Quãng Đời Còn Lại

Chương 15:

Chương trước

Chương sau

Thời Hoài Tự cảm thấy khó tin, mở điện thoại ra như mất hồn.

 

Một tin nhắn ngắn gọn:

 

“Hôm nay anh có về nhà không?”

 

Trái tim bấy lâu lạnh giá bỗng bừng tỉnh, anh do dự một lúc, gõ chữ “Có,” rồi lại xóa đi, thay vào đó là:

 

“Sao vậy?”

 

“Cũng không có gì.”

 

Sau đó, không có thêm tin nhắn nào.

 

Thời Hoài Tự bắt đầu hối hận, đến mức khi họp cũng có chút không tập trung.

 

Sau giờ làm, anh trở về nhà.

 

Chiếc xe dừng dưới lầu, anh lại chần chừ.

 

Chờ thêm chút nữa, đợi Tang Ninh ngủ rồi… Tránh cho lại cãi nhau.

 

Trong xe đang phát bài “Ký ức Thủy Tinh.”

 

Còn bao xa nữa mới bước vào được trái tim em

 

Còn bao lâu nữa mới có thể gần em thêm chút

 

Anh chống tay lên vô-lăng, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út lấp lánh trong đêm tối.

 

Trái tim dâng lên nỗi chua xót.

 

Thật lâu sau, anh bước đi trong màn đêm, đẩy cửa nhà.

 

Nghe thấy tiếng động, bà Lưu bước ra:

 

“Ngài đã về rồi.”

 

Bà một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng: 

 

“Phu nhân đang ngủ ở trên ghế sofa.” 

 

Thời Hoài Tự nhíu mày: 

 

“Sofa?” 

 

Anh nhìn sang. 

 

Một bóng dáng nhỏ nhắn cuộn tròn nơi góc sofa, chiếc chăn mỏng rơi xuống sàn. 

 

“Phu nhân đã đợi ngài cho đến giờ này đấy.” 

 

Lưu mụ thì thầm. 

 

Trái tim Thời Hoài Tự thắt lại: 

 

“Tại sao…” 

 

“Cô ấy nói muốn bù sinh nhật cho ngài, nhưng sau đó lại đổi ý.” 

 

Bà chỉ về phía chiếc bánh trên bàn: 

 

“Nhưng tôi để dành cho ngài đây. Phu nhân tự tay làm, định ngày mai mang đến công ty cho ngài.” 

 

Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc bánh có một góc bị cắt. Dòng cảm xúc ấm áp đột nhiên tràn vào trái tim đã nứt vỡ của anh. 

 

Một cảm giác nhói đau. 

 

Nhưng đó là loại đau khiến anh sẵn lòng chìm đắm, chấp nhận mọi tổn thương. 

 

Anh biết, chuyện ly hôn sẽ chẳng thể nói ra được nữa. 

 

Chỉ cần một chút dịu dàng từ Tang Ninh đã đủ để đánh gục toàn bộ phòng tuyến trong anh. 

 

“Lưu mụ…” 

 

Một tiếng thì thầm khẽ vang lên từ sofa. 

 

Thân hình nhỏ nhắn ấy khẽ động đậy. 

 

Cơ thể Thời Hoài Tự đột nhiên khựng lại, như một bóng ma bị ánh sáng phơi bày, không còn nơi nào để trốn chạy. 

 

Ánh mắt Tang Ninh đăm đăm nhìn về phía anh. Cô sững sờ trong giây lát khi nhìn thấy anh. 

 

Cả hai im lặng, không ai nói gì. 

 

Lưu mụ lên tiếng phá vỡ bầu không khí: 

 

“Ngài Thời vừa mới về, vẫn chưa ăn gì. Trên bàn có bánh, phu nhân làm rồi cũng không ăn hết.” 

 

Tang Ninh vừa mới tỉnh dậy, do dự một lúc, cô kéo chăn lên, đứng dậy từ sofa. 

 

Cô bước chân trần ngang qua phòng khách. 

 

Thời Hoài Tự muốn nhắc cô đi dép, nhưng nghĩ lại, anh cảm thấy mình không có tư cách. Cuối cùng chỉ đành im lặng. 

 

Đi ngang qua anh, Tang Ninh dừng lại một chút, rồi miễn cưỡng nói: 

 

“Bánh ngọt quá, em không thích ăn… Anh… anh cứ ăn đi.” 

 

Nói xong, cô bước vào phòng ngủ, cánh cửa đóng lại với tiếng “cạch”, và cô khóa cửa bên trong. 

 

Lưu mụ bối rối: 

 

“Ngài Thời, ngài xem…?” 

 

Thời Hoài Tự khẽ thở dài: 

 

“Cắt cho tôi một miếng. Ăn xong tôi sẽ đi.” 

 

Thực ra, bánh không hề ngọt chút nào, mà rất vừa miệng. 

 

Hương vị béo ngậy của kem lan tỏa trong miệng, lớp bánh mềm mịn đến hoàn hảo. 

 

Chỉ có điều, những loại trái cây trên bánh không phải thứ anh thích, nhưng anh vẫn cố gắng ăn hết.

 

Thời Hoài Tự ăn hết hai miếng bánh rồi mới miễn cưỡng đứng dậy. 

 

Lưu mụ nhanh nhẹn lấy hộp đựng thức ăn ra, gói hết phần bánh còn lại rồi dúi vào tay anh. 

 

Anh định từ chối, nhưng bà ngăn lại: 

 

“Ngài cầm đi, ngài Thời. Đây là đồ của nhà mình, lại là thứ ngài thích, phu nhân sẽ vui đấy.” 

 

 

Thời Hoài Tự cảm thấy sống thế này cũng không tệ. 

 

Dù thế nào đi nữa, ít nhất anh vẫn còn một gia đình. 

 

Nhiều người quen khuyên anh rằng, cuộc sống không nên gượng ép, nếu ly hôn, cũng không khó tìm được một người vợ biết thấu hiểu. 

 

Nhưng Tang Ninh vẫn đeo nhẫn cưới của họ và không bao giờ ngủ lại bên ngoài. 

 

Chỉ là… cô ấy không thể gần gũi hơn với anh. 

 

Huống hồ, chính anh đã gián tiếp hại người yêu cũ của cô ấy. 

 

Anh không thể để cô ấy mang thêm tiếng là “người phụ nữ từng ly hôn”. 

 

Thời Hoài Tự cứ thế “tìm niềm vui trong đau khổ “, giữ gìn cuộc hôn nhân của họ suốt nhiều năm. 

 

Đến năm thứ bảy, công việc của anh gặp vấn đề. Công ty rơi vào khủng hoảng. 

 

Trước đây, anh còn đủ sức chăm lo cho Tang Ninh, nhưng gần đây, anh thấy mình lực bất tòng tâm. 

 

Hôm đó, sau khi kết thúc một cuộc họp, anh phát hiện có cuộc gọi nhỡ từ Tang Ninh. 

 

Anh gọi lại, nhưng cô chỉ nói: 

 

“Không có gì đâu, anh cứ làm việc đi.” 

 

Không yên tâm, anh gọi cho Lưu mụ. 

 

Bà kể: 

 

“Phu nhân vừa bị đau dạ dày, nhưng đã đi khám và đỡ nhiều rồi. Gần đây cô ấy bận mở xưởng với bạn thân, áp lực lớn, tâm trạng không tốt.”

 

“Bác sĩ bảo cô ấy bị loét dạ dày do căng thẳng, cần điều chỉnh cảm xúc.” 

 

Thời Hoài Tự suy nghĩ rất nhiều.

 

Anh có thể chiều theo mọi ý muốn của cô, mua mọi thứ cô cần, nhưng lại không thể mang đến giá trị tinh thần cho cô. 

 

Tang Ninh ghét anh. 

 

Anh hỏi khắp nơi cách để làm cô vui. Cuối cùng, thư ký gợi ý: 

 

“Hay ngài tặng phu nhân một chú cún?” 

 

Anh cẩn thận chọn một chú chó lông trắng mềm mịn, tính cách ngoan ngoãn và quấn người, giống hệt Tang Ninh khi còn nhỏ. 

 

Chú chó nằm ngoan trong lòng anh, lè lưỡi nũng nịu. 

 

Nhìn cảnh đó, anh cảm thấy nhẹ nhõm, tin rằng Tang Ninh sẽ thích. 

 

Quả nhiên, hôm đó, Lưu mụ gọi điện báo: 

 

“Phu nhân chơi với nó cả buổi chiều, mua nhiều thức ăn và còn học cách đan khăn cho nó. Vẫn là ngài hiểu cô ấy nhất.” 

 

Trang cá nhân của Tống Diễn đã nhiều ngày không cập nhật. 

 

Thời Hoài Tự nghĩ, chắc chú cún đã chiếm hết sự chú ý của Tang Ninh. 

 

Đúng là một chú chó ngoan. 

 

 

Một đêm khuya, sau khi uống say, Thời Hoài Tự trở về nhà như có ma xui quỷ khiến. 

 

Bữa tiệc hôm đó toàn những người đàn ông đã kết hôn, và điện thoại của họ không ngừng reo. 

 

Dù có chút phàn nàn, nhưng ai nấy đều không giấu được vẻ tự hào. 

 

Anh tự nhủ: 

 

Mình cũng có vợ mà, tại sao mình không thể về nhà nhỉ? 

 

Anh lảo đảo đẩy cửa bước vào, lần mò trong bóng tối. 

 

Những lần hiếm hoi về nhà trước đây, anh chỉ ngủ trên sofa. 

 

Nhưng lần này, anh đá phải thứ gì đó, khiến nó lăn lóc và chú chó kêu ăng ẳng đầy phẫn nộ. 

 

Đèn lập tức bật sáng. 

 

Tang Ninh xuất hiện trong bộ đồ ngủ, mắt còn ngái ngủ, đứng giữa phòng khách. 

 

Chú chó chạy đến chân cô, kêu ư ử như đang mách tội. 

 

Thời Hoài Tự nhìn xuống, thấy mắt cá chân mình quấn đầy những cuộn len rối tung – thứ mà Tang Ninh vừa đan. 

 

Anh cúi đầu, như đứa trẻ vừa phạm lỗi, không nói một lời. 

 

Tang Ninh cau mày, đẩy chú chó sang một bên, rồi bước lại gần anh: 

 

“Sao anh về mà không nói một tiếng?” 

 

Anh lùi lại một bước: 

 

“Đừng lại gần… Anh hôi lắm…” 

 

Giọng anh ngà ngà say, lúng búng trong miệng. 

 

Tang Ninh ngồi xuống bên chân anh: 

 

“Nào, nhấc chân lên, lên sofa ngồi.” 

 

Thời Hoài Tự ngoan ngoãn để mặc cô sắp xếp. 

 

Cô quỳ trên tấm thảm, tháo những cuộn len khỏi chân anh.

 

Chiếc áo ngủ mỏng manh của cô để lộ đường nét mềm mại của cơ thể. 

 

Anh nhắm chặt mắt, không dám nhìn. 

 

Sau khi dọn dẹp xong, Tang Ninh quay lại với một cốc nước nóng và thuốc giải rượu. 

 

Hết Chương 15:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page