từ từ buông tay.
“Xin lỗi.”
Anh lùi lại một bước:
“Anh hơi say, nhận nhầm người.”
Ánh mắt anh trống rỗng, không chút cảm xúc.
Anh xoay người, chuẩn bị bước đi.
Tôi dựa vào tường, kiệt sức, nhìn bóng lưng anh rời xa.
Trái tim tôi rung lên từng nhịp, không sao kiềm chế được.
“A Trạm…”
Anh khựng lại, nhưng không nói gì.
“Đừng như thế nữa…”
Nước mắt tôi tuôn rơi.
“Đừng thế nữa…”
Đừng hành hạ tôi như vậy.
Anh biết rõ tất cả rồi mà.
Tại sao?
Tại sao vẫn đối xử tốt với tôi?
Tại sao không hỏi gì cả?
Tại sao không trách tôi?
Tại sao không ghét bỏ tôi?
Tại sao còn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra?
“Em vừa gọi anh là gì?”
Anh đứng quay lưng lại, hỏi từng chữ một.
“A Trạm.”
Tôi nhìn bóng lưng anh, liên tục lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi.
Anh đột ngột xoay người lại, kéo tôi vào lòng, hai tay nâng đầu tôi lên, nhìn tôi chằm chằm.
“Doãn Lan Triệt, em biết em đang gọi ai không?”
Tôi nhắm mắt, khóc nức nở, gật đầu:
“A Trạm… A Trạm…”
Anh thở dài thật sâu, rồi những nụ hôn dồn dập trút xuống, như muốn nhấn chìm tôi trong cơn bão cảm xúc.
Hơi thở của anh bao trùm lấy tôi, như một sự trút bỏ và cũng như một sự buông thả đã kìm nén quá lâu.
Không biết bao lâu sau, anh mới buông tôi ra.
Anh áp trán mình lên trán tôi, giọng trầm thấp hỏi:
“Còn gì nữa không?”
Nước mắt tôi rơi như mưa, chỉ biết lắc đầu, không thốt nên lời.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên từng giọt nước mắt trên gương mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“Em còn gì muốn nói không?”
Anh lại hỏi.
Những cảm xúc bị đè nén trong lòng tôi cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi khóc đến không còn kìm được, nhìn anh mà bật thành tiếng:
“Chồng ơi…”
—
Sáng hôm sau, tôi tỉnh lại trong vòng tay của Lục Trạm.
Đêm qua, anh ôm chặt lấy tôi, hết lần này đến lần khác bắt tôi gọi anh là “chồng.”
“Vợ à…”
Anh khẽ vuốt ve gò má tôi, giọng khàn đặc.
“Em có biết, anh đã luôn chờ đợi ngày em nhận anh không?”
“Tại sao anh không giận em?”
Tôi vừa khóc vừa hỏi:
“Em đã lừa dối anh mà, tại sao anh không giận?”
“Anh đã giận chứ.”
“Anh giận vì em không nói cho anh biết, giận vì em nói buông là buông, không chút lưu luyến.”
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
“Anh thậm chí còn giận chính mình, không biết có phải đã yêu nhầm người không. Nhưng lại càng giận bản thân vì không thể quên được em.”
Tôi khóc nức nở, nói không thành câu:
“Em tưởng… anh… vốn dĩ là thích chị ấy. Còn em chỉ là một kẻ bắt chước vụng về… Em… Em…”
“Ngày 26 tháng 3 năm 2020, đó là ngày hôm đó, đúng không?”
Tôi sững người, ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe lệ nhìn anh.
Đó chính là ngày đầu tiên tôi gặp anh ở bệnh viện với thân phận “Lư Thanh Thanh.”
“Ngốc à…”
Anh áp trán mình lên trán tôi, khẽ thở dài.
“Nhưng…”
Đầu óc vốn đã mù mịt của tôi lúc này càng trở nên hỗn loạn.
“Trước đây, rõ ràng là anh…”
Rõ ràng anh từng rất thích Lư Thanh Thanh mà.
Nhưng anh không để tôi nói tiếp.
Sự mãnh liệt của anh làm đầu óc tôi trống rỗng, không còn khả năng suy nghĩ bất kỳ điều gì nữa.
Không biết bao lâu sau, tôi kiệt sức, nhắm mắt lại, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
“Vợ à, nếu một ngày em phát hiện ra…”
Anh khẽ dụi cằm vào trán tôi.
“Thật ra anh cũng không phải người tốt. Em còn có thể thích anh nữa không?”
Tôi mở đôi mắt mờ lệ, ngơ ngác nhìn anh, không hiểu anh đang muốn nói gì.
“Ngủ đi.”
Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán tôi:
“Ngủ cho ngon vào.”
Ai ngờ giấc ngủ đó kéo dài đến tận gần trưa.
Đã rất lâu rồi tôi không ngủ muộn đến thế.
Tôi chống tay ngồi dậy, cơ thể vẫn còn chút mỏi mệt, rồi cầm điện thoại lên và phát hiện hộ lý đã gọi cho tôi ba lần trong buổi sáng.
Tôi giật mình, vội vàng gọi lại.
“Chào cô Doãn, không có gì đâu. Tôi chỉ muốn thông báo là buổi chiều nay bệnh viện sẽ tiến hành khử trùng, không cho phép thăm nom.”
“Tôi gọi hỏi xem cô có định đến vào buổi sáng không thôi.”
“Tôi sẽ đến, tôi đến ngay.”
Tôi cúp máy, luống cuống tìm quần áo vương vãi trên sàn.
Đột nhiên, từ phía sau, một lực kéo mạnh khiến tôi rơi vào vòng tay ấm áp.
Cằm tôi bị nâng nhẹ lên, và tiếng thở gấp của tôi bị chặn lại bởi một nụ hôn.
Khi nụ hôn kết thúc, anh vuốt nhẹ tóc tôi, khẽ nói:
“Anh sẽ đưa em đến bệnh viện trước, rồi đi mua bữa trưa. Em muốn ăn gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghĩ ngợi một lúc.
“Thịt xào ớt.”
Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ nói:
“Nhớ thêm trứng sợi nhé.”
Anh nheo mắt cười, cúi xuống hôn lên trán tôi, khẽ nói:
“Vợ muốn ăn gì thì anh mua cái đó.”
Khi tôi đến bệnh viện, chị hộ lý đang trò chuyện với cha tôi.
“Ôi, bác đúng là có phúc lớn, có hai cô con gái vừa ngoan lại vừa xinh đẹp. Hôm bác gặp nguy hiểm, cả hai cô ấy đều đến trông nom.”
“Hai cô giống nhau quá, tôi nhìn mãi mà chẳng phân biệt được ai là ai.”
Thấy tôi bước vào, chị hộ lý mỉm cười, đứng dậy nói:
“Cô Doãn đến rồi à, tôi đi giặt đồ đây.”
Tôi ngồi xuống bên giường, cha tôi đưa tay lên, khẽ chạm vào mắt tôi.
“Sao mắt lại sưng thế này?”
Tôi mỉm cười, nắm lấy tay ông:
“Không sao đâu, con ngủ không ngon thôi.”
“Chị con…”
Tôi ngập ngừng, rồi khẽ gật đầu:
“Con đã gặp họ rồi, cả chị và mẹ, đều gặp rồi.”
Ông khẽ gật đầu, nhắm mắt thở dài:
“Tiểu Triệt, là cha đã có lỗi với con.”
Ra khỏi phòng bệnh, tôi vừa đi ra ngoài thì thấy Lục Trạm xách đồ ăn tới.
“Anh đã xác nhận với cả hai bệnh viện rồi. Bên Hải Thành cũng khuyên rằng, bây giờ ba đã tỉnh lại, tốt nhất cứ để ông ở lại bệnh viện An huyện để theo dõi thêm một thời gian. Đợi sức khỏe ổn định rồi hãy chuyển viện sau.”
Tôi gật đầu:
“Vâng.”
“Em sao vậy?”
Anh cúi xuống, nhìn tôi đầy lo lắng.
“Cha…”
Tôi ngập ngừng nói:
“Cha vừa kể cho em nghe một vài chuyện trước đây.”
“Chuyện gì?”
Anh nắm tay tôi, kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế dài ở hành lang bệnh viện.
“Cha bảo em đừng trách mẹ ruột quá nhiều. Thực ra, khi em còn nhỏ, bà ấy đã từng dẫn Lư Thanh Thanh về thăm cha một lần.”
“Nhưng khi đó, cha vừa mất việc ở nhà máy do đánh nhau, suốt ngày chìm trong rượu chè. Vì thế, khi bà ấy quay lại, cha đã đổ hết mọi bất hạnh của mình lên bà và đuổi bà đi.”
“Sau lần đó, bà ấy không bao giờ quay lại nữa.”
Trong phòng bệnh, cha nắm tay tôi, rơi nước mắt nói:
“Tiểu Triệt, thật ra không ít lần cha đã tự hỏi, nếu khi đó cha không đuổi mẹ con đi, có lẽ con sẽ được sống tốt hơn, không phải đi theo cha và chịu khổ nhiều như vậy.”
Lục Trạm ôm lấy vai tôi, khẽ nói:
“Vợ à, tất cả đã qua rồi.”
“Vâng.”
Tôi tựa đầu vào vai anh:
“Chỉ là em thấy có gì đó rất kỳ lạ.”
“Kỳ lạ gì cơ?”
Tôi ngồi thẳng dậy, nói:
“Không phải trùng hợp quá sao? Cha em bị người trong nhà máy khiêu khích, vì thế mới đánh nhau. Và đúng lúc đó, mẹ ruột em lại hối hận, dẫn Lư Thanh Thanh quay về.”
You cannot copy content of this page
Bình luận