Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 14:

Chương trước

Chương sau

Thậm chí có người còn bắt đầu gấp máy bay giấy từ những quyển bài tập cũ rồi ném lên không trung.

 

Nhìn những chiếc máy bay giấy bay đầy trời, mới chợt nhận ra — Chúng tôi tốt nghiệp rồi.

 

Tôi và người tôi thích cùng được tuyển thẳng vào một trường đại học. 

 

Sau khi hoàn thành ba ngày thi đại học, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục là bạn học.

 

Nhưng dù là như vậy, tôi vẫn không biết phải xử lý tình cảm của mình ra sao.

 

Tôi là một kẻ nhát gan không dám thổ lộ.

 

Nghĩ vậy, tôi thu dọn lại mấy quyển sách cuối cùng, nhét vào cặp, băng qua hành lang đầy mảnh giấy vụn, cùng với Bạch Thanh bước ra khỏi cổng trường, tiếp tục đóng giả làm bạn của cậu ấy.

 

Cơn gió cuốn qua tán cây cổ thụ bên cổng trường, lá cây xào xạc vang lên, tựa như đang diễn tấu một chương nhạc của tương lai.

 

“Tốt nghiệp vui vẻ.” 

 

Tôi nghe thấy cậu ấy nói.

 

“Tốt nghiệp vui vẻ, Bạch Thanh.”

 

Tốt nghiệp vui vẻ, Lam Án—người chẳng bao giờ có dũng khí thổ lộ.

 

15.

 

Ngày tra điểm thi đại học, nhà tôi không hề có chút căng thẳng nào, bởi vì ngồi trước màn hình máy tính cũng chỉ có hai học sinh đã được tuyển thẳng vào Đại học A.

 

Mẹ tôi thậm chí còn chẳng buồn quan tâm đến kết quả thi, chỉ nằm dài trên ghế sofa xem phim thần tượng, cảm động đến mức rơi nước mắt.

 

Tốt lắm, trang web không bị sập.

 

Tôi nhập số báo danh, nhấn vào nút tra cứu.

 

Bạch Thanh, tổng điểm 730.

Lam Án, tổng điểm 722.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy kết quả, tim như rơi xuống, bị một thứ cảm xúc không rõ tên lấp đầy.

 

Có vẻ như tôi có thể cùng với cậu ấy xuất hiện trong bài phỏng vấn của báo đài rồi.

 

Mọi nỗ lực trong năm lớp 12 của tôi, đến lúc này cuối cùng cũng có ý nghĩa.

 

“Mẹ ơi, có tổ chức tiệc mừng không ạ?” Tôi quay đầu nhìn mẫu hậu đại nhân đang rơi lệ vì phim truyền hình: “Bạch Thanh nhà mình có khi là thủ khoa tỉnh đó.”

 

Đúng vậy, không sai, vì mẹ đối xử với Bạch Thanh quá tốt, tôi luôn có cảm giác hai người họ mới là ruột thịt, còn tôi chỉ là một đứa con ngoài ý muốn.

 

“Ối trời ơi, con trai mẹ giỏi quá đi mất!” Mẹ tôi lập tức cười rạng rỡ: “Tổ chức, tất nhiên phải tổ chức tiệc mừng rồi!”

 

Khen xong Bạch Thanh, bà ấy mới chậm rãi quay sang tôi, cũng chậm rãi thêm vào một câu mang tính chất công bằng, để thể hiện truyền thống “một bát nước hất đều” của mình.

 

“Ơ kìa, con gái mẹ thi tốt phết đấy nhỉ, cũng ra gì đấy chứ.”

 

Chỉ là giọng điệu hơi bị âm dương quái khí.

 

… Rõ ràng trước khi Bạch Thanh đến nhà tôi, mẫu hậu đại nhân đâu có như vậy! 

 

Này này!

 

Mẹ nhanh chóng chốt thời gian tổ chức tiệc mừng, sau đó hào phóng chuyển cho tôi và cậu ấy mỗi người một phong bao lì xì dày cộp.

 

“Vất vả rồi, ra ngoài chơi với bạn đi, nhớ đừng để bị phóng viên chặn lại.”

 

Cảnh giác đầy đủ ghê đấy.

 

“Cảm ơn mẫu hậu đại nhân!” 

 

Tôi vui vẻ nhận lấy tiền thưởng, lập tức bàn bạc với Tống Tiêu về kế hoạch đi bar đã mong đợi từ lâu.

 

“Đi bar á? Đúng lúc lớp trưởng cũng nói muốn tổ chức tiệc tốt nghiệp, hay bảo cậu ấy tìm một quán bar nào đó đi?” Tống Tiêu hào hứng nói qua điện thoại.

 

“Ủng hộ!” Tôi giơ ngón tay cái dù cô ấy không nhìn thấy.

 

“Vậy để tớ đề xuất với lớp trưởng nhé, cậu nhớ đừng có rút lui đấy, tốt nhất là kéo luôn cả Bạch thần đến!”

 

“Được rồi, tiệc tốt nghiệp thì cậu ấy chắc chắn sẽ đi mà.”

 

“Tớ chỉ sợ cậu ấy lịch trình kín mít không có thời gian thôi! Nhưng nếu đã đi, vậy tớ phải chuẩn bị thêm vài… ừm… trò chơi k.ích th.ích một chút!” Tống Tiêu cười đầy mờ ám.

 

“Thôi nào, nói trắng ra thì chẳng phải là phiên bản người lớn của Sự thật hay Thử thách à?” 

 

Là bạn thân nhiều năm, tôi còn không biết cái gọi là “k.ích th.ích” của cô ấy là gì sao.

 

“Chậc, đáng ghét ghê, đừng có vạch trần tớ mà~”

 

Không hiểu sao, rõ ràng Sự thật hay Thử thách là một trò chơi cũ rích nhàm chán, vậy mà ngay khoảnh khắc này, tôi lại cảm thấy có chút mong chờ.

 

Hết Chương 14:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page