Danh sách chương

“Chờ Chồi Non sau này đi học, bà cũng sẽ mua cho con một cái cặp mới.”

“Nhớ phải giữ gìn cẩn thận, sau này giúp việc trong nhà, số tiền này chẳng mấy mà kiếm lại được.”

Thế là, dưới sự kiên quyết của Thẩm Phái Lâm, khi rời khỏi Cung Tiêu Xã, năm đứa nhỏ mỗi đứa đều đeo một chiếc cặp màu xanh quân đội. Viền vàng, đính ngôi sao đỏ rực nổi bật – không chỉ đẹp mắt mà còn có khóa kim loại chắc chắn.

Thẩm Phái Lâm xem kỹ những chiếc cặp thủ công ấy – vải tốt, đường may kín đáo – nếu giữ gìn cẩn thận, thậm chí có thể để dành cho đời sau.

“Đeo vào trông cũng oai lắm, nhìn là thấy khí thế.” Thẩm Phái Lâm chưa bao giờ keo kiệt lời khen với con cháu mình.

La Văn Tùng nghe vậy, lập tức phổng mũi tự hào, ưỡn ngực bước đi, cố tình đeo cặp phía trước để ai đi ngang cũng phải nhìn thấy.

Bị ảnh hưởng bởi cậu anh, mấy đứa nhỏ khác cũng vui mừng không kém, đi đường mà ngẩng cao đầu, ngực cũng ưỡn thẳng.

La Chồi Non thì ngưỡng mộ lắm, chạy vòng quanh chị mình: “Tỷ ơi, cho muội đeo thử một chút đi mà, chỉ một chút thôi.”

La Kỳ Kỳ tiếc lắm, khẽ lườm: “Muội mau lớn đi, đến lúc đi học cũng sẽ có cặp mới.”

“Vậy cho muội đeo thử một lát thôi mà, muội hứa không làm bẩn đâu!” – La Chồi Non năn nỉ.

La Kỳ Kỳ đắn đo một hồi, cuối cùng gật đầu: “Được rồi, cho muội đeo một lát thôi đấy. Nhưng mà đừng có làm bẩn nha, không là tỷ sẽ đánh đó.”

La Chồi Non chẳng nghe phần sau, hí hửng đeo cặp lên, tay còn mân mê ngôi sao đỏ sáng bóng kia.

“Đeo đủ rồi, mau trả lại đây!” – La Kỳ Kỳ thúc giục.

La Chồi Non lưu luyến không rời, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lại, sau đó lon ton chạy đến bên Thẩm Phái Lâm:
“Nãi ơi, sau này con đi học cũng muốn cái cặp giống vậy, nhất định phải có ngôi sao đỏ!”

“Được, đến lúc đó bà mua cho con.” – Thẩm Phái Lâm cười đáp chắc nịch.

Phía sau, La lão nhị hơi chạnh lòng:
“Haizz, đúng là con cái sinh đúng thời, chứ tụi mình ngày xưa đi học lấy đâu ra cặp, có cái túi đựng sách là mừng muốn khóc rồi.”

Thẩm Phái Lâm nhìn anh ta:
“Thời bây giờ tốt chẳng lẽ không hay? Hay là ngươi muốn cả nhà cùng quay về khổ sở như xưa?”

La lão nhị cười trừ, gãi đầu nói:
“Không có đâu nương, hôm nay người hào phóng quá chừng. Hay là cho con mua thêm bộ đồ mới đi, con không cần cặp đâu!”

Thẩm Phái Lâm trừng mắt:
“Sao? Ngươi cũng tính đi học hả? Đi học thì ta mới mua.”

La lão nhị biết mình bị xỏ, rụt cổ không dám nói thêm.

Nghiêm Xảo Vân bật cười khẽ, dù bị chồng lườm cũng không kiềm được. Tâm trạng nàng nhẹ nhõm hẳn.

Nàng nghĩ thầm, bản thân ngày xưa chẳng được học hành, chẳng bao giờ no bụng, đừng nói cặp sách mới – ngay cả quần áo mới cũng chưa từng có. Nhưng không sao, giờ con gái mình đều có rồi.

Chỉ cần thấy con bé cười vui như thế, lòng nàng cũng rộn ràng theo.

Trái lại, chị dâu nàng vẫn giữ bộ mặt như đưa đám. Nhìn con gái mình mà chỉ thấy bực, trong lòng toàn nghĩ sao mà phải mua cặp sách làm gì, tốn tiền vô ích. Gái làng này học được là may, cần gì mấy thứ hào nhoáng đó?

Cả nhà người thì nhiều, xe thì ít, một chiếc xe đạp sao mà đủ. Nên hôm nay họ vẫn phải đi bộ về.

Đi được nửa đường, Thẩm Phái Lâm bắt đầu thấy như thế không ổn, nghĩ bụng mai mốt phải lên trấn xem có xe ba bánh không. Không thì xe máy cũng được.

Dù sao bà cũng chẳng muốn mỗi lần đi là mất cả tiếng đồng hồ lận.

Xe con thì khỏi nói, quá sang chảnh – mua về chỉ sợ bị chú ý nhiều.

Xe ba bánh thì hợp lý hơn – không chỉ đỡ phải đi bộ, mà còn chở được đồ. Nếu lắp thêm thùng xe thì vợ chồng lão nhị lên trấn bán trứng vịt cũng tiện hơn nhiều.

Bà hơi chán nản, nhưng bọn nhỏ thì chẳng chê gì cả, vừa đi vừa trò chuyện, cười nói rôm rả.

Lần này, La Văn Tùng không chạy lăng xăng nữa, sợ làm bẩn cái cặp mới nên cậu cũng đi đứng nhẹ nhàng, ra dáng hẳn.

Nghiêm Xảo Vân không đi cùng chồng con mà lại sóng bước bên mẹ chồng.

“Nương, trứng vịt nhà mình bán tốt lắm. Cung Tiêu Xã bên đó nói sau này sẽ thu theo giá thị trường.”

Thẩm Phái Lâm gật gù:
“Bọn họ chắc ăn thử rồi, biết trứng nhà ta ngon.”

“Đúng vậy, bọn họ thích lắm. Nhưng nhà mình còn vui hơn, bán còn chưa tới nơi đã hết veo.”

Nghiêm Xảo Vân kể tiếp:
“Lần trước con và Văn Hoa vừa tới trấn, tài xế Vương liền kéo theo đám nhân viên tạp vụ mua liền – người mười quả, kẻ hai mươi quả, tuy ít nhưng đông người, bán cái vèo là hết sạch.”

“Chưa tới Cung Tiêu Xã mà trứng đã hết, con với Văn Hoa cũng đỡ vất vả.”

Thẩm Phái Lâm lại hỏi:
“Nếu bên ngoài bán tốt như vậy, giá cũng cao hơn, con có tính toán gì không?”

Nghiêm Xảo Vân cười khéo:
“Nương à, con không muốn để Cung Tiêu Xã hưởng không nữa. Trứng nhà mình ngon hơn người ta, sao lại bán cùng giá được?”

“Nên con nghĩ, sau này chịu khó một chút, đẩy trứng đi quanh mấy khu dân cư, rao hàng tận nơi. Chỉ cần gây dựng tiếng tăm, sau này chắc chắn không lo đầu ra.”

Thẩm Phái Lâm không phản đối:
“Vịt nhà mình sắp đẻ hết rồi, số trứng sẽ ngày càng nhiều, lại còn to hơn. Con chắc chắn bán hết được chứ?”

Nghiêm Xảo Vân cũng hơi lo, nhưng vẫn cắn răng:
“Con muốn thử xem sao. Dù Cung Tiêu Xã không lấy hết, thì mình vẫn bán cho họ. Dù gì cũng chỉ tốn chút thời gian với công sức thôi, con với Văn Hoa có sức, làm được.”

Thẩm Phái Lâm không kìm được liếc nàng bằng ánh mắt khác hẳn.

Vì bị ảnh hưởng bởi nguyên tác tiểu thuyết, bà vẫn nghĩ nếu trong nhà có phụ nữ giỏi giang, thì chắc chắn là Lộc Tiểu Tuyết – người từng dắt con cái ra khỏi tuyệt cảnh để gây dựng cơ nghiệp.

Nhưng giờ xem ra, bà đã đánh giá thấp cô con dâu hai này rồi – Nghiêm Xảo Vân đầu óc rất lanh lợi.

Bà lại nhìn về phía La lão nhị đang lạch bạch đi sau cùng, lòng thở dài một tiếng – đúng là hoa đẹp lại cắm nhầm bãi phân trâu.

La lão nhị thấy ánh mắt của mẹ ruột, lập tức hiểu lầm, liền lên tiếng:

“Nương à, con đã nói là đừng để nàng tự quyết bậy bạ rồi, mà nàng có chịu nghe đâu. Bây giờ ý tưởng của nàng càng lúc càng lớn, người không răn dạy thì sao được!”

Hết Chương 145.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page