Danh sách chương

“Văn Hoa, tới đây, để ta đỡ con vào nhà.”

La lão nhị đi đứng xiêu vẹo, hai chân trung gian lạnh buốt, bước đi cũng không vững, cứ như con cua bò ngang.

Đúng lúc La Văn Tùng đang trong sân cho vịt ăn, ngẩng đầu nhìn thấy anh trai, lập tức trố mắt: “Nhị ca, sao chân anh đi cứ xoà xoà thế kia?”

La lão nhị nhìn đệ đệ ngốc nghếch của mình, nhất thời không biết là đang bị thằng khờ này chọc quê hay hỏi thật lòng. Bản thân thì vừa mới thắt ga-rô xong, tâm trạng rối bời, liền ôm mặt than thở: “Từ nay về sau, ta còn mặt mũi nào gặp người nữa đâu…”

“Sao lại không có mặt mũi? Nhị ca làm chuyện gì xấu à?” La Văn Tùng không buông tha, chạy theo hỏi tới tấp.

Vương đại tỷ vội vàng khoát tay: “Đi đi, đi sang chỗ khác chơi. Nhị ca ngươi chỉ là làm một cái tiểu phẫu thôi, bác sĩ nói không sao hết, hai hôm nữa là khỏi.”

“Văn Hoa!” Nghiêm Xảo Vân chạy tới đỡ chồng, giọng lo lắng “Cảm giác thế nào rồi? Có đau không? Không sao chứ?”

La lão nhị mặt mày trắng bệch, nắm chặt tay vợ: “Lần này ta vì em mới chịu cái khổ này, Xảo Vân, về sau em không được chê ta đó nha.”

Nghiêm Xảo Vân giật mình, vội vàng lắc đầu: “Sao em dám chê anh? Nếu em chê anh thì trời đánh, ngũ lôi oanh, chết không toàn thây!”

Nghe nàng thề độc, La lão nhị cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn một chút.

Thẩm Phái Lâm vừa vào nhà đã thấy con trai trông như sắp chết đến nơi, mặt mày vô cảm: “Con làm cái gì vậy? Bác sĩ đã nói là không sao, trong ngày là đi lại được, ngày mai là không thấy đau nữa rồi.”

La lão nhị vừa thấy mẹ, liền muốn khóc: “Nương, người không biết chuyện đâu… Con… con sau này còn tính là đàn ông không?”

Thẩm Phái Lâm liếc sang Vương đại tỷ. Vương đại tỷ lập tức hiểu ý, vội cười nói: “Tất nhiên là tính rồi! Ta cam đoan với ngươi! Chờ giấy khen gửi về, ngươi chính là tiên phong tiến bộ của cả Trường Tuyền thôn, thậm chí cả trấn Đại Sơn này, nếu ngươi không tính đàn ông, vậy trấn này làm gì còn ai xứng đáng?”

Mấy câu tâng bốc ấy nghe có vẻ lố lăng, nhưng đúng là khiến sắc mặt La lão nhị khá hơn nhiều.

Vương đại tỷ đưa ra một túi đường đỏ: “Thím, cái này là sở y tế phát riêng cho người đầu tiên tự nguyện đi thắt ga-rô, sau này ai có đi thì cũng không được đâu. Cầm lấy cho Văn Hoa uống bồi bổ.”

“Ừ, hôm nay làm phiền cô rồi, ta không tiễn nữa.”

Đám người vừa rời đi, Thẩm Phái Lâm đã xách theo một gói đồ đặt ngay trước mặt La lão nhị.

“Lão nhị, tuy đây chỉ là tiểu phẫu, không ảnh hưởng thân thể, nhưng con là con trai mẹ, mẹ vẫn xót. Những thứ này là mẹ chuẩn bị riêng cho con, con ăn nhiều một chút để bồi bổ.”

La lão nhị đang còn mặt ủ mày ê, nhưng vừa thấy bên trong toàn món ngon: nào là đường đỏ, sữa mạch nha, sữa đặc, bánh hạt đào… Đến cả Tết cũng chưa từng ăn tốt như vậy.

Hắn nuốt nước miếng: “Nương, vẫn là nương thương con nhất.”

“Con là vì nhà họ La, vì Trường Tuyền thôn, vì cả trấn Đại Sơn mà làm cống hiến, mẹ không thương con thì ai thương con?”

Thẩm Phái Lâm giọng đầy dịu dàng, quay sang nói: “Xảo Vân, chăm sóc chồng con cho tốt. Cần ăn gì thì ăn, cần uống gì thì uống. Ngày mai mẹ cho con nghỉ một ngày.”

La lão nhị nghe xong, tâm trạng tốt lên hẳn.

“Nương, còn chuyện cái nhà thì sao?”

“Được, sang năm sẽ xây cho các con căn nhà mới.” Dù gì Thẩm Phái Lâm cũng đã có ý định đó rồi, người trong nhà đông quá, thật sự ở không nổi.

La lão nhị tưởng mình vừa được lợi lớn, hài lòng nằm xuống nghỉ.

Nhưng hắn đâu có chịu yên, hết sai vợ pha nước đường đỏ, lại đòi sữa mạch nha, sữa đặc cũng muốn nếm thử, đòi trét lên bánh mì ăn cho đậm vị. Ăn ngon đến mức mắt long lanh.

La Kỳ Kỳ và La Chồi Non nhìn thấy cũng chảy nước miếng, ánh mắt tha thiết nhìn về phía cha mình.

Nghiêm Xảo Vân hiểu tính chồng, nhỏ giọng nói: “Cha các con vừa từ bệnh viện về, người còn yếu, để cha ăn trước, các con đừng có thèm.”

La Kỳ Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, còn La Chồi Non thì cắn tay không nói gì, chỉ nhìn không chớp mắt.

La lão nhị đang ăn ngon, bỗng nhìn hai đứa con gái, nghĩ đến chuyện mình đã thắt ga-rô rồi, sau này không còn sinh con trai được nữa… Nhất thời bi thương dâng trào.

Nhưng nghĩ lại, không sinh được con trai thì phải trông vào hai đứa con gái này dưỡng già. Đôi mắt hắn dán chặt lên người con.

Hắn chưa từng để ý kỹ, giờ mới phát hiện hai đứa con gái lớn lên cũng không tệ, nhất là dạo này ăn tốt, tuy còn đen đúa, nhưng tròn trịa đáng yêu.

La lão nhị âm thầm tính toán, sau này nếu gả được rể tốt, biết đâu còn có đứa cháu ngoại mang họ La, coi như cũng có người nối dõi.

Hắn vừa tính toán, vừa nở nụ cười gượng, hiếm khi lộ ra bộ dạng từ phụ.

“Kỳ Kỳ, Chồi Non, lại đây để ba nhìn kỹ nào.”

Nghiêm Xảo Vân giật mình, theo phản xạ đứng chắn trước hai con. Trước kia khi hắn nổi giận đánh người, mấy đứa nhỏ cũng bị vạ lây.

Nhưng lần này nàng cảm nhận được La lão nhị không có giận dữ, thậm chí có phần lấy lòng.

Nghi hoặc trong lòng, nàng vẫn đẩy hai đứa nhỏ: “Ba gọi kìa, mau lại.”

La Kỳ Kỳ kéo tay em, cẩn thận bước lại gần, mắt mở to đầy cảnh giác, như sẵn sàng kéo em bỏ chạy nếu ba nổi trận lôi đình.

Còn La Chồi Non thì tuổi nhỏ ngây thơ, chỉ sợ hãi nhìn cha.

La lão nhị cố kéo khóe miệng nở một nụ cười, tiếc là cười gượng thành ra hơi đáng sợ.

Hắn lựa trong đống đồ ăn hai chiếc bánh quy nhỏ, chia cho mỗi đứa một cái: “Ba cho hai đứa, cầm ăn đi.”

La Kỳ Kỳ kinh ngạc nhận lấy: “Cảm ơn ba.”

“Cảm ơn ba!” La Chồi Non thì kêu lớn, cầm bánh quy vui mừng gặm ngon lành.

La lão nhị gật gù: “Đời này ba chỉ có hai đứa con gái, từ nay ba thương hai đứa, sau này hai đứa cũng phải hiếu thuận với ba, nhớ chưa?”

Hết Chương 137.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page