Danh sách chương

Nghiêm Xảo Vân cười cứng ngắc, chưa kịp lên tiếng thì La lão nhị đã hừ lạnh:

“Nhà mới người ta vừa dọn đến, con cũng mới sinh. Tay trái tay phải đều phải cứng, chứ không thể để mỗi bên mạnh yếu chênh lệch.”

“Anh cả trong nhà có một đứa con trai, còn muốn sinh thêm nữa, tôi sao có thể để mình thua kém?”

Hắn còn chưa nói hết câu thì ngoài sân đã vang lên tiếng phụ nữ oang oang:

“La thím ơi, nhà ngươi hai nàng dâu có ở nhà không? Hôm nay tôi tới vận động các cô ấy đi bệnh viện buộc ga-rô đây.”

La lão nhị mặt mày đen sạm lại, quay đầu quát khẽ:

“Sao bà chằn kia lại mò tới! Xảo Vân, mau chuồn cửa sau, về nhà mẹ đẻ trốn vài hôm!”

Nghiêm Xảo Vân bị hắn đẩy một cái, còn chưa ra đến cổng đã bị bắt sống.

Người tới là Vương đại tỷ phụ nữ chủ nhiệm của thôn Trường Tuyền, nổi danh “thiết nương tử”. Trước kia chưa có khoán hộ, mỗi lần chia công điểm bà ta đều tranh ngang hàng với đàn ông, không hề kém cạnh.

Sở dĩ bà ta được lên làm phụ nữ chủ nhiệm không chỉ nhờ sức vóc, mà còn vì tư tưởng cấp tiến thấy người bắt nạt vợ con, con gái là không chịu được, nhất định phải quản.

Trước kia bà ta không dám đến nhà họ La. Ai cũng biết La lão nương là loại người “giảo ba phần” (kiểu không lý lẽ mà vẫn cãi đến cùng), một khi mắng lên có thể chặn cửa nhà người ta, ai muốn ra tay bà ta liền lăn ra đất ăn vạ có trời mới trị nổi.

Cho nên, dù biết rõ tình hình nhà họ La, Vương đại tỷ chỉ có thể tranh thủ lúc hai nàng dâu đi làm đồng, kéo riêng ra nói chuyện, dặn dò kỹ càng: nếu các cô dám tố cáo, bà ta dám làm tới cùng.

Có điều, hai nàng dâu nhà này cũng yếu đuối như nhau, ngoài đường đến cái rắm cũng không dám đánh, chứ đừng nói chống đối.

Lần này Vương đại tỷ tìm đến tận cửa, là vì mới họp trên trấn vài hôm trước, lãnh đạo đặc biệt nhấn mạnh vấn đề kế hoạch hóa gia đình, còn gọi đích danh thôn Trường Tuyền.

Trên đường về, bà ta vừa đi vừa than với thôn trưởng La Văn Minh. La Văn Minh còn bảo, bà thím nhà anh sớm thay đổi rồi, giờ mới dám làm một trận ra trò thế này.

Vương đại tỷ bước vào nhà chính, mặt cười như hoa nhưng giọng nói thì như sấm mùa hạ:

“Thím à, nói thật chứ, con dâu cả con dâu hai nhà mình đều đã sinh hai đứa, đáng ra sớm phải triệt sản rồi. Trước kia bên này quản chưa nghiêm, nhưng giờ trên trấn thúc giục gấp lắm.”

“Luật mới là: nếu đứa đầu là con trai thì phải triệt luôn, tuyệt đối không sinh thêm. Nếu là con gái thì cách 5 năm được đẻ thêm một đứa, nhưng tối đa chỉ hai, tuyệt đối không được quá.”

“Thím coi, hôm nay mọi người đều có mặt, chi bằng nhân tiện cho hai cô ấy lên trấn buộc ga-rô luôn?”

Thẩm Phái Lâm còn chưa kịp trả lời thì La lão nhị đã gào lên:

“Vương tỷ! Tôi gọi chị một tiếng tỷ, chị sao có thể nhẫn tâm bắt tôi tuyệt hậu? Cả nhà này không có con trai, chẳng lẽ muốn nhà tôi tuyệt tôn à?”

“Anh nói gì chứ? Xã hội mới bây giờ, trai gái đều như nhau!”

La lão nhị trừng mắt: “Sao mà như nhau được? Con trai mới quăng nổi cái thau!”

“Con gái cũng quăng được, chẳng qua có ai dạy hay không. Mà quăng còn vang hơn!” Vương đại tỷ cũng không nhường.

La lão nhị càng bướng: “Không được! Tôi nhất định phải sinh thêm con trai! Cùng lắm thì nộp phạt, nộp là xong!”

“Không phải chuyện phạt là xong. Tôi nói thật, giờ nhà nước đánh mạnh chuyện sinh con trái phép, đến lúc đó có thai cũng bị lôi đi phá! Anh nghĩ coi, đến nước đó thì còn ra gì nữa? Thà tự giác trước, khỏi phải ôm hận về sau.”

La lão nhị mặt đen như đáy nồi: “Vậy cũng là chị tổn âm đức, không phải tôi!”

Vương đại tỷ thấy nói mãi không thông, đành nhìn về phía người có thể làm chủ: “Thím, ngài coi chừng này một nhà đầy trẻ con, không đủ sao? Tôi thấy như vậy là được rồi.”

“Nhà mình lại là người nhận thầu bãi sông, núi rừng, chẳng phải tư tưởng cũng nên cao hơn mấy người này? Ngài nói có đúng không?”

Thẩm Phái Lâm nhướng mày, chưa đáp thì La lão nhị đã vội gào:

“Chị đừng nói với mẹ tôi nữa! Mẹ tôi còn muốn bồng cháu nội! Mẹ, mau nói giúp con một câu đi!”

Thẩm Phái Lâm liếc hắn một cái, mỉm cười trấn an, rồi quay sang hỏi Vương đại tỷ:

“Sao chỉ bắt phụ nữ đi buộc ga-rô? Đàn ông không thể buộc à?”

Cả nhà lặng như tờ.

Vương đại tỷ dù từng trải, vẫn ngớ ra vài giây mới đáp lại:

“Có chứ! Ai nói không được! Tôi nghe bác sĩ ở trấn bảo, đàn ông buộc còn dễ hơn phụ nữ, lại không ảnh hưởng chuyện kia…”

Thẩm Phái Lâm gật đầu: “Vậy thì tốt. Vương tỷ, kéo lão nhị đi buộc ga-rô trước đi.”

La lão nhị như thấy quỷ, trừng mắt nhìn mẹ mình, ngây dại.

Khóe miệng Vương đại tỷ cũng co giật: “Thím, ngài nói thật chứ?”

Tuy buộc ga-rô không phải thiến, nhưng ở quê, cứ đụng tới là bị coi như ‘không phải đàn ông’. Cả thôn chưa từng có ai dám làm.

Lần đầu bà ta gặp phải cảnh này không bắt con dâu đi, lại bắt con trai buộc.

Thẩm Phái Lâm mỉm cười:

“Phụ nữ buộc ga-rô tổn thương cơ thể lắm, trong người chôn cái thứ to như thế, vạn nhất sau này không lấy ra được thì phiền toái.”

“Hồng Liên, Xảo Vân hai người vì nhà họ La sinh con dưỡng cái, vất vả đã đủ rồi. Giờ nếu đàn ông cũng làm được, vậy thì để đàn ông vất vả một lần.”

Nói ra thì tùy hứng, nhưng càng nói Thẩm Phái Lâm càng thấy đúng.

Buộc xong, sau này trong nhà có giàu có đẹp cỡ nào, La lão nhị cũng không dám lén lút gì. Nếu Văn Tuấn ngày xưa mà buộc sớm chút, có khi đã không gây ra chuyện lớn ngoài kia.

Nghĩ thế, nàng càng thấy hài lòng, nhìn lão nhị ân cần:

“Văn Hoa, con theo Vương tỷ đi đi, cực khổ một lần là xong.”

La lão nhị hai chân mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ xuống.

“Mẹ ơi, mẹ là mẹ ruột của con mà! Sao lại nỡ bắt con làm… thái giám…”

Thẩm Phái Lâm không nhịn được bật cười:

“Ngốc ơi là ngốc, đây là khoa học tránh thai, không phải đem con đi thiến đâu. Yên tâm đi, làm xong con vẫn là đàn ông!”

 

 

Hết Chương 133.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page